gượng ngùng mà cười cười.
Vừa nãy khi ăn bánh ngọt không cẩn thận dính bơ trên
tay, bởi vậy liền mượn dịp vỗ vai muốn lau lên người bạn học Đồng Diêu, đã
không nghĩ tới bị phát hiện.
Tôi nhìn băng gạc quấn quanh trán Đồng Diêu, đưa tay
khẽ chạm lên, nói: "Còn may là bị thương ở chỗ đường mép tóc, bằng không
bị hủy dung nhan là tiêu rồi."
"Ngươi thương tiếc gương mặt ta vậy sao?"
Đồng Diêu hơi hơi nghiêng đầu, khóe miệng nhẹ cong, trong vô lại xấu xa mang
theo khí chất tao nhã.
Hai thứ đối lập hòa trộn cùng một nơi, sau khi va chạm
thì hợp thành ý vị đặc thù.
Cho dù là trên trán quấn băng gạc, cũng không che được
mày thanh mắt sáng của hắn.
Tôi thở một hơi dài, hai tay nhéo đôi má hắn, vừa kéo
ra hai bên, vừa nói: "Đó là đương nhiên, ngươi cũng chỉ có một cái ưu điểm
là bộ dạng dễ coi này."
"Không nói chuyện phiếm với ngươi nữa, ta muốn đi
vệ sinh." Bạn học Đồng Diêu nói xong liền xốc chăn lên, muốn đứng dậy.
Tôi vội vàng giữ hắn lại, nghiêm túc mà nói:
"Không được, bác sĩ nói ngươi có chút chấn động não nhẹ, không thể xuống
giường, cho nên... cứ dùng tiếp niệu tiểu khí[3'> đi."
"Bác sĩ nói ta có chấn động não nhẹ?" Bạn
học Đồng Diêu nhướng nhướng mày: "Ta sao lại không biết?"
"Chúng ta nói qua với ngươi rồi, nhưng bởi vì
chấn động não liền quên mất chuyện này." Tôi tung ra lời dối, cũng không
cà lăm.
Tiếp theo, tôi từ dưới giường bệnh lấy ra tiếp niệu
khí, nói: "Đến, lấy chim nhỏ của ngươi ra, tha hồ mà xả đi."
"Ta thấy," trên gương mặt mày mắt rõ ràng
kia của bạn học Đồng Diêu, tràn ngập sáng tỏ: "Là ngươi muốn nhân cơ hội
nhìn lén tiểu đệ đệ của ta đi."
"Làm sao có thể?!" Tôi nhíu mày: "Vì
sao ngươi phải nghĩ ta hư hỏng đến như vậy chứ? Vì sao chứ? Vì sao chứ? Vì sao
chứ?!"
"Bởi vì," trong mắt cười đen thẫm của bạn
học Đồng Diêu hiện lên luồng sáng sóng sánh nhàn nhạt: "Ngươi mắt tỏa ánh
xanh, nước bọt tí tách, mặt còn run rẩy co giật… Hàn Thực Sắc, chỉ có lúc ngươi
muốn làm chuyện xấu, mới có thể làm ra vẻ mặt này."
Lại thất sách rồi.
Bạn học Đồng Diêu này quả thật là lợi hại, tôi vừa
nhếch mông, hắn liền biết là tôi muốn đại tiện hay tiểu tiện.
Có thể tận mắt nhìn tiểu Đồng Diêu một cái, chính là
giấc mộng cả đời của tôi a.
Bao nhiêu lần, tôi cố ý trong lúc Đồng Diêu đi toilet,
giả bộ vô ý xông vào, muốn liếc nhìn thoáng qua một cái.
Bao nhiêu lần, tôi cố ý vào 6 giờ sáng chạy đến nhà
Đồng Diêu, xốc chăn của hắn lên, muốn nhìn chân thân của tiểu Đồng Diêu một
chút.
Bao nhiêu lần, tôi vào lúc tụ họp, cố ý chuốc rượu
hắn, muốn chờ sau khi hắn ngã xuống thoải mái mà xem một lần.
Đáng giận chính là, Đồng Diêu bảo vệ tiểu Đồng Diêu
của hắn giống như bảo vệ vũ khí hạt nhân vậy.
Tôi một lần cũng không có thực hiện được.
"Đừng keo kiệt, nhìn một cái cũng sẽ không chết
đâu." Tôi khuyên nhủ.
"Vậy ngươi cho ta nhìn bộ ngực của ngươi
trước." Đồng Diêu nói.
Lại là những lời này.
Tôi tức đến ngứa răng, nhưng đối với thái độ cương
quyết của hắn không làm sao được, chỉ có thể nói: "Như vậy đi, ta cho
ngươi nhìn khe ngực, ngươi cũng vậy, cũng không cần lấy ra toàn bộ tiểu Đồng
Diêu nhà ngươi, lấy hai phân là đủ rồi."
Đồng Diêu cười đến đặc biệt vô hại, cả khuôn mặt dưới
ánh chiếu của hoa bách hợp ở bên cạnh, nháy mắt đã nhuộm hương hoa.
Hắn vươn tay, sờ sờ tóc tôi, nói tiếp: "Trẻ con,
thôi đi ngủ đi."
Tiếp theo, bạn học Đồng Diêu không để ý tôi nữa, xuống
giường, mang giầy, liền đi vào toilet.
Thù mới hận cũ phút chốc tuôn ra trong lòng tôi, tôi
bắt đầu chơi xấu, ngăn hắn lại, nói: "Hôm nay không cho nhìn, thì đừng
mong đi WC."
Tôi thừa nhận, Hàn Thực Sắc tôi vô sỉ.
Ai ngờ, bạn học Đồng Diêu ngay cả mí mắt cũng không
chớp một cái, bỗng khom lưng xuống.
Tôi còn chưa kịp phản ứng đã xảy ra cái gì, hắn bèn ôm
ngang người tôi, đặt ở trên giường.
Tiếp đó, lại nhàn nhã, thanh tao mà thong thả bước vào
toilet, đóng cửa lại, cuối cùng một tiếng "Cụp cụp" khóa cửa.
Tôi xông đến, đập cửa toilet đến âm vang cả trời, lớn
tiếng nói: "Đồng Diêu, tay ngươi bất tiện, để ta nâng tiểu kê kê giúp
ngươi đi, đừng vãi vào quần!"
Bên trong vọng ra một tiếng "Đùng", cũng
không biết là cái gì ngã trên mặt đất.
Hành động lần này lại báo thất bại.
Mạch máu của tôi, trở thành đường cao tốc, hận ý như
là lái chiếc Lamborghini phi bay trong gió.
Tôi “gào” một tiếng với trần nhà, tiếp đó hung hăng mà
phát ra lời tuyên thệ quan trọng: "Hàn Thực Sắc ta cả đời này, nhất định
phải nhìn tiểu đệ đệ của ngươi một cái!"
Thật lâu sau, giọng của Đồng Diêu chậm rãi mà từ bên
trong truyền ra: "Yên tâm, trước lúc đó, ta chắc chắn đã nhìn thấy tiểu
muội muội của ngươi."
Vì thế, Lamborghini tiếp tục phi bay trong gió.
Tuy rằng lần trước thành công mà từ trong tay Vân Dịch
Phong đào thoát, nhưng một khối tâm can nhỏ bé cháy đen của tôi, lại vẫn như
chơi nhảy bungee giữa không trung y như cũ.
Lúc lên lúc xuống, lúc xuống lúc lên.
Buổi tối lúc ngủ, một khi bên ngoài có gió thổi cỏ lay
gì đó, tôi liền bắt đầu xông ra mép cửa sổ, lo lắng lưu manh giang hồ xông vào
nhà tôi,