nghe sẽ thấy có chút mất mát trong giọng nói
Hàn Thực Sắc biết, Đồng Diêu rất nhiệt tâm với bóng
rổ, nằm mơ cũng muốn đạt được giải nhất, đả kích lần này đối với hắn mà nói
đúng là không nhỏ.
Hai người đang nói chuyện, phía sau lại truyền đến một
giọng nói đắc ý: “Yo, Đồng Diêu, sao nào, đau đến nỗi phải để con gái dìu”
Đồng Diêu quay đầu lại, thấy đội viên đội bóng rổ lớp
11-9 đang đi đến chỗ mình
Tên đội trưởng kia dùng một ngón tay xoay bóng, nhếch
mi, cười toe toét, bộ dáng thật kiêu ngạo: “Thật có lỗi, các ngươi không thể
vào trận chung kết, nhưng mà không sao, có thể đến xem chúng ta trở thành quán
quân. Nể tình quen biết, ta có thể cho ngươi mượn cúp quán quân xem vài ngày.
Ha ha ha ha… Chúng ta đi”
Sau khi sỉ nhục xong, đội trưởng lớp 11-9 liền dẫn tổ
viên lướt qua bọn họ, rời đi.
Đồng Diêu không muốn cùng bọn họ tranh chấp ở đây, nên
dự tính sẽ nhẫn nhịn
Nhưng mà, khóe mắt hắn bỗng nhiên thoáng nhìn thấy một
bóng dáng màu trắng chạy rất nhanh về phía tên đội trưởng kia, nắm lấy quần
chơi bóng rộng thùng thình, kéo xuống.
Trong nháy mắt, quần chơi bóng của đội trưởng liền
tuột đến mắt cá chân, lộ ra quần lót tam giác bên trong
Hơn nữa quần lót kia còn là… Màu đỏ chót!!!!
Sau khi kéo quần xong. Hàn Thực Sắc đứng lên, chạy
nhanh về bên cạnh Đồng Diêu, chỉ vào tên đội trưởng chỉ còn quần lót, dùng âm
thanh lớn đến toàn trường cũng có thể nghe thấy, nói: “Oa, lại có thể mặc quần
lót đỏ chói, ngươi năm tuổi à!!!!”
Cho dù là người cùng đội, thấy cảnh này, cũng đều cười
đến nổi gập bụng.
Tên đội trưởng kia mặt đỏ giống như là bị sơn nippon
bao phủ, hắn nhanh chóng kéo quần lên, chỉ vào Đồng Diêu nói: “Chơi hắn”
Hàn Thực Sắc vừa nghe, vội kéo Đồng Diêu chạy ra ngoài
cổng trường, còn nhanh chóng chặn một chiếc taxi lại, đẩy Đồng Diêu lên.
Hai người nằm bò ở ghế sau, nhìn đám người đang thở
hổn hển đuổi theo bọn họ dần dần bị tụt lại phía sau, không thể chịu nổi liền
cười ra tiếng.
Cười như thế làm cho Đồng Diêu cảm thấy nỗi buồn phiền
ngăn chặn trong lòng nháy mắt được khai thông.
Hắn thở ra, nhìn Hàn Thực Sắc, hỏi: “Tại sao ngươi lại
nghĩ đến việc cởi quần hắn?”
“Thật ra, mỗi lần nhìn các ngươi chơi bóng rổ, ta đều
suy nghĩ, nếu cởi quần chơi bóng của các ngươi, vậy nhất định sẽ rất vui, cuối
cùng hôm nay ta cũng có cơ hội thực hiện một lần”. Hàn Thực Sắc búng ngón tay:
“Đúng là không tệ”
Đồng Diêu dựa trên lưng ghế, lấy khuỷu tay đụng đụng
khuỷu tay Hàn Thực Sắc, nhỏ giọng nói: “Cám ơn nhé”
“Giữa bạn bè, nói cám ơn cái gì”. Hàn Thực Sắc đấm nhẹ
một quyền vào ngực Đồng Diêu, cắn môi cười nói: “Lần sau mời ta ăn gì đó là
được rồi”
Nói xong cô cũng tựa vào lưng ghế.
Cửa kính xe mở, gió thổi tóc Hàn Thực Sắc tung bay,
vài sợi ngẫu nhiên bay đến trước ngực Đồng Diêu.
Không biết tại sao Đồng Diêu lại cảm thấy nơi bị tóc
Hàn Thực Sắc đụng phải, đột nhiên hơi ngứa.
Một sự ngứa ngáy không thể giải thích.
Tình cảm, giống như là dây leo thực vật, trong lúc bất
tri bất giác mà phát sinh, đến khi ý thức được thì người ta thường đã bị cuốn
vào quá chặt chẽ rồi, không còn cách nào để thoát được nữa.
Đồng Diêu chính là như vậy, không biết từ khi nào, ánh
mắt của hắn chậm rãi dừng lại trên người Hàn Thực Sắc.
Kỳ thật, bên người Đồng Diêu chưa bao giờ thiếu những
nữ sinh xinh đẹp, nhưng mà những người đó cũng không hấp dẫn hắn giống như Hàn
Thực Sắc.
Hàn Thực Sắc cũng không xinh đẹp, chỉ là nhìn thấy
thực thuận mắt, thực thoải mái.
Hàn Thực Sắc cũng không thiện lương, nàng luôn thích
đem người khác ra chê cười.
Hàn Thực Sắc cũng không thích giúp người, trừ phi
người nọ là bằng hữu của nàng.
Hàn Thực Sắc sẽ không bao giờ không nhặt của rơi, với
nàng thì yêu tiền như mạng.
Hàn Thực Sắc có rất nhiều, rất nhiều khuyết điểm, Đồng
Diêu rất rõ ràng, chính là hắn không thèm để ý.
Đồng Diêu biết được, chính mình cũng không phải là xem
Hàn Thực Sắc thành bằng hữu bình thường, bởi vì rất nhiều lúc, khi nàng trong
lúc vô ý đụng chạm hắn, tim của Đồng Diêu luôn đập nhanh hơn một chút.
Có đôi khi, Đồng Diêu hồi tưởng, chính mình có phải
hay không thích nàng.
Đồng Diêu luôn luôn cho rằng công lực của mình đối đãi
với nữ sinh có thể nói là cao siêu nhưng mà lần này, hắn lại không biết như thế
nào, lại bắt đầu tự xem thường bản thân mình.
Hắn không dám nói, có lẽ là, hắn không biết nên làm
như thế nào mà thổ lộ với người mà trong mắt chỉ coi mình là bạn tốt.
Kỳ thật, Hàn Thực Sắc thích Ôn Phủ Mịch cũng không rõ
ràng, người bình thường đều rất khó phát hiện.
Chính là Đồng Diêu lại thấy nhất thanh nhị sở[1'>, bởi vì,
khi trong lòng có hình bóng một người thì nhất cử nhất động của nàng đều khắc
sâu vào trong lòng ngươi.
[1'>
biết rõ ràng
“Ngươi không phải là thích Ôn Phủ Mịch chứ?” Rất nhiều
thời điểm, Đồng Diêu là trò trước mặt Hàn Thực Sắc, hỏi Sài Sài vấn đề này.
Việc này có thể coi như một loại tự ngược, bởi vì mỗi
lần hắn lại thấy trong ánh mắt của Hàn Thực Sắc loại ánh mắt trốn tránh.
Tim của Đồng Diêu rất không thoải mái.
Chính