hèm nhìn
tôi lấy một cái, có cần phải tặng nụ cười tuyệt đó cho một gã ăn mày không hả?
Bỗng cô nhận ra tại sao anh chàng này rất ít khi cười.
Một người đàn ông như anh không thể cười thường xuyên được. Quý Hoàng ơi là Quý
Hoàng! Thái Hồng không ngừng được gào thét trong lòng, nụ cười mỉm của anh thực
sự là nghiêng nước nghiêng thành!
“Nhìn không ra thầy Quý lại có hứng thú với ăn mày của
thành phố đến vậy!” Lúc tạm biệt, cô buông một câu cảm thán.
“Mỗi ngày, mỗi người trên đời này đều đang kể câu
chuyện của chính mình”, anh nói nghiêm túc. “Cô cũng không ngoại lệ, không phải
sao?”
“Câu này sâu sắc quá, thầy Quý!” Cô phì cười, khóe mắt
lấp lánh.
“Cô Quan có câu chuyện của cô Quan, Trần Vĩ Bình có
câu chuyện của Trần Vĩ Bình, cô cũng có câu chuyện của cô”, anh nói. “Điều duy
nhất chúng ta có thể làm là cố gắng không cản trở người khác kể chuyện, cũng
không nên áp đặt câu chuyện của mình lên người khác.”
“Cái gì?” Cô tức giận nhảy cẫng lên. “Anh nghĩ tôi
rảnh rỗi lo chuyện bao đồng sao?”
“Luận văn của cô là phân tích chủ nghĩa cấu trúc, đúng
không?”
“Thế thì sao?”
“Đó là bệnh của những người theo chủ nghĩa cấu trúc.”
“Vậy còn anh? Anh theo chủ nghĩa gì?”
“Chủ nghĩa giải cấu trúc.”
“Vậy để tôi nói cho anh biết bệnh của người theo chủ
nghĩa giải cấu trúc nhé!”
“Xin rửa tai lắng nghe.”
“Chúng ta sinh ra trong một thế giới đầy ắp các cấu
trúc, nhưng lại ảo tưởng về việc lật đổ tất cả để xây dựng tất cả để tạo dựng
cái mới”, cô nghiến răng nói. “Chúng tôi nghiên cứu cấu trúc, ít ra cũng biết
được nơi nào có kẽ hở để lách qua. Còn anh? Anh là cả một thế hệ tuyệt vọng.”
Anh hờ hững nói: “Cô Hà, lật đổ để tạo dựng cái mới
không khó như cô nghĩ đâu.”
Hai tuần tiếp đó, Thái Hồng xin nghỉ ốm. Tuần đầu mặt
cô sưng như cái bánh bao, tím bầm, ngại gặp người khác. Đến khi mặt cô hết
sưng, cô lại cảm nặng, nằm trong bệnh viện truyền nước ba ngày… Trong thời gian
này, cô phải chấm bài của hai môn, Quan Diệp gọi điện nói đã giúp cô chấm xong
rồi. Thái Hồng trở lại trường đúng lúc thi giữa kỳ, công việc bận rộn, nhân lực
không đủ, chủ nhiệm khoa chỉ đích danh cô sang giúp Quý Hoàng chấm bài thi, nói
rằng thầy Quý mới đến đã đảm nhiệm môn học đại cương, còn dạy lớp nghiên cứu
sinh nữa, quá nhiều việc nên hy vọng cô giúp anh một tay.
Chấm bài thi của một trăm hai mươi sinh viên, có giải
thích danh từ, hỏi đáp, còn thêm hai bài tiểu luận, đều yêu cầu phải có lời phê
bình, nhận xét… đây quả thực là nhiệm vụ nặng nề, mà thời gian lại gấp rút.
Suốt tám ngày, Thái Hồng miệt mài chấm bài, đến mức trời đất quay cuồng. Chấm
xong, Thái Hồng cho bài thi vào hai túi lớn, hì hục mang lên lớp của Quý Hoàng.
Anh chỉ buông một từ cảm ơn nhẹ bẫng, tựa như đây là phận sự của cô. Thái Hồng
giận đến mức chỉ muốn cầm dao chém chết anh cho rồi.
Gửi xong bài thi, chẳng thèm nói câu nào, cô quay gót
bỏ đi. Bỗng Quý Hoàng nói: “Cô Hà, cuối tiết học cô có thể đến lớp một chút
không?”
Công việc mà, dù thế nào vẫn phải tỏ thái độ tích cực!
Tuy từ nhỏ Thái Hồng được Minh Châu cưng chiều trở thành một đứa trẻ to xác
nhưng cô vẫn hiểu rõ sự khác biệt giữa trong nhà và ngoài xã hội. Mới chân ướt
chân ráo bước vào đời, lại không có bản lý lịch hoành tráng như tên họ Quý kia,
nên dù có hận anh ta đến đâu cũng không dám tùy tiện nói “không”. Công việc ra
công việc, cô chỉ còn cách hỏi với vẻ khách khí: “Đến một chút? Tại sao?”
“Tôi trả bài thi bây giờ, sợ rằng sinh viên có thắc
mắc gì đó, cuối giờ học đích thân cô đến giải thích vẫn là tốt nhất.”
Lý do này cũng chấp nhận được. Hơn nữa, giọng điệu của
thầy Quý cũng hòa nhã.
“Chuyện đó… được thôi.” Thái Hồng mở to đôi mắt thâm
quầng, giả vờ do dự một chút, ít ra cũng để anh biết rằng cô không phải người
dễ bị bắt nạt. “Tôi không muốn khi hết tiết lại phải quay lại, hay là tôi ngồi
trong lớp học đợi luôn vậy.”
“Cũng được, nếu cô muốn.”
Cô ngồi ở dãy bàn cuối của giảng đường, cả tiết học
chả có chữ nào lọt vào tai, cô gật gà gật gù trên bàn, chỉ mười phút sau đã
thiếp đi.
Khi giờ học sắp hết, cô giật mình tỉnh dậy, có ba sinh
viên đang đứng đợi cô.
Cô nhanh chóng giải quyết vấn đề của hai người đầu
tiên. Người cuối cùng là một cậu sinh viên dáng người nhỏ nhắn, mặc quần áo thể
thao hiệu Nike, dáng vẻ rất lạnh lợi. Cậu lấy bài thi của mình ra, chỉ vào một
câu hỏi trong đó, nói: “Cô ơi, những ý chính trong câu này em đều trả lời hết,
tổng số điểm của câu này là hai mươi, tại sao cô chỉ cho em mười điểm thôi?”
Cô cầm bài thi lên em xét, giải thích: “Ý chính đúng
là đầy đủ, nhưng em phân tích còn thiếu, dẫn chứng cũng không toàn diện. Câu
trả lời thế này chỉ đạt mười điểm thôi.”
“Nhưng bạn em cũng trả lời giống em mà cô lại cho nó
mười tám điểm, như vậy là không công bằng.” Biết Thái Hồng là giáo viên mới,
giọng điệu của cậu ta liền trở nên gay gắt: “Cô giáo, năm học trước em là học
sinh ưu tú, đạt được học bổng cao nhất của khoa. Em đã tốn rất nhiều công sức
vào môn này, học hành rất nghiêm túc, em nghĩ cô phải cộng cho em tám điểm
nữa.