Polaroid
Thất Thân Làm Thiếp

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212145

Bình chọn: 7.5.00/10/1214 lượt.

và lương khô cho nàng ăn, ăn cho ấm người rồi đi.”

Vãn Thanh nhìn hắn một chút, gật đầu, không nói gì thêm. Chỉ cảm giác được hắn như thế, làm cho không ai có thể cự tuyệt.

Vừa nói hắn lấy từ thùng xe hai cái bánh thịt nướng, rồi sau đó đi ra ngoài.

Vãn Thanh kéo chăn, mỉm cười, lẳng lặng dựa người vào thành xe, chờ Phượng Cô mang canh nóng vào.

Nhưng trong lòng đang âm thầm thắc mắc, một người có thể sắc thuốc trong vòng 1 khắc (15 phút), sẽ nấu canh thành cái dạng gì, không biết có làm canh đổi vị luôn không .

Nếu canh đổi vị, nàng thật không biết có thể uống hết không ?

Cứ nghĩ như thế, đột nhiên có một sự hào hứng không thể giải thích, giục nàng ra ngoài nhìn xem hắn nấu canh thế nào.

Bên ngoài vang lên từng tiếng xủng xoẻng do chuyển củi, rồi sau đó lách cách, hơi hơi nhắm mắt lại, dường như Vãn Thanh đang nhìn thấy ngọn lửa bốc cao ngoài kia.

Ừm, theo lý thuyết, lửa to đồ ăn ngon, món canh này chắc cũng không tệ -.

Lại qua rất lâu, vẫn chưa thấy canh được nấu xong, theo lý thuyết, phải xong rồi mới đúng, lửa lớn như vậy, canh phải sôi rồi mới đúng chứ?

Dần dần có một mùi hương bay vào thùng xe, mùi thịt nướng câu hồn, làm cho nước miếng chảy ra như suối.

Chỉ thấy màn xe bị xốc lên, có một kẻ tuấn tú đang cười tự tin thò mặt vào, tay bê nồi canh và một xiên thịt.

Vãn Thanh nhìn xiên thịt chăm chú, ngây ra một lúc, mới hiểu ra mùi thơm lúc nãy là từ xiên thịt nướng, ngẩng đầu vui mừng nhìn hắn: “Đây là. . .”

“Nàng xem, bánh nướng và canh rất khó uống, dính vào một cục cũng khó lấy, đúng lúc có đàn chim bay qua, thế là có thịt ngon dâng đến cửa cho chúng ta!” Hắn hài hước kể lại.

Nghe xong Vãn Thanh cũng phải cười. Kéo chăn, lấy ra hai cái bát sạch và thìa, sau đó nhanh chóng uống canh, đúng là rất ngon, rất dễ nuốt, không có một mùi vị lạ lùng nào , bất quá cũng đủ để làm ấm dạ dầy.

Phượng Cô cầm một xiên thịt, đưa đến sát miệng của nàng: “Nếm thử đi, thịt này, tuyệt đối là miếng thịt ngon nhất nàng từng ăn !”

Vãn Thanh há mồm cắn một cái, con chưa cảm nhận được vì gì lưỡi đã phát bỏng, kinh hô : “Nóng quá!” Nhưng vị thịt đã kịp xuyên qua đầu lưỡi truyền vào trong lòng, ngon đến mức nàng không thể mở miệng xoa dịu cái lưỡi.

Nước mắt dàn giụa vì nóng, Vãn Thanh cười: “Thơm lắm đó!”

“Nàng nhìn đi, nóng đến chảy nước mắt rồi kìa !” Phượng Cô đau lòng nói, đưa tay lau nước mắt cho Vãn Thanh: “Ngon thì ăn nhiều một chút đi, kỳ thật cũng do ta, dọc theo đường đi nhiều chim thú rừng như vậy không nghĩ ra! Thân thể nàng đã kém, đường dài bôn ba, còn phải ăn thứ lương khô khó nuốt, không dinh dưỡng cũng chẳng ngon, khẳng định thân thể càng kém hơn! Ta nghĩ rồi, sau này mỗi ngày đều thay đổi đa dạng các loại thịt, nướng thật ngon rồi cho nàng ăn, ăn nhiều sẽ mập mạp tròn trịa -! Sau đó. . .”

Hắn đang nói đột nhiên dừng lại, muốn nói gì lại thôi, nhìn Vãn Thanh, cư nhiên đỏ mặt.

Vãn Thanh nghe, đối với đoạn sau xác thật là không rõ hắn muốn nói gì nữa, nhưng cũng biết rất khó nói, vì vậy không hỏi, chỉ buồn bực ăn thịt nướng.

Nàng đang suy đoán, có phải hắn sẽ nói, vì hắn sinh một bé con kháu khỉnh mập mạp không? Nhìn bộ dạng ngượng ngùng của hắn, lại còn đỏ mặt tía tai, tám chín phần là đúng rồi.

Nhưng bé con!

Haizzz, nghĩ tới, lại khiến gợi lại những chuyện không vui.

Lắc đầu, chuyện đã qua thì để nó qua đi -, nếu không, chỉ làm khổ bản thân -.

Lúc này không nên nghĩ ngợi nhiều như vậy .

… …

Quả thật Phượng Cô đã làm đúng theo những gì hắn nói -, ngày nào cũng nướng thịt cho nàng ăn, hơn nữa, mỗi ngày lại nướng một loại thịt khác nhau, Vãn Thanh không biết là thịt những con gì, Phượng Cô cũng không nói cho nàng.

Bởi vì sợ nàng nghĩ đến con vật kia khi còn sống, thì ngon đến đâu cũng nuốt không nổi.

Nhưng đúng là nếu để nàng nhìn thấy những con vật đó thì đúng là nàng sẽ không ăn được (kiểu người yêu mèo không ăn thịt mèo chứ không phải vì kinh tởm gì đâu).

Vì muốn nàng không quá buồn bực, thỉnh thoảng Phượng Cô cũng bảo nàng ra ngồi cạnh hắn ở đầu xe, nếu không thì ngắm cỏ cây bên đường cũng là chuyện không tệ.

Ăn ngon, tâm tình cũng tốt, vì vậy mấy ngày kế tiếp, thân thể của nàng thực sự tốt lên rất nhiều, chỉ tiếc, mặc kệ thân thể tốt xấu thế nào, vẫn không thể ngăn chặn chuyện hỏa hàn độc phát tác.

Thời gian nửa tháng đã qua, sự hành hạ khiến nàng sợ hãi bắt đầu kéo tới . Bất quá may là, khi hỏa hàn độc phát tác hai người đã đi đến chân núi Thiên Sơn.

Mặc dù Thiên Sơn vô cùng to lớn, muốn tìm ra– Băng Ngọc Tuyết Liên trong truyền thuyết không phải chuyện dễ, nhưng đã tới chân núi, cũng coi như chuyện vui bậc nhất , ít nhất, hy vọng cũng đã thấy một nửa .

Chỉ có điều hai người không ngờ, tại nơi hàn băng chi địa quanh năm tuyết phủ, cũng có người ở -.

Chân núi Thiên Sơn, có một thôn nhỏ, tên là Tuyết Thôn, tên cũng đẹp.

Người ở đây, không nhiều lắm, ai nấy đều trắng như tuyết. Hơn nữa còn vô cùng chất phác.

Hơn nữa người ở đây rất hiếu khách, thấy bọn họ tới từ xa, không chỉ chào đón, còn cực kỳ thân thiết, ngày đó, còn chuẩn bị cho hai người một căn phòng nhỏ, mặc dù nhỏ,