a hắn.
Phượng Cô lại khó lòng kiềm chế rên lên một tiếng, dục hỏa bừng bừng trong mắt, thật sự muốn trực tiếp đè nàng xuống đất.
Nàng sao có thể hành hạ người khác như thế chứ?
Hắn đâu có rên rỉ vì vết thương ở chân?
Nàng cũng biết, tất cả đều bởi vì nàng, hắn mới phải thống khổ như thế!
Dục vọng trong lòng như một đống lửa, bốc cháy dữ dội.
Tất cả tế bào trong người hắn đều đang không ngừng gào rú: Đè nàng xuống! Đè nàng xuống!
Hắn chỉ là một nam nhân bình thường, đối mặt với người hắn yêu mến, lại bị khiêu khích nhiều lần dù chỉ là vô tình, chính là muốn nhịn cũng không được!
Phượng Cô nhắm hai mắt lại, cố gắng khắc chế thú tính của bản thân, nhưng mũi hắn không ngừng ngửi thấy một mùi hương, đó là mùi hoa trên tóc nàng, lay động từng tế bào trên người hắn.
Đột nhiên hắn lạnh mặt, hắn biết, nếu không rời khỏi thân thể Vãn Thanh, hắn sẽ không khống chế được bản thân -, nhưng hắn không muốn phát sinh chuyện như vậy.
Thứ hắn muốn -, là cả trái tim và thể xác của nàng.
Thứ hắn muốn, là trái tim Vãn Thanh.
Phượng Cô đưa tay rút nhuyễn kiếm bên hông, một tiếng “xoát” vang lên, thắt lưng đứt lìa.
Thanh âm ám ách mà tràn đầy áp lực của hắn vang lên: “Thanh nhi, nàng có thể rời khỏi đùi ta được không?”
Vãn Thanh quay đầu nhìn hắn, nghe hắn nói xong thì mặt dần chuyển màu đỏ, như đám mây đỏ mùa thu, toàn thân phát nóng, hai tai đỏ bừng.
Không nhìn nàng cũng đoán ra, chỉ sợ đến cả ngón chân nàng giờ cũng đỏ hết rồi.
Phượng Cô này!
Hắn cần gì phải nói thẳng thế chứ!
Vừa rồi nàng không chú ý tới chi tiết này, dù sao cũng vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh, có chút lơ mơ, lại thấy hắn bị thương, chỉ lo chú ý đến vết thương.
Lúc này hắn nói, nàng mới phát hiện, bản thân, đang ngồi trên đùi hắn với một tư thế vô cùng bất nhã.
Thân thể nhỏ xinh nhảy bật ra nhanh như thỏ, rời khỏi đùi hắn, Vãn Thanh một mực cúi mặt, không dám nhìn hắn. Chỉ vùi đầu, giấu đi sự e lệ của bản thân, tay, nhẹ nhàng xử lý vết thương cho hắn.
Vết thương không quá sâu, nhưng lại dài, chừng một gang tay.
Băng bó xong xuôi, Vãn Thanh nhẹ nhàng ngẩng đầu: “Tốt lắm rồi!”
“Chuyện …kia… vừa rồi… ” Có lẽ vì vội, hắn không kịp cân nhắc từ ngữ, nói chuyện cũng thiếu sự uyển chuyển, nhìn mặt của nàng đang đỏ bừng, trong lòng hắn vô cùng bất an.
“Không có gì -, ở…loại địa phương này, chuyện gì cũng có thể phát sinh -.” Nàng thản nhiên nói, tự nhiên đi tìm không ít xấu hổ. Sự e lệ vừa rồi đã biến mất không ít.
Kỳ thật, những lời nói đó là thật lòng!
“Người có thể đi lại không?” Nàng lại hỏi. Rồi sau đó nhìn cửa động, không ngờ, bọn họ bị gió cuốn đến nơi này, đúng là một động nhỏ, xem ra, thật sự là ông trời có lòng thương họ.
May mà không thổi bọn họ vào chỗ khác, nếu không, dù không ngã chết, cũng bị đóng băng .
Cửa động này rất nhỏ, chắn được không ít gió.
“Vết thương nhỏ đó, không thành vấn đề.” Hắn vừa nói, vừa lén lút đứng lên, kéo thắt lưng buộc lại lên người.
Vãn Thanh xoay người đỡ hắn: “Ta đỡ người đi!”
Kỳ thật Phượng Cô không sao, thân thể của hắn, thoạt nhìn, so vớiVãn Thanh, còn tốt hơn, vết thương trên đùi đối với hắn mà nói, chỉ là xước da nho nhỏ, căn bản không đáng lưu tâm.
Chỉ bất quá, bàn tay trắng nõn của nàng luồn qua hông hắn, lại làm bản thân hắn run rẩy, mang theo sự nhiệt tình của tuổi trẻ.
Không nói gì thêm, Phượng Cô để Vãn Thanh dìu mình đi về phía trước.
Đầu, hơi hơi cúi xuống gáy nàng, hấp thu mùi thơm nhàn nhạt.
Đi đến cửa động, Vãn Thanh thất thần , khe núi này nói cao thì không phải, nhưng nói thấp cũng không xong, vì nàng không có khả năng nhảy lên đến đấy -.
Quay đầu nhìn Phượng Cô, chỉ thấy Phượng Cô chống tay lấy điểm tựa, ôm nàng vào lòng.
Nàng chỉ kịp cảm thấy một bên hông căng thẳng, rồi sau đó, cả người đã bị hắn mang lên mặt đất.
Vãn Thanh nhìn quanh, trong lúc nhất thời, không biết mình đang ở chỗ nào.
Bốn phía một màu trắng xóa. Đến cả mặt trời cũng không thấy, chỉ thấy trời màu xám trắng -, đất là tuyết trắng -, trước mắt chỉ có một màu trắng.
Phượng Cô cân nhắc một chút, chỉ về một hướng, rồi sau đó nói: “Đi hướng đó.”
Vãn Thanh nhìn bộ dạng kiên định của hắn, hỏi: “Làm sao người biết hướng đó là hướng Bắc? Lúc này không thấy mặt trời, người phân biệt phương hướng kiểu gì?”
“Trực giác.” Phượng Cô cười nói.
Kỳ thật không phải, vừa rồi chủ tớ Ngân Diện có đến đây, mặc dù tuyết đã rơi che dấu chân bọn họ, nhưng quan sát kĩ vẫn thấy dấu chân lờ mờ, hơn nữa hắn cũng nghe thấy tiếng chân họ đi về hướng nào.
Hành quân đánh giặc, la bàn là thứ tối quan trọng -, thế nên hướng bọn họ đi chắc chắn không sai.
Đương nhiên, những … điều này, hắn sẽ không nói với Vãn Thanh.
Hắn không hy vọng nàng biết, Ngân Diện đã từng tới nơi này tìm nàng. Đây là tư tâm của hắn, hắn cũng không định sửa.
Phượng Cô nhếch môi cười, bất cứ nam nhân nào, cũng đừng hòng tranh giành Vãn Thanh với hắn.
Thanh nhi, chỉ có thể là của hắn.
Đột nhiên Phượng Cô lảo đảo, thân thể, ngã về phía Vãn Thanh.
Khiến cho Vãn Thanh vốn dĩ định hỏi thêm cũng phải ngừng lại, chỉ có thể khẩn trương hỏi han: “Thế nào ?”
P
