XtGem Forum catalog
Thất Thân Làm Thiếp

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212084

Bình chọn: 7.5.00/10/1208 lượt.

hượng Cô bầy ra dáng vẻ suy yếu rất khả nghi, thanh âm nhẹ nhàng nói: “Vết thương trên ngực còn chưa khỏi hẳn, gặp khí lạnh thành di chứng.”

Hắn nhẹ nhàng nói xong, rồi sau đó lại cố tình kiên cường nói: “Bất quá không có việc gì, chút đau nho nhỏ ấy, ta có thể chịu được-. Lúc này, tìm được Băng Ngọc Tuyết Liên, giải độc cho nàng, mới là chuyện quan trọng.” Nói xong nhìn Vãn Thanh, chỉ một thủ thuật nho nhỏ, đã giành được sự quan tâm của người đẹp.

Hắn giả vờ suy yếu là giả, nhưng trái tim hắn là thật.

Vãn Thanh vô cùng cảm động, cũng cực kỳ cảm thán, mấy ngày nay tới giờ, mọi thành ý của Phượng Cô, nàng đều nhìn thấy hết, trái tim ai chả là máu là thịt -, nói không cảm động, là không có khả năng -.

Nói đến tha thứ, nàng cũng tha thứ cho hắn rồi .

Theo như nàng thấy, hắn đang chờ nàng đón nhận hắn.

Nhưng không lẽ dễ vậy sao, có đôi khi, trái tim nếu đã giá băng, so với bất cứ thứ gì cũng cứng rắn hơn.

“Chúng ta …ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đã!” Vãn Thanh nói nhỏ.

“Không cần, đi chậm một chút là được.” Phượng Cô chỉ lắc đầu, nhìn ánh mắt Vãn Thanh biến đổi, trong tim của hắn, cảm thấy bất lực một cách không có lý do, sự chua xót nhấn chìm trái tim.

Hắn là loại người nào chứ, ánh mắt Vãn Thanh đã nói hết với hắn những điều nàng vừa nghĩ.

Có khi, hắn thật sự hận sự thông minh của bản thân, nếu hồ đồ một chút, có lẽ, sẽ không thấy những chuyện nhỏ đó, chỉ cần kiên trì với suy nghĩ của mình. Không cần nhận những chua xót thống khổ này.

Nhưng vĩnh viễn cũng không thể, nhìn mái tóc dài mượt của nàng, tay hắn, vô thức mơn trớn, nhưng chỉ cảm thấy lòng càng chua xót , sự phiền muộn như muôn vàn sợi tơ mảnh, lôi lôi kéo kéo, càng kéo càng dài, mảnh đến không thể nhận ra, nhưng lại quấn chặt lấy trái tim con người ……………

Thất Thân Làm Thiếp

Vì chưa hồi phục hẳn, hai người đi rất thong thả, một lúc lâu vẫn chưa đi hết một ngọn núi.

Cứ lo lắng cũng không phải biện pháp, nhưng nghĩ đến chuyện gặp Ngân Diện, trong lòng Phượng Cô lại thấy ghen tức.

Càng nghĩ càng thấy không nên, vì vậy Phượng Cô cố tình đi con đường khác với đường của Ngân Diện , cũng đi về hướng Bắc, nhưng sẽ không chạm mặt Ngân Diện.

Hắn không hy vọng sẽ gặp Ngân Diện.

Đột nhiên, có tiếng “ùng ục” vang lên, quay đầu thì thấy Vãn Thanh đang đỏ mặt, từ sáng giờ nàng vẫn chưa ăn gì, bao nhiêu thức ăn hôm trước đã bị tiêu hóa hết, dọc theo đường đi, nàng cũng chú ý nhìn xung quanh , trên Thiên Sơn, không có một ngọn cỏ, đương nhiên là không có thứ gì có thể miễn cưỡng nhét vào bụng.

Nàng không mở miệng, nhưng trong lòng biết, nếu không ăn, hai người sẽ chết đói trước khi tìm thấy Tuyết Liên.

Phượng Cô là người luyện võ, đối với cảm giác thèm ăn, có thể khống chế trong một giới hạn nào đó, dù hai ngày không ăn cũng không là vấn đề với hắn, nhưng hắn quên , nữ tử cạnh hắn không biết võ công, thân thể lại suy yếu.

Phượng Cô đau lòng , ảo não, nói nhỏ: “Ta quên , từ khi nàng tỉnh lại vẫn chưa ăn gì!”

Nhìn trái phải xung quanh, chỉ có một màu trắng xoá, có cái gì để ăn chứ?

Thở dài một hơi, lạnh nhạt nói: “Trên núi tuyết, theo lý thuyết, phải có không ít động vật, nhưng thật kỳ quái , đã đi lâu như vậy, không nhìn thấy nổi một con báo hay một con gấu! Ít nhất, cũng có thể no bụng !”

“Đừng nói vậy , theo tình hình này của chúng ta, nếu thật sự gặp phải những con mãnh thú đó, sẽ rất nguy hiểm -, không bằng, chúng ta quay trở về! Ít nhất, mang theo thực phẩm lên núi một lần nữa.” Vãn Thanh nhẹ nhàng nói.

Phượng Cô lắc đầu, nhẹ nhàng cầm lấy tay Vãn Thanh: “Yên tâm, ta sẽ không để nàng gặp chuyện bất trắc -.”

Vừa nói vừa lấy từ trong lòng ra một ống trúc, quay trên không trung một vòng, quẹt vào đá lửa, một ngọn lửa bùng lên, ống trúc bắn lên trời, tung ra một vòng tròn rực rỡ.

Vãn Thanh hiểu ra, đây là pháo hiệu, nhưng lúc này hắn báo pháo hiệu, là để cho ai thấy chứ?

Phải biết rằng, lần này đi Thiên Sơn, chỉ có nàng và hắn?

“Lúc lên đường, ta đã thông tri Hồng Thư, triệu tứ tỳ, còn một trăm thị vệ, cùng nhau lên Thiên Sơn, dù sao đường đi nguy hiểm, một mình ta đi thì không sao, nhưng có nàng đi cùng, ta phải chuẩn bị vạn vô nhất thất.” Phượng Cô giải thích nói.

Từ một vùng trời xa xa, một vòng tròn giống thế được bắn lên, Phượng Cô cười yếu ớt, kéo tay Vãn Thanh: “Bọn họ ở dưới chân núi, thấy tín hiệu của ta, sẽ lập tức đi tìm chúng ta -, chỉ cần bọn họ tới, chúng ta sẽ có đồ ăn.”

“Đi, chúng ta …tìm một chỗ nghỉ ngơi một chút đã, thân thể của nàng đã quá suy yếu, nếu không ăn sẽ không thể lên đường tiếp !” Vừa nói vừa lôi kéo nàng đi tới một góc.

Hai người vui mừng nhìn thấy một động nhỏ, nhìn nhau cười: “Xem ra chúng ta thật là may mắn -.”

Hai người vội vàng đi về phía động nhỏ, nhưng khi sắp tới nơi, Phượng Cô đột nhiên đứng lại, nắm chặt tay Vãn Thanh.

Sắc mặt, cũng trở nên vô cùng khẩn trương.

Dường như có chuyện gì sắp phát sinh.

Vãn Thanh rất không muốn nghĩ tiếp điều nàng đang sợ, nhưng suy nghĩ cứ kéo tới, nàng nhìn thẳng vào trong động.

Trái tim không ngừng đập thình thịch,– tóc gáy toàn thân, đã dựng đứng lên vì sợ