hu
nhân, cần gì nhắc nhở nàng, để mặc nàng ta té ngã, không chừng hài tử kia cũng…
Tương Nhược Lan lắc đầu:
- Bây giờ
thái phu nhân rất coi trọng hài tử trong bụng nàng. Lúc đó chúng ta ở bên cạnh,
hài tử của nàng gặp chuyện không may, chúng ta cũng không tránh khỏi vạ lây
Còn một chuyện, Tương
Nhược Lan không nói ra. Cận Thiệu Khang sau này cũng không để ý đến nàng ta
nữa, hài tử này giữ lại cho nàng ta thì hơn.
Tương Nhược Lan đi rồi,
Vu Thu Nguyệt kinh hồn bất định. Tức giận với Tương Nhược Lan, giơ tay tát Lệ
Châu một cái, quát:
- Đồ vô
dụng, nếu hài tử trong bụng ta có chuyện gì nhất định ta sẽ lột da đám nô tài
chết bầm các ngươi ra.
Xế chiều, Vu Thu Nguyệt
trở lại Vủ phủ, len lén kéo mẫu thân nói:
- Mẫu
thân, chuyện nữ nhi nhờ ngươi đã làm chưa?
Vu phu nhân gật đầu nói:
- Người
đã mời tới, đang ở trong nội đường.
Hai người vào nội đường,
một ông già râu bạc đứng lên hành lễ rồi ngồi xuống giúp Vu Thu Nguyệt chẩn
mạch, một lát sau, hắn buông tay.
Vu Thu Nguyệt vội vàng
hỏi:
- Đại
phu, là nam hay nữ?
Đại phu vuốt chòm râu
bạc:
- Phu
nhân, lão phu đã chẩn mạch cẩn thận, theo mạch tượng có thể thấy phu nhân mang
thai một thiên kim (hahaha)
Sắc mặt Vu Thu Nguyệt
trắng bệch:
- Đại
phu, ngươi cẩn thận xem lại dùm ta đi, có phải ngươi xem nhầm rồi không.
Ông già râu bạc đứng lên
vái một cái:
- Lão phu
đã chẩn mạch nhiều năm, không sai đâu. Nếu phu nhân không tin thì có thể mời
người khác xem.
Vu phu nhân cho ông bạc
rồi dặn dò vài câu, sai gia đinh tiễn ông rời đi. Đại phu vừa đi, Vu Thu Nguyệt
vùi đầu vào lòng mẫu thân khóc lớn:
- Ta đã
sớm biết, ta sớm biết, mọi người đều nói chua nam, cay nữ. Ta không thích ăn
chua, bình thường chỉ thích ăn cay không thích ăn chua. Ta sớm biết trong bụng
nhất định là con gái. Thái phu nhân cho ta hạnh nhân xanh, ta nhìn thấy cả
người đã run lên nhưng vẫn ra vẻ thích ăn… mẫu thân, sao ta mệnh khổ như thế.
Ông trời sao không giúp ta! Đang tốt lành từ chính thất trở thành thiếp, bây
giờ ngay cả cơ hội xoay người cũng không cho ta, mẫu thân, ta nhất định phải
sinh con trai. Ta nhất định phải sinh con trai.
Vu phu nhân cũng lau nước
mắt. Bà đã mất bao tâm huyết nuôi nữ nhi này thành tài mạo song toàn. Sắp thấy
nàng được vào Hầu phủ làm chính thất nhưng trời cao lại trêu ngươi để người
khác cướp mất. Nữ nhi không cam lòng, tình nguyện làm thiếp thất cũng phải vào
Hầu phủ. Nhưng không ngờ An viễn hầu đó như là bị ma xui quỷ khiến mà tình
nguyện yêu một bát phụ cũng không để ý tới nữ nhi. Thật vất vả mang thai lại là
mang thai một bé gái vô dụng.
Nhưng bà vẫn an ủi nữ
nhi:
- Thu
Nguyệt, đừng lo lắng, bây giờ mới ba tháng, có lẽ là không đúng, có lẽ đại phu
này chẩn mạch sai rồi, chúng ta tìm đại phu khác xem sao.
Vu Thu Nguyệt tuyệt vọng
lắc đầu:
- Vô dụng
thôi, vô dụng thôi… Ta thích ăn cay như thế, nhất định là con gái… Chắc không
lâu nữa thái phu nhân sẽ mời Lưu thái y tới chẩn mạch. Lúc đó ta xong rồi
Nàng vừa khóc vừa đánh
lên bụng mình:
- Ai bảo
ngươi không biết tranh! Ai bảo ngươi không biết tranh!
Vu phu nhân vừa khóc vừa
gỡ nàng:
- Ngươi
làm cái gì vậy, cho dù là nữ nhi, cũng là cốt nhục của Hầu gia!
- Nữ nhi
thì có ích gì, nữ nhi thì có ích gì
Vu Thu Nguyệt như phát
điên kêu lên:
- Nữ nhi
có thể kế thừa tước vị? Nữ nhi có thể kế thừa gia sản? Nó chỉ là một thứ nữ,
sau này cùng lắm chỉ được một chút ruộng vườn, nó có thể giúp gì cho ta.
Nàng khóc đến tê tâm liệt
phế:
- Tất cả
hy vọng của ta đã không còn… ta giữ nó lại làm cái gì. Sinh nó ra cũng chỉ
thành trò cười! Ta không cần, ta không cần
Vừa nói vừa nổi điên tự
đập vào bụng mình.
Vu phu nhân vội giữ tay
nàng lại, hai mẫu thân con ôm nhau khóc.
Đúng lúc nàsy, Vương mụ
mụ đứng bên đột nhiên bước lên nói:
- Tiểu
thư đừng gấp, lão nô có một cách có lẽ có thể giúp được tiểu thư!
Vương mụ mụ là nha hoàn
bên người nhiều năm của Vu phu nhân, có thể nói là tâm phúc của bà.
Vu Thu Nguyệt đang tuyệt
vọng nghe vậy vội ngẩng đầu, bước nhanh đến chỗ Vương mụ mụ hỏi:
- Mụ mụ,
ngươi có cách gì? Nói mau, chỉ cần có thể để ta sinh con trai, ta nhất định sẽ
trọng thưởng!
Vu phu nhân cũng ngạc
nhiên tới gần Vương mụ mụ
Vương mụ mụ vội nói:
- Lão nô
chịu đại ân của phu nhân, cũng nhìn tiểu thư lớn lên, lão nô đương nhiên mong
tiểu thư sống tốt, không phải vì mong ban thưởng.
Vu Thu Nguyệt thấy bà ta
còn dông dài thì hơi không nhịn được nhưng vì đại sự mà đành nhịn lại:
- Thu
Nguyệt biết mụ mụ thương yêu ta, Thu Nguyệt luôn ghi nhớ. Mụ mụ mau nói đi!
Lúc này, Vương mụ mụ mới
nói:
- Năm
ngoài lão nô về quê, nghe nói ở vùng đó có một vị pháp sư rất lợi hại, bắt quỷ
bắt yêu không bàn nhưng đáng nể nhất là hắn có thể khiến cho người ta muốn khi
con gì thì được như thế. Muốn sinh trai được trai, muốn gái được gái. Chỉ cần
làm theo lời dặn của hắn, mỗi ngày lạy tượng thần, sau đó uống nước thần hắn
ban thì nhất định sẽ được như mong muốn.
Vu phu nhân nghe xong
không khỏi nhíu mày:
- Còn có
chuyện này sao? Như vậy cũ
