ới chữa. Lưu viện sĩ tiến lên châm
cứu cho hắn hắn mới ngừng hộc máu. Nhưng sắc mặt Cảnh Tuyên Đế như tro tàn, hai
mắt cơ hồ không mở ra nổi nhưng hắn vẫn nắm chặt tay áo thái hậu, thều thào nói
đủ cho thái hậu nghe:
- Đừng…
làm khó nàng…. Trên người nàng có mùi hương giống hệt Nhược Lan… Ta đã không
thể có được Nhược Lan… đừng… đừng để ta mất cả nàng ấy…
Nói xong buông tay, hôn
mê bất tỉnh
Lòng thái hậu đau đớn, ôm
Cảnh Tuyên Đế khóc lớn
- Đồ
ngốc, đồ ngốc, sao ngươi ngu ngốc như thế…
Lưu viện sĩ cũng tiến lên
cứu trị cho Cảnh Tuyên Đế nhưng bất kể cách nào cũng đều vô dụng, bó tay chịu
tró. Đành đề nghị với thái hậu:
- Không
bằng mời Hòa Thuận công chúa đến
Lúc này thái hậu mới như
bừng tỉnh, vội vàng sai người tuyên Nhược Lan tiến cung.
Lúc Tương Nhược Lan tới,
thấy thái hậu và Hoàng hậu đang khóc bên Cảnh Tuyên Đế. Tương Nhược Lan đi tới,
đầu tiên là chẩn mạch cho hắn, phát hiện mạch tượng của hắn vô cùng suy yếu.
Bàn bạc với Lưu viện sĩ một hồi, biết bệnh tình Cảnh Tuyên Đế rất khó cứu chữa,
có thể nói lúc nào cũng nguy hiểm đến tính mạng.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt
của Cảnh Tuyên Đế, Tương Nhược Lan đột nhiên nảy ra ý nghĩ, nếu lúc này Cảnh
Tuyên Đế băng hà thì nàng được giải thoát hoàn toàn rồi…
Nhưng lập tức tiếng khóc
nghẹn ngào của thái hậu truyền đến, ý nghĩ đáng sợ ấy biến mất hoàn toàn, đồng
thời cũng cảm giác xấu hổ. Sao nàng có thể có ý nghĩ hèn hạ như thế, bất kể thế
nào, bệnh tình của Hoàng thượng là vì nàng, hơn nữa hắn là con của thái hậu,
nếu hắn chết, thái hậu sẽ thương tâm vô cùng
Nàng lắc đầu, bắt đầu
nghĩ cách cứu Cảnh Tuyên Đế.
Thái hậu cho Hoàng hậu và
thái y lui ra ngoài, thái hậu nhìn Cảnh Tuyên Đế nói với Tương Nhược Lan:
- Ngươi
có biết hắn vì ai mà thành thế này không? Lan quý nhân là phi tần mới trong lần
tuyển tú này, vì nàng có mùi hương giống ngươi mà khiến cho hắn không để ý đến
thân thể mình mà mê đắm.
Thái hậu quay đầu, cầm
tay Tương Nhược Lan, nước mắt nghẹn ngào:
- Nhược
Lan, ta biết hắn làm rất nhiều chuyện có lỗi với ngươi nhưng tâm ý của hắn dành
cho ngươi là chân thành. Giờ thái y đã thúc thủ vô sách, trong thiên hạ có lẽ
chỉ có ngươi là cứu được hắn. Ngươi nể hắn tình thâm với ngươi mà cố gắng chữa
cho hắn
Tương Nhược Lan nhìn sắc
mặt tái nhợt của Cảnh Tuyên Đế, trong lòng chua xót, nàng gật đầu nói với thái
hậu:
- Thái
hậu yên tâm, ta nhất định cố hết sức
Tương Nhược Lan thấy sắc
mặt thái hậu, sợ bà mệt mỏi nên bảo Diệp cô cô đỡ thái hậu hồi cung. Đầu tiên
thái hậu không chịu nhưng Tương Nhược Lan nói:
- Thái
hậu, nếu ngươi cũng ngã bệnh, ngươi nói xem ta cứu ai trước
Lúc đó thái hậu mới trở
về. Trong điện chỉ còn Tương Nhược Lan và Cảnh Tuyên Đế đang hôn mê. Tương
Nhược Lan cới quần áo Cảnh Tuyên Đế sau đó châm cứu cả 180 đại huyệt, cho máu
toàn thân hắn tuần hoàn.
Sau khi châm cứu, Cảnh
Tuyên Đế lặng lẽ tỉnh dậy, hắn nhìn Tương Nhược Lan, hai mắt sáng bừng:
- Nhược
Lan, là nàng…
Tương Nhược Lan lau mồ
hôi, nhẹ giọng nói:
- Đừng
nói, giờ ngươi vẫn đang rất nguy hiểm
- Không,
khó khăn lắm ta mới tỉnh lại, khó khăn lắm ta mới gặp được nàng… có một số lời,
nếu không nói ta sợ không còn cơ hội nữa…
Hơi thở Cảnh Tuyên Đế yếu
ớt.
Tương Nhược Lan nhìn mắt
hắn bị thâm quầng, nhớ lại hắn từng xả thân cứu mình, nhớ lại vì sao hắn mắc di
chứng, nhớ lại nguyên nhân phát bệnh lần này, trong lòng đột nhiên có chút khổ
sở:
- Ngươi
sẽ khỏe thôi, đừng lo lắng
Cảnh tuyên đế khẽ lắc
đầu:
- Ta cảm
giác rằng ta sẽ không qua khỏi lần này…
Hắn nhìn nàng:
- Nàng
không vui vẻ là mấy?
- Không.
Ta không hề thấy vui
Cảnh tuyên đế cười khổ:
- Ta biết
nàng rất hận ta, chỉ cần ta chết nàng sẽ không cần xuất gia, có thể ở bên Cận
Thiệu Khang rồi
Tương Nhược Lan cúi đầu:
- Ta cũng
không muốn dùng tính mạng của ngươi để đổi lấy điều đó
Nàng ngẩng đầu lên nhìn
hắn:
- Hơn
nữa, Hoàng thượng, dù ngươi không công bằng với ta nhưng với người trong thiên
hạ mà nói ngươi vẫn là hoàng đế tốt.
Cảnh tuyên đế nhìn nàng,
ánh mắt dịu dàng như nước:
- Ta thật
không nghĩ tới nghe được nàng tán dương ta.
- Là sự
thật đó. Tương Nhược Lan cười khẽ: - ta rất không muốn tán dương ngươi nhưng đó
là sự thật. Trong năm năm qua, ta đến rất nhiều nơi, nơi nào cũng thấy dân
chúng được an cư lạc nghiệp. Hoàng thượng, đây đều là công lao của ngươi
- Nàng
nói ta tốt như vậy nhưng nàng vẫn không thích ta. Cảnh Tuyên Đế khẽ hừ nhẹ: -
Nhưng không sao, ngày mai nàng sẽ xuất gia, cho dù nàng không thích ta cũng
không thể thích ai khác.
Hắn nhìn thoáng qua sắc
mặt nàng rồi nói:
- Giờ
nàng lại hận ra rồi, cho dù nàng hận ta ta cũng không thể buông tha nàng.
Tương Nhược Lan khẽ thở
dài:
- Theo ý
ngươi đi. Hoàng thượng, quyền hạn của ngươi chí cao vô thượng, ai có thể thắng
được ngươi. Nhớ lại, nếu không phải có ngươi bảo vệ ta sớm đã chết. Thứ ta có
được rất nhiều, không thể quá tham lam, lòng tham sẽ phải trả giá rất đắt
Giọng nàng sâu kín như
mang theo nỗi buồn vô hạn khiến cho Cảnh Tuyên Đế khó chịu
- Nàng