hìn cô ta nữa, bưng cốc trà
lên miệng uống, sau đó mở tập văn kiện ra nhìn chăm chú, hoàn toàn coi Tiếu Hiểu
trước mắt như không khí.
Một lúc lâu sau, đột nhiên Tiếu Hiểu cười lạnh, sau
đó cũng không nói chuyện, trực tiếp cầm lấy thẻ vàng ở trên bàn ông ta, xoay
người ra khỏi phòng làm việc, khi ra ngoài “ầm ——!” cửa đóng sầm lại.
Hoàng
Đức Hưng không bị ảnh hưởng chút nào, vẻ mặt vẫn dửng dưng nhìn giấy tờ trong
tay.
Trong phòng làm việc, An Nhiên nhìn bản thiết kế bị hủy hoại kia một lúc
lâu, trong lòng càng nghĩ càng không thoải mái, sau đó cầm túi rời khỏi phòng
làm việc, khi đi ra ngoài đúng lúc gặp Tiếu Hiểu đi ra từ phòng làm việc của
Hoàng Đức Hưng, hai người nhìn nhau, ánh mắt Tiếu Hiểu cơ hồ muốn ăn thịt cô
vậy, nhưng An Nhiên không đếm xỉa đến, đi thẳng ra cửa công ty. Nghe thấy Tiếu
Hiểu đóng cửa “ầm ——!” một tiếng ở phía sau.
Ra khỏi công ty, An Nhiên gọi
cho Lâm Lệ, điện thoại vẫn ở trạng thái tắt như cũ, nhớ tới những lời trong
điện thoại của Lâm Lệ lúc sáng, cô vẫn luôn lo lắng, nên đón xe đến thẳng chỗ
Lâm Lệ.
Đứng trước cửa nhấn chuông một lúc lâu, Lâm Lệ mới mơ mơ màng màng
đi ra mở cửa, nhìn thấy cô, thì vẻ mặt kinh ngạc.
“Sao mi lại đến?” Nhìn đồng
hồ trên tay một chút, “Bây giờ là giờ làm việc mà, công ty đóng cửa rồi?”
An
Nhiên thưởng cho cô một cái liếc mắt, lướt qua người cô đi vào nhà, ném túi xách
lên ghế sô pha, trợn mắt nhìn cô: “mi tắt điện thoại!”
Lúc này Lâm Lệ mới nhớ
ra, cười cười nói: “Đã quên bật, đã quên bật.”
An Nhiên nhìn cô, thở dài, lôi
kéo cô ngồi xuống ghế sô pha, nói: “đừng nghĩ nhiều, chờ Trình Tường trở lại,
mi hỏi rõ ràng, đừng đoán mò, không chắc có chuyện gì hay không.”
Lâm Lệ nhìn
cô, gắng nhịn cười, sau đó một tay ôm lấy cô, nói: “An tử, chúng ta nhất định
phải làm bạn tốt cả đời.”
An Nhiên bị nàng ôm lấy có chút khó hiểu, nhưng vẫn
là chủ động ôm lại cô, cười gật đầu, “nhất định.”
Lâm Lệ thả cô ra, sau đó
nhìn cô kỳ dị: “An tử, nếu như ta nói là ta nhầm lẫn, mi có mắng ta không
a?”
An Nhiên hơi sửng sốt một lát, sau đó cong cong môi, thanh âm phát ra từ
trong kẽ răng, “Sẽ không, nhưng mà, ta sẽ bóp cổ mi.”
Lâm Lệ cong cong khóe
miệng, dưới ánh mắt hung ác của cô, cuối cùng kể lại sáng nay gọi cho cô xong,
sau đó tắt máy, chuẩn bị chịu đựng quãng thời gian sa sút.
Thì ra là sáng
nay, khi Lâm Lệ đang chìm đắm trong ký ức thăng trầm với Trình Tường thì điện
thoại trong nhà vang lên, chỉ có điều cô thờ ơ, thật lâu sau, điện thoại nhà
ngừng kêu gào, vài giây sau thì điện thoại di động lại vang lên, là một số máy
lạ, Lâm Lệ chậm chạp nghe, đưa điện thoại di động lên tai, là Trình Tường gọi
đến. Trong điện thoại, Trình Tường vội vàng hỏi sao cô lại tắt điện thoại, sao
lại không nghe máy, giọng nói tràn đầy quan tâm lo lắng, Lâm Lệ nghe xong, trong
lòng lại càng đau xót, cuối cùng không nhịn được liền đem chuyện tin nhắn nói
với anh ta, bên kia, Trình Tường thoáng sửng sốt, hầu như không hề suy nghĩ mà
giải thích, thì ra là tối hôm trước khi đi công tác, công ty liên hoan, có đồng
nghiệp mượn di động của anh ta để gửi tin nhắn cho bạn gái, thật ra lúc về sợ cô
suy nghĩ nhiều, anh ta đã xóa tin nhắn rồi, thế nhưng không biết thế nào mà
người con gái kia lại trả lời tin nhắn cho anh, nói xong, bảo Lâm Lệ đợi một
lát, sau đó cúp máy. Không bao lâu sau thì gọi lại, lần này là giọng một người
đàn ông xa lạ, gọi Lâm Lệ là chị dâu, sau đó giải thích rằng sáng nay mình tắt
di động, bạn gái không tìm được anh ta, rồi tưởng rằng số hôm qua là số của anh
ta, thế là liền gửi đến, cuối cùng vô rất áy náy, xin cô thứ lỗi. Sau đó, Trình
Tường lại nghe điện thoại, nửa cười hỏi có phải là cô ghen không, có phải suy
nghĩ nhiều quá rồi. Lâm Lệ cầm di động vừa khóc vừa cười, một câu cũng không nói
nên lời, cuối cùng Trình Tường khẽ thở dài, hỏi: “Lâm Lệ, anh không đáng để em
tin tưởng thế sao?” Nghe vậy, Lâm Lệ vội lắc đầu, dù biết anh ta không nhìn
thấy, nhưng vẫn rất chân thành giơ tay lên thề nói sau này không bao giờ suy
nghĩ lung tung, nghi ngờ anh nữa. Cuối cùng Trình Tường chẳng qua là thấp giọng
mắng cô ngu ngốc, sau đó quan tâm hỏi cô đã ăn cơm chưa, đứa bé có ngoan
không.
Nghe xong, An Nhiên tức giận trợn mắt nhìn cô, “Ta đã nói rồi, không
có chuyện gì mi lại suy nghĩ nhiều a.”
Lâm Lệ cười, gật đầu, vội vàng thừa
nhận sai lầm, nói: “Ta sai rồi, ta sai rồi, ai u, người ta nói phụ nữ có thai dễ
dàng suy nghĩ lung tung, thì ra là thật a.”
An Nhiên nằm trên ghế sô pha,
biết cô không sao chẳng qua là sợ bóng sợ gió một trận, rốt cuộc cũng yên tâm,
nhắm mắt lại, nói: “Trình Tường là người đàn ông tốt như vậy, mi đã theo anh ta
mười năm, còn không biết tính cách của anh ta sao. Lần này ta cảm thấy chẳng
đáng thay cho Trình Tường, nếu là ta, ta sẽ chiến tranh lạnh với mi mấy ngày,
xem sau này mi còn dám không.”
Lâm Lệ tự biết đuối lý, nghịch ngợm thè lè
lưỡi, lại sợ An Nhiên tiếp tục trách mắng, vội vàng chuyển đề tài: “Buổi chiều
mi không phải đi làm sao, hay là đặc biệt đến gặp ta?”
An Nhiên quay đ
