văn.
Tô Dịch Thừa sửng
sốt, vì vấn đề này mà khẽ cau mày, một lúc lâu mới quay đầu nhìn An Nhiên nói:
“Anh thích thách thức, ở lâu trong một hoàn cảnh sẽ sinh ra trung hòa với hoàn
cảnh này, cuộc sống quân sự hóa từ nhỏ đã khiến anh chẳng khác gì người lính,
làm lính mười mấy năm, anh muốn thay đổi môi trường mới, một môi trường khác
hoàn toàn.”
“Anh rất thành công rồi, bây giờ là lãnh đạo, có bao nhiêu người
muốn nịnh bợ anh đi.” An Nhiên trêu đùa nói.
Tô Dịch Thừa xoay người, đối mặt
với cô, buồn cười nhìn cô, nói: “Vậy em muốn nịnh bợ anh sao?”
“Anh cần em
nịnh bợ sao?” An Nhiên mỉm cười hỏi ngược lại.
Tô Dịch Thừa từ chối cho ý
kiến gật đầu, “Dĩ nhiên.”
An Nhiên cũng gật đầu hiểu rõ, rồi lại nghiêng đầu
một lúc lâu, ra vẻ buồn rầu nói: “Em hình như không có gì phải nịnh bợ anh, vậy
phải làm sao bây giờ?”
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nhíu mày, “ai nha, cái này quả
thật có chút không dễ xử lý.”
An Nhiên bị điệu bộ của anh chọc cười, sau đó
ra vẻ chính trực nói: “Anh là đầy tớ của nhân dân, sao lại không biết xấu hổ
muốn dân chúng nịnh bợ anh, Tô tiên sinh, vì dân phục vụ mới là sứ mệnh của anh
a!” Khẽ bĩu môi, vẻ mặt thật nghiêm túc.
Tô Dịch Thừa gật đầu, nói: “Có lý.”
Sau đó nhìn cô một chút, lại nói: “Anh nghĩ anh biết phải làm sao rồi.”
An
Nhiên tò mò, theo bản năng hỏi ngược lại: “cái —” chữ gì còn chưa ra khỏi miệng,
miệng cô đã bị người che lại, sau đó không nói nổi ra chữ nào nữa, nụ hôn nóng
bỏng giống như buổi trưa, Tô Dịch Thừa nhắm hai mắt mút lấy cô, tay từ từ xoa
cái eo nhỏ của cô.
An Nhiên có phần tức giận, nhưng không tránh khỏi nụ hôn
nóng bỏng của anh, dưới sự khiêu khích của anh, đầu lưỡi nhảy múa theo
anh.
Cũng không biết qua bao lâu, rốt cuộc Tô Dịch Thừa thoả mãn, mới thả cô
ra, bộ ngực phập phồng, hô hấp có chút dồn dập và rối loạn, ôm lấy An Nhiên để
hai người yên tĩnh lại.
Một lúc lâu, rốt cục An Nhiên ở trong lòng anh điều
chỉnh xong hô hấp của mình, sau đó có chút oán giận đập đập Tô Dịch Thừa, nói:
“Anh làm gì thế lại tập kích bất ngờ như vậy.” May mà ở đây không có người nào,
nếu không, có người nhìn thấy, cô thật sự là mất mặt.
Tô Dịch Thừa cười nhẹ,
mặc kệ cô vỗ mình, không đau cũng không ngứa, sau đó nở nụ cười thấp giọng nói
bên tai cô: “Vừa rồi em vừa bĩu môi như là muốn mời anh hôn em, cho nên vì thể
theo nguyện vọng của nhân dân, người đầy tớ như anh, đương nhiên là phải hoàn
thành trách nhiệm của mình.”
“Em đâu có!” An Nhiên kháng nghị, mắt hạnh trừng
mắt nhìn anh, nhưng chính mình không hề phát giác, giờ phút này cái miệng nhỏ
nhắn nhỏ nhắn kia bất giác cong lên.
Tô Dịch Thừa phì cười, nhìn cô chăm chú
hỏi, “Em lại đang mời anh sao?”
An Nhiên theo bản năng vội vàng che miệng
lại, hờn dỗi trợn mắt nhìn anh, đỏ mặt quay lưng đi.
Khi bọn họ quay về đại
viện đã là nhá nhem tối, mặt trời lặn xuống phía sau núi, ráng chiều còn sót lại
chiếu sáng đỏ cả chân trời. Tiếng kèn lệnh từ đàng xa truyền đến, khẩu lệnh
chiến sĩ cũng đặc biệt vang dội
Lính gác cổng tiểu Trương nhìn thấy bọn họ, vẫn cao giọng gọi anh trai, chị dâu,
nụ cười thật thà chất phác làm rung động người khác.
Nhưng mà nhìn chiếc xe
dừng trước cửa đại viện khiến Tô Dịch Thừa hơi ngẩn người, chân mày thoáng cái
nhíu chặt.
An Nhiên phát giác anh khác thường, liền quay đầu nhìn chiếc xe
kia một chút, là một chiếc xe Audi, cô không hiểu xe lắm, nhìn không hiểu là
loại này có vấn đề gì, hỏi: “Sao thế, xe có cái gì bất thường sao?”
Tô Dịch
Thừa lắc đầu, quay đầu hỏi tiểu Trương: “Lăng thị trưởng đến à?” Xe không có gì
bất thường, nhưng mà biển số xe kia là của thị ủy, mà xe này là xe của Lăng thị
trưởng.
“Vâng, đang nói chuyện với phu nhân ở trong nhà.” Tiểu Trương trả
lời.
Tô Dịch Thừa gật đầu một cái, rồi quay đầu nói với An Nhiên: “Vào đi
thôi.”
An Nhiên không nói gì nhiều, chỉ gật đầu, đi theo anh vào viện.
Khi
vào trong thì Lăng thị trưởng và Tần Vân đang ngồi nói chuyện ở phòng khách,
chén trà đặt trên bàn con, còn bốc hơi nóng hầm hập. Hai người ở trong phòng
khách thấy bọn họ về rồi, trên mặt liền mỉm cười.
Tô Dịch Thừa cười nhạt đáp
lại, đi thẳng vào phòng khách, nói: “bác Lăng đến tìm cha cháu đánh cờ
à.”
Lăng Xuyên Giang cười gật đầu, “Đúng vậy a, vốn muốn tìm đấu một trận,
không ngờ gần đây ông ấy lại bận rộn diễn tập.” Nhìn về phía An Nhiên đứng cạnh
Tô Dịch Thừa, trong mắt ông có loại cảm xúc và nỗi u sầu không nói nên
lời.
An Nhiên cười, gật đầu với ông, lễ phép chào: “bác Lăng.”
Lăng Xuyên
Giang gật đầu, sau đó đột nhiên nghĩ đến cái gì, lại hỏi Tô Dịch Thừa: “Đúng
rồi, sức khỏe khá hơn chút nào không, không có gì đáng ngại chứ.”
Tô Dịch
Thừa đi đến ngồi xuống đối diện ông, cười gật đầu: “Không sao, cũng là bệnh cũ,
không cần lo lắng.”
“Tiểu tử cậu phải biết chăm sóc sức khỏe tốt cho ta, cậu
là phụ tá đắc lực của ta, hai ngày này không có cậu, ta đúng là không có cách
nào thích ứng được, xem ra thật sự là già rồi, già rồi.” Lăng Xuyên Giang có
chút cảm khái nói.
“Chúng ta cũng nên già rồi, bận bịu đã vài chục năm,