XtGem Forum catalog
Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215190

Bình chọn: 9.5.00/10/1519 lượt.

n nhiều quá, chạy bộ để giúp nó tiêu

hóa tốt".

Lưu Đại Lỗi liền ôm gập bụng xuống, chỉ thẳng vào mặt Nghiêm Quan hét "Đáng

đời". Nỗi phiền muộn của Khương Thượng Nghiêu cũng như được giải tỏa, cố gắng

nhịn cười bước lên lầu.

Khánh Đệ vừa gội đầu xong, thấy anh bỗng sững lại. Khương Thượng Nghiêu lên

tiếng giải thích: “Nhớ em quá, về xem em thế nào. Sáng mai anh sẽ đi sớm".

Cô gật đầu, dùng khăn lau khô tóc, Khương Thượng Nghiêu nhanh nhẹn bước lên

trước lấy máy sấy. Trước kia anh đã giúp cô sấy tóc rất nhiều lần, nhưng đây là

lần đầu tiên hai người im lặng như vậy. Động tác của anh rất đỗi nhẹ nhàng và

dịu dàng, Khánh Đệ quan sát vẻ mặt nghiêm túc của anh qua chiếc gương nhỏ.

Khương Thượng Nghiêu vốn là người biết quan tâm, thói quen tỉ mỉ ấy đã được hình

thành trong quãng thời gian hơn mười năm sống cùng Nhạn Lam. Khánh Đệ bỗng cay

đắng nghĩ, so sánh sự khô khan của cô, thì sự dịu dàng ấm áp của Nhạn Lam vẫn

hợp với anh hơn cả.

Tiếng máy sấy ù ù dừng lại, anh tắt máy trên tay, ánh mắt giao ánh mắt cô qua

gương. Khương Thượng Nghiêu do dự, lấy từ túi áo vest ra một chiếc hộp nhỏ bọc

nhung màu đỏ, ngập ngừng cho cô: "Em có thích không? Là loại tốt nhất trong cửa

hàng, nếu thấy nhỏ, đợi khi anh rảnh, chúng ta cùng đến Nguyên Châu mua cái

khác".

Ngón tay Khánh Đệ khẽ chạm vào mặt viên kim cương ở giữa, hình quả lê tựa như

một giọt nước.

Cứ thế, mắt cô mờ đi.

Anh lặng lẽ quan sát khuôn mặt với những giọt lệ lã chã rơi rơi của cô qua

gương, khẽ hôn lên mái tóc người yêu. "Tha thứ cho anh Khánh Đệ."

Màn đêm bao phủ, động tác của anh chậm rãi nhưng lại rất đỗi mạnh mẽ, từ từ

tiến vào cơ thể cô. Móng tay Khánh Đệ bấu chặt vào lưng anh. “Hãy nghĩ đến lần

đầu tiên của chúng ta, Khánh Đệ, còn cả quãng thời gian trước đó nữa. Anh muốn

nghe em nói, giống như hồi còn ở trong khu rừng của trường Nhất Trung… giống như

ở phòng thăm người thân trong tù... và giống như khi chúng ta cùng đứng bên

tường của trường tiểu học thôn Nam." Khuôn miệng nhỏ nhắn của cô mấp máy, khẽ

nhếch lên vì thế giới tươi đẹp sống động mà anh vừa mở ra, nỗi căm hận hoàn toàn

khép lại.

Cô cắn chặt môi, lắc đầu.

Sự ngoan cường của cô như thổi bùng lên nỗi cô đơn cất giấu sâu trong tuyệt

vọng của anh, anh tức tối ra vào cho tới tận giây phút cuối cùng, cô nghẹn ngào

thành tiếng, khoanh tròn hai chân kẹp chặt eo anh.

"Khánh Đệ." Khương Thượng Nghiêu nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán người

yêu.

"Em không biết phải nói gì với anh, không biết câu nào của anh là thật, câu

nào là giả."

Nghe cô nói như vậy, anh đột nhiên khựng lại, cơ thể cứng đờ, ngay sau đó lại

vuốt ve khuôn mặt ửng hồng, hôn lên vành tai đỏ rực của cô, khẽ tiếng khẩn cầu:

"Anh sai rồi, anh không nên lừa dối em, sau này anh sẽ không như thế nữa, Khánh

Đệ, tha thứ cho anh, được không?".

Thấy hai mi mắt đang cụp xuống khẽ rung, biết cô đang giằng co trong lòng,

Khương Thượng Nghiêu cố gắng hơn nữa: "Anh hứa sẽ không có lần sau".

"Vậy anh hãy nói cho em biết, anh thật sự không có dây dưa gì với bác sĩ

Trạch kia chứ?"

Vẻ mặt nghiêm túc của cô khiến tim anh như thắt lại. Trái tim trong trắng,

niềm tin thuần khiết, cùng với việc theo đuổi những khát khao, anh cũng đã đánh

mất một vài thứ mình từng ngưỡng mộ. Nhớ tới cái bạt tai mình phải hứng chịu nơi

góc khuất trên đường hầm xuống mỏ, mặt anh bất giác nóng bừng, không dám nhìn

thẳng vào đôi mắt sáng ngời phía đối diện, chỉ biết nhắm mắt nín thở gật đầu:

"Thật sự không có gì."

"Thế thì tốt." Khánh Đệ ôm chặt anh hơn, vùi mặt vào lòng anh, nước mắt tuôn

rơi. Giây phút chần chừ đó của anh khiến tim cô vỡ vụn, tiếng vỡ như đang xé

rách bầu trời đêm.

"Sáng sớm mai anh đến Nguyên Châu bàn hợp đồng với luật sư Giang, nửa đêm sẽ

quay về. Ngày kia chúng ta đi lấy giấy đăng ký nhé?" Anh chẳng muốn đợi đến ngày

mùng Một tháng Năm nữa.

"Vâng."

Nghe được lời hứa của cô, anh có chút bất ngờ.

"Vậy mai em về Vấn Sơn xem nhà cửa trang hoàng tới đâu rồi. Cứ làm phiền Hắc

Tử mãi cũng không tiện."

Mấy hôm nay, chưa lúc nào Khương Thượng Nghiêu thấy lòng nhẹ nhõm như lúc

này, "Cả đời mới làm phiền cậu ta một lần, cùng lắm là khi kết hôn anh mời cậu

ta một chai Mao Đài".

Khánh Đệ cười phụ họa cùng anh hai tiếng, "Buồn ngủ quá".

Anh khẽ nâng mặt cô lên, áp môi mình vào môi cô, bắt đầu giày vò đôi môi đó,

cuối cùng lưu luyến rời khỏi rồi nói: "Ngủ thôi".

Trưa hôm sau, Khánh Đệ từ nghĩa trang Dương Cổ Lĩnh về thẳng khu tập thể

đường sắt. Bà đang cắt tỉa cho một hàng chậu hoa treo trên tấm lưới chống trộm

trong phòng Khương Thượng Nghiêu, Khánh Đệ buồn bã nói: "Bà ơi, chậu hoa Ngũ Bảo

Châu của cháu từ khi chuyển về khu mỏ chẳng tốt gì cả, bị vàng lá, rụng hết, cây

xơ xác".

"Lá vàng không phải không đủ ánh mặt trời, thiếu dinh dưỡng, mà vì bón nhiều

phân, tưới nhiều nước quá, thối gốc."

"Có lẽ do cháu bón nhiều phân quá, khi chuyển nó về khu mỏ trời vẫn còn chưa

ấm, cháu sợ nó không sống được. Nếu bị thối gốc thì phải làm thế nào ạ?"

"Nhổ ra xem xem, nếu không thối nhiều quá thì cắt chỗ gốc thối