"Càng nghiêm ngặt lại càng cho
thấy tính quan trọng của sự việc. Thông báo cho anh em bên dưới, hai tháng sắp
tới phải hết sức thận trọng, đừng gây sự. Chúng ta tiếp tục đợi".
Cái gọi là kiên nhẫn, tất cả chỉ dựa vào sự cầm cự của một hơi thở mà thôi.
Khương Phượng Anh bước vào nhà, nỗi bất lực như trào dâng trong tim.
Có những việc nếu không nghiêm túc suy nghĩ sẽ thấy chẳng quan trọng gì, ví
như những chuyện xảy ra trong ba mươi năm nay, nghiến răng một cái cũng đã qua
rồi. Nhưng nếu nghiêm túc lục tìm trong ký ức thì lại thấy tủi nhục nghẹn
ngào.
Dù như vậy, Khương Phượng Anh vẫn còn nhớ trong nhà có mẹ già tám mươi tuổi,
người mẹ đang mong ngóng con về. Thấy con vào cửa thay giày, bà cụ không nhẫn
nại thêm được nữa mà muốn chống tay đứng dậy.
"Mẹ, có gì to tát đâu, mẹ vội gì chứ." Khương Phượng Anh cố tỏ vẻ bình
thản.
Thế sự rã rời sụp đổ hiện lên trong mắt kia là cái gì? Bà cụ vẫn rất tinh
nhanh, muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng lại sợ chạm vào vết thương của con gái, ngập
ngừng, đành nói: "Ăn cơm thôi".
"Để con bảo cô giúp việc dọn cơm. Mẹ, con biết mẹ lo lắng chuyện gì, đúng là
ông ta có ý đó. Nhìn thấy Nghiêu Nghiêu rồi, muốn giành con trai của con. Con
nói với ông ta rằng, con trai đã lớn, nếu muốn thì cứ gặp nó, xem nó có thèm
quan tâm tới ông ta không."
Bà cụ liên lục gật đầu, nói không rõ ràng, "Nghiêu Nghiêu nhà ta sẽ chẳng
nhận giặc làm cha".
Dùng đến từ này, có thể thấy nỗi căm hận sâu sắc bà cụ dành cho Ba Tư Cần.
Khương Phượng Anh đang dọn bát đũa nhất thời sững người, nhưng rồi lại cười,
nói: "Mẹ, mẹ nghe kịch nhiều quá rồi" .
Ánh mắt người mẹ già thật quật cường: "Nghiêu Nghiêu là đứa trẻ ngoan, mẹ
biết".
Người ta cứ nói về khoảng cách thế hệ, bà cụ lúc còn trẻ rất nghiêm khắc với
chị em Khương Phượng Anh, khi về già mới mềm lòng hơn, nhưng lại đặc biệt thương
yêu các cháu, nhất là Khương Thượng Nghiêu. Bà cụ thương cháu trai lớn không có
cha yêu thương chăm sóc, ra ngoài bị người ta bắt nạt, chịu ấm ức.
Khương Phượng Anh thấy mẹ khẳng định chắc như thế, nỗi nghi ngờ trong lòng
cũng nguôi ngoai, môi run rẩy nói: "Mẹ nói phải, Nghiêu Nghiêu sẽ không nhận ông
ta đâu".
Ăn cơm trưa xong, Khương Phượng Anh trở về phòng mình, vừa đặt lưng xuống
liền nằm tới tận tối. Nhưng bà làm sao có thể ngủ được? Bà nhắm mắt, bao nhiêu
ký ức tối tăm như mây đen ùa về, khiến bà không sao thở nổi. Lại lo Khương
Thượng Nghiêu, sau khi trưởng thành, đặc biệt phải trải qua mấy năm trong ngục,
anh càng trở nên trầm lặng. Người làm mẹ như bà đôi khi cũng chẳng thể hiểu được
tâm tư suy nghĩ của con.
Nghĩ tới những lời Ba Tư Cần nói, vì sự nghiệp và tiền đồ của con trai, người
làm mẹ quả thực không nên quá ích kỷ. Nếu chấp nhận yêu cầu của ông ta, để
Nghiêu Nghiêu nhận bố, có thể kẻ phụ bạc nhẫn tâm kia sẽ giúp Nghiêu Nghiêu rửa
sạch tội danh. Nhưng cứ tưởng tượng cảnh con trai và bố nó sống cùng nhau, vui
vẻ dưới một mái nhà, bà lại buồn bực tới nghẹn thở.
Chờ tới khi bóng tối bao trùm mà chẳng thấy bóng Khương Thượng Nghiêu về,
Khương Phượng Anh suy nghĩ rồi quyết định gọi điện cho Khánh Đệ.
Khi nhận được điện thoại, Khánh Đệ đang đọc cuốn Lịch sử điện ảnh Trung Quốc.
Nói xong vài ba câu xã giao, Khương Phượng Anh ngập ngừng hỏi: "Tối qua Nghiêu
Nghiêu tới tìm cháu phải không?".
Khánh Đệ khẽ vâng một tiếng, giải thích: "Anh ấy bảo có chuyện gấp cần nói
với cháu, nói xong liền về ngay".
"Thế nó nói những gì?"
Khánh Đệ thoáng đỏ mặt, chẳng lẽ lại nói với cô Khương rằng anh ấy hỏi có thể
bắt đầu suy nghĩ tới anh ấy không?
"Không nói chuyện gì quan trọng à?" Khương Phượng Anh thiếu kiên nhẫn
hỏi.
Tối qua tâm trạng và hành động của Khương Thượng Nghiêu quả thực khiến người
ta phải nghi ngờ. Dù sau đó anh đã giải thích rõ rằng tuyệt đối sẽ không thế
này, không thế kia, nhưng bây giờ nghĩ tới những lời lấp lửng ấy, cô vẫn thấy
rất khác thường.
"Lúc đến, bộ dạng anh ấy rất bệ rạc, nhưng cũng chẳng nói gì bất thường, chỉ
hỏi cháu, có cơ hội bắt đầu lại hay không." Không chắc đã xảy ra chuyện gì,
Khánh Đệ cũng phải trấn an tâm trạng lo lắng của cô Khương trước đã.
Những lời này của Khánh Đệ giải thích cho tâm trạng khấp khởi vui mừng của
Khương Thượng Nghiêu khi về nhà vào sáng nay. Khương Phượng Anh than vắn thở dài
một hồi, rồi dịu dàng nói: "Khánh Đệ, cô biết làm khó cho cháu, nhưng nó là một
đứa trẻ khốn khổ, khó tránh những suy nghĩ méo mó hơn người khác, cháu hãy bao
dung nó nhiều hơn, nhé?".
Bà hơi lên giọng chữ "nhé", như bao hàm trong đó cả sự bất lực, sự cầu khẩn.
Khánh Đệ khẽ vâng một tiếng, "Cô, cô đừng lo lắng, cháu cũng như cô, luôn mong
anh ấy sống tốt".
Cúp máy, Khánh Đệ bấm gọi số máy quen thuộc.
Suốt hai năm nay, đây là lần thứ hai cô chủ động gọi cho anh. Trái tim Khương
Thượng Nghiêu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, ngẩn người nhìn tên cô hiện trên
màn hình. Một lúc sau, anh mới bừng tỉnh, hất cằm ý bảo mọi người trong phòng ra
ngoài.
Căng thẳng suốt cả ngày, buổi tối sau khi nhận được tin, mọi người lại bắt
đầu vạch những kế hoạch