i Đệ vào lòng
từ phía sau, "Anh biết em chưa ngủ, Ái Đệ, nói với anh, em không thích làm
chuyện đó phải không?".
Theo như anh biết, thực sự có một vài phụ nữ bị chứng lãnh cảm, có tâm lý từ
chối chuyện chăn gối. Nhưng Ái Đệ hoạt bát thế sao có thể mắc chứng bệnh đó, anh
thật sự nghĩ không thông.
Ái Đệ rõ ràng cả người căng thẳng nằm trong lòng anh, một lúc sau mới nói,
"Cũng chẳng phải, nhưng hôm nay mệt quá, nên không hứng thú. Vừa rồi không phải
em cố ý đẩy anh đâu".
Lời xin lỗi mềm mỏng khiến Hắc Tử dễ chịu hơn một chút, anh nhìn lưng cô
cười, "Không thật thà, anh biết em đang nói dối".
Đợi mãi không thấy Ái Đệ trả lời, Hắc Tử vùi mặt vào mái tóc dài của vợ, lại
hỏi: "Trước kia cũng thế?".
"... Trước kia không thế." Nghe thấy hơi thở sau lưng nặng nề thêm vài phần,
Ái Đệ ý thức được Hắc Tử có lẽ đã hiểu nhầm và đang giận. Cô vội vàng giải
thích, "Trước kia thực ra cùng Hướng Lôi không nhiều. Không liên quan tới người
khác, vấn đề ở em... em ngửi thấy mùi rượu là khó chịu".
"Có phải lần đầu tiên em thấy anh uống rượu đâu."
"Không phải chuyện ấy." Ái Đệ chán nản quay người, nhìn thẳng vào đôi mắt
nghiêm túc của Hắc Tử.
Rồi cô lại quay đầu đi, "Em không thể giải thích".
Làm sao cô có thể giải thích nỗi sợ hãi đã bám rễ trong lòng mình? Thân hình
cao lớn luôn xuất hiện trong ác mộng của cô, hơi thở gấp gáp lẫn cả hơi rượu và
dục vọng đó? Vừa nghĩ đến đã khiến người cô run rẩy. Song, anh Hắc Tử không phải
là bố, mặc dù cũng cao như thế, cũng thô lỗ như thế. Anh Hắc Tử thô nhưng vẫn
tinh tế thỉnh thoảng còn dịu dàng nữa. Ái Đệ lau những giọt lệ nơi khóe mắt, ý
thức được rằng cái đẩy vừa rồi của mình như đã tận tay hủy hoại điều gì đó. Cô
quay người về phía Hắc Tử, vùi mặt vào ngực anh, khẽ nói: "Anh Hắc Tử, em xin
lỗi".
"Người một nhà sao còn nói thế? Ngủ đi, mấy hôm nay đúng là mệt mỏi, ngày mai
còn phải lên máy bay sớm."
Những ngày phép trong năm đã được Hắc Tử dùng sạch để lo tang lễ cho chú Đức,
nên tuần trăng mật chỉ có thể ngắn ngủi có bảy ngày. Quang Diệu sớm đã giúp họ
đặt phòng ở biệt thự Mandarin Oriental, Sanya. Sau ngôi biệt thự là bể bơi thiên
nhiên đổ thẳng ra biển. Ái Đệ chưa từng đến nơi đây, đối mặt với màu xanh thăm
thẳm ấy, cô nặng nề hít một hơi thật sâu.
Nhân lúc Ái Đệ đang sững người, Hắc Tử lén vào phòng gọi điện thoại cho Khánh
Đệ. Do dự rất lâu, vẫn khó mở lời, cuối cùng anh đành cắn răng hỏi: "Khánh Đệ,
có phải Ái Đệ trước kia đã xảy ra chuyện gì với Hướng Lôi... Chuyện khó nói, vì
vậy...".
Khánh Đệ lập tức nhớ tới cuộc điện thoại ban sáng của em gái, Ái Đệ nói cô đã
làm hỏng đêm tân hôn, hỏi nguyên nhân cụ thể thì lại ngập ngừng không nói. Hắc
Tử hỏi vậy, Khánh Đệ đương nhiên nghĩ ngay đến chuyện vợ chồng thân mật.
Lòng buồn bã, không cách nào giải thích, nghe hơi thở mệt mỏi của Hắc Tử,
Khánh Đệ quyết định lên tinh thần, trả lời: "Anh Hắc Tử, có những chuyện đợi khi
nào Ái Đệ tình nguyện hãy hỏi nó. Nhưng, tốt nhất đừng uống nhiều rượu trước mặt
nó, bố em uống rượu rất nhiều, anh cũng biết đấy... Tính nó thẳng thắn hồi nhỏ
bị bố em đánh nhiều lần. Hơn nữa, năm đó... năm đó, nó chuyển khỏi nhà, cũng
không phải không có nguyên nhân".
Hắc Tử đã quên mất việc giúp Ái Đệ chuyển nhà, thậm chí anh còn giải quyết
tranh cãi trong gia đình cô. Trước kia nghe Ái Đệ mắng đồ khốn gì gì đó, Hắc Tử
vẫn cho rằng quan hệ bố con nhà họ Thẩm không được tốt, nhưng theo lời Khánh Đệ,
hình như có điều gì đó không ổn. Làm nghề này lâu rồi, những mặt tối trong xã
hội anh gặp không ít, nhưng khi chuyện đó xảy ra với mình, Hắc Tử lại thấy run
run.
Nhìn Ái Đệ hào hứng chạy vào nói muốn thay quần áo đi tắm, anh đau lòng chỉ
muốn ôm chặt cô vào lòng an ủi.
Ăn xong cơm tối, hai người tay nắm tay dạo bước trên bờ biển. Bóng dừa phủ
xuống dưới ánh trăng, sóng biển dịu dàng vỗ về bờ cát. Ái Đệ thỉnh thoảng lại
nhìn anh cười, sự việc không vui tối qua dường như đã bị nụ cười rạng rỡ làm cho
tiêu tan tựa mây khói.
Họ quay về căn phòng nhỏ của mình, Ái Đệ kêu rằng mấy hôm nay cần phải học
bơi. Hắc Tử không nỡ từ chối nên nhận phụ đạo. Bể bơi lớn như thế mà chỉ có hai
người bọn họ, hai tay Hắc Tử thả lỏng, tiết học bơi hôm ấy cuối cùng lại biến
thành màn té nước vui vẻ.
Khi trăng lẩn trốn trong đám mây, anh giơ tay kéo cô vào lòng, tay kia đỡ
lưng, đặt nụ hôn lên môi cô. Dưới nước, cô thả lỏng cơ thể hơn tối qua rất
nhiều, cánh tay ôm chặt cổ Hắc Tử, dịu dàng đáp lại nụ hôn của anh.
Nụ hôn kéo dài từ hồ bơi lên tới tận chiếc ghế trên bờ cát, mùi nước hoa của
cô tỏa hương, quấn quýt không rời.
Chiếc ghế trên bờ biển quá chật, Ái Đệ nằm lên người anh giống như gấu Koala
ôm cây vậy. Vừa ngẩng đẩu lên, bắt gặp đôi mắt cháy phừng phừng vì dục vọng của
Hắc Tử, cô thè lưỡi liếm đôi môi bị chồng hôn tới sưng mọng của mình.
Cảm giác chỗ nào cũng rất thật, cô cười đắc ý, cúi xuống hôn anh.
Sự chủ động này khiến Hắc Tử căng thẳng, rõ ràng cô muốn bồi thường cho
chuyện tôi qua, "Ái Đệ, em không cần làm thế". Anh mở miệng một cách khó khăn,
nói ngược lại vớ
