cứ lúc nào.
Thời gian hai năm đã là quá đủ rồi. Cô không muốn tiếp tục đợi nữa. Cô cần anh
một cách quang minh chính đại, một cách hoàn chỉnh chứ không phải là mãi mãi
lẫn trốn trong bóng tối, không thấy ban ngày, càng không phải là cảnh đợi chờ
không biết đến bao giờ.
Chiếc xe xuyên qua ngõ nhỏ,
chuyển sang con đường lớn thoáng rộng ở phố Đông, rồi lại đi vào một khu phố
yên tĩnh, sau đó dừng dưới khu chung cư quen thuộc. Tiểu Quân im lặng suốt cả
đường đi. Cửa xe mở rồi, cô cũng không hề nhúc nhích mà chỉ nhìn anh lắc đầu.
Khu chung cư nằm bên bờ sông yên
tĩnh, không có người qua lại, càng không ai chú ý đến dáng vẻ buồn bã của cô. Đây
là nơi cô quen thuộc nhất, nhắm mắt lại cũng có thể nhìn thấy rõ mái tòa chung
cư màu đỏ tươi với những chiếc ban công thoáng rộng.
Đây là căn hộ riêng đầu tiên mà
Chí Hào mua ở Thượng Hải. Lần đầu tiên đặt chân đến đây, anh đứng giữa phòng
khách rộng lớn, ôm lấy cô cười và nói:
- Tiểu Quân, em tùy chọn đồ đạc cho
nó nhé. Em chính là nữ chủ nhân của nó.
Lúc đó, cô đã vui mừng khôn xiết.
Một người đàn ông đã nguyện vì bạn mà chuẩn bị một không gian riêng tư cho bạn
và người đó thì nghĩa là gì? Đó là yêu.
Nhưng thời gian hai năm loáng một
cái đã rời xa. Nỗi xúc động lúc đó đã bị thay thế bằng nỗi tuyệt vọng vô cùng. Cô
thà bỏ đi tất cả, chỉ cần anh là của mình cô, không có gì phải nghi ngờ, chỉ là
của một mình cô thôi.
Anh thấy cô không nhúc nhích thì
giơ tay kéo cô. Người bảo vệ đi đi lại lại, nhìn thấy họ, anh ta cười chào họ:
- Hai người quay về rồi ư? Lâu
rồi không gặp.
Hai năm qua, chỉ cần Chí Hào ở
Thượng Hải thì chắc chắn Hà Tiểu Quân cũng ở đây, giống như là ngôi nhà thứ hai
của cô vậy. Cô làm ở phòng Kế hoạch của công ty nên cũng thường xuyên đi công
tác. Công ty còn có chi nhánh ở Tô Châu, cô cũng thường xuyên đến đó. Mỗi lần
đi là đi tới hai tuần liền. Ở nhà chật hẹp nên từ khi bắt đầu vào đại học, cô
đã chuyển vào ký túc xá ở, mỗi tuần về nhà một lần. Bố mẹ cô cũng đã quen với
việc con gái thường xuyên vắng nhà nên họ cũng không hề để ý đến chuyện này. Còn
nhân viên bảo vệ ở đây tất nhiên là rất quen với họ rồi. Anh vui vẻ chào hỏi,
cười nói.
Có người thứ ba xuất hiện, Tiểu
Quân có điều gì phiền muộn nói cũng không thể nói ra, hơn nữa Chí Hào lại nắm
chặt lấy tay cô nên nhất thời cô đành phải bước xuống xe đi lên nhà.
Thang máy dừng ở tầng trên cùng. Chí
Hào vẫn cứ nắm chặt tay cô. Mở cửa ra là một phòng khách trống trải. Có lẽ lâu
lắm rồi không có người đến khiến cho căn phòng trở nên lạnh lẽo.
Anh không kìm nén nổi. Cửa vừa
đóng lại là anh đã làm việc mình luôn muốn làm. Không bật đèn, anh xoay người
ôm lấy cô, dùng hai bàn tay nâng khuôn mặt cô lên, luồn những ngón tay qua kẽ
tóc, cúi xuống hôn cô, hơi thở nóng hổi, thân thể hai người dính chặt lại với
nhau. Tiểu Quân mất cảnh giác, lùi lại phía sau nhưng lưng cô đã chạm vào cánh
cửa, một tiếng động vang lên.
Mấy tuần không gặp, anh nhớ cô
khủng khiếp, nhớ nụ cười của cô, nhớ dáng cô nói chuyện, nhớ giọng nói của cô
và nhớ cả cơ thể cô nữa.
Bị ôm chặt trong lòng khiến cô
trở nên mềm yếu. Tiểu Quân vùng vẫy nhưng làm sao có thể thoát ra được. Trong
nháy mắt, người cô đã dịu lại. Ánh trăng rọi vào phòng khách, chiếu lên cơ thể
hai người. Loáng một cái, cô đã nằm bên dưới cơ thể anh, bàn tay đặt lên ngực
anh, lòng bàn tay nóng hổi, còn cả tim anh đập mạnh nữa, người đàn ông mạnh mẽ
như có thể rời núi lấp biển.
Anh nắm lấy tay cô, cúi đầu thì
thầm bên tai cô:
- Tiểu Quân, anh không có người
khác. Anh chỉ
có mình em thôi.
Cô không trả lời mà chỉ khóc nức nở, hai tay chống lấy
ngực anh như thể mất hết sức lực vì bị rút hết gân cốt.
2.
Chí Hào thành thực. Ít nhất anh cũng không nói dối.
Dục vọng bị kìm nén mấy tuần liền thoát ra, anh và cô
hòa vào nhau rất lâu. Từ phòng khách đến giường ngủ, sức của hai người khác
nhau rõ rệt. Cuối cùng, Tiểu Quân hoàn toàn kiệt sức, chỉ còn lại tiếng thở hổn
hển trên người anh.
Anh cũng không nói gì, để cô trườn lên ngực, tóc cô
xõa ra, rối bời trên bờ vai và cả trên người anh nữa. Anh nhìn rất lâu, cuối
cùng, nhẹ nhàng dùng những ngón tay chải mượt chúng.
Cô lật người nhìn anh. Trong ánh sáng lờ lờ ở phòng
ngủ, ánh mắt anh chăm chú nhìn cô, nét mặt không hề thay đổi. Anh chỉ nói một
câu:
- Tiểu Quân, anh yêu em.
Cô chau mày, tim nhói đau như thể nước mắt sắp tuôn
trào nhưng lại không muốn để anh nhìn thấy nên đành vòng tay ra ôm lấy cổ và
gục đầu vào vai anh buồn bã đáp lại một câu:
- Anh biết là em cũng yêu anh mà. – Nói xong mà lòng
cô càng thêm cô đơn.
Cô vốn không phải là người phụ nữ đa cảm nhưng bây giờ
lại rất muốn khóc. Tình yêu là gì? Tình yêu là con dao cùn cứ thế nhay đi nhay
lại niềm kiêu hãnh và những nguyên tắc của cô. Chỉ ba chữ này đã khiến cho cô
rạp mình xuống đất, cả đời không thể nào ngẩng lên được.
Đây là người đàn ông của cô. Phút giây này, cô có thể
chắc chắn anh là người đàn ông của cô nhưng phút giây sau thì sao? Ngày mai thì
sao? Tương lai không thể biết trước được sa
