à không tắt.
Khởi Trung lái xe qua thị trấn, vào đường núi, lên
dốc, cuối cùng dừng lại bên một ngôi nhà màu xám. Khi xuống xe, anh giới thiệu
với mọi người:
- Đây là nhà của ông bà nội tôi. Ông bà tôi đã mất nên
giờ chỉ có một mình tôi sống ở đây thôi. Mọi người vào đi.
Quả đúng là căn nhà cổ. Cánh cửa gỗ khép hờ. Cửa xe
vẫn chưa đóng lại thì có đứa trẻ chạy đến, nhìn thấy Khởi Trung, nó hét lên rồi
nhào đến gọi thân mật:
- Ông trẻ về rồi. Chúng cháu đợi ông trẻ lâu lắm rồi.
Đó là cậu bé đầu trọc, phơi nắng nhiều đến mức da đen
bóng, đôi mắt sáng cười híp cả lại. Cậu bé chạy nhanh đến mức Tiểu Quân chưa
kịp nhìn rõ thì cậu bé đã chạy đến bên Khởi Trung rồi.
Từ sau cánh cửa lại có người bước ra. Đó là một đôi vợ
chồng khoảng hơn bốn mươi tuổi. Tất cả đều có khuôn mặt chất phác. Họ vui mừng
gọi Khởi Trung:
- Chú! Chú về rồi ạ. Chú đi đường vất vả quá! Mọi
người vào ăn cơm đi. Cơm canh xong hết cả rồi ạ.
Khởi Trung bế đứa trẻ, miệng đáp lại đôi vợ chồng kia
nên nhất thời không có thời gian giới thiệu với họ. Khi đặt đứa trẻ xuống, anh
mới ngoái đầu về phía ba người đang trợn tròn mắt, há hốc mồm vì ngạc nhiên
kia. Đặc biệt là Tiểu Quân, cô nhìn chằm chằm vào anh. Anh cười hỏi:
- Sao vậy? Đây là cháu trai và cháu dâu của tôi. – Rồi
anh vỗ vỗ vào cậu bé đang gây sự chú ý của tất cả mọi người nói. – Tiểu Cương,
cháu gọi tôi bằng ông trẻ. Nó còn có một cô chị gái sắp hai mươi tuổi rồi. Cô
bé đang đi học ở Tô Châu.
Thật là khoa trương quá! Tiểu Quân không ngờ anh chàng
Khởi Trung trông không hơn cô là mấy tuổi này lại có cả cháu gọi mình bằng ông
trẻ. Đó chắc hẳn phải là một gia đình rất lớn. Hơn nữa, Khởi Trung và đứa trẻ
là người một nhà vô cùng tự nhiên nên đã thuyết phục được tất cả mọi người.
5
Khi bước vào cửa, chú chó sủa lên mấy tiếng. Bị chủ
mắng cho một trận nó mới ư ử dừng lại. Ngôi nhà rất lớn, được quét dọn cực kỳ
sạch sẽ. Dưới giàn nho xanh còn có một cái giếng, dưới cửa sổ là đống củi được
xếp ngay ngắn gọn gàng.
Bữa trưa đều là các món ăn dân dã: gà vịt tự nuôi, rau
xanh tự trồng, cá bắt ở hồ, còn có cả thịt ướp khô tự làm. Món thịt ướp khô
thơm ngon, canh gà nổi lớp mỡ vàng, cá tươi hấp khiến cho mọi người ăn mà chỉ
muốn nuốt cả lưỡi của mình. Đến cả một người luôn miệng kêu phải giảm béo như
Mỹ Mỹ cũng ăn liền hai bát. Hai chú chó dưới chân bàn cứ chạy đi chạy lại: một
chú màu vàng, một chú màu đen, đôi mắt hau háu. Mỗi lần xin được đồ ăn là chộp
lấy chén ngon lành. Tiểu Quân bị chúng làm cho mềm lòng. Cô chỉ muốn gắp thức
ăn cho chúng nhưng bị Khởi Trung ngăn lại:
- Đừng cho chúng ăn nữa. Chúng chỉ ăn xương thôi. Cũng
đừng quá thân thiết với chúng. Mẹ của chúng đang nhìn đấy.
Tiểu Quân ngoái đầu lại thì quả nhiên chú chó đen to
đùng khiến cô sợ run cầm cập lúc bước vào đang đứng ngoài cửa nhìn. Cô vừa ú ớ
thì mọi người đều cười phá lên.
Sau khi ăn cơm xong, cháu dâu Khởi Trung pha trà mang
lên. Chè do nhà tự sao khi pha có mùi thơm dịu nhẹ được rót vào những chiếc cốc
thủy tinh. Trên thành cốc có in hai chữ “Thượng Hải” màu đỏ. Đây là thứ mà hồi
nhỏ Tiểu Quân và Mỹ Mỹ rất quen thuộc. Bao nhiêu năm không thấy, giờ trông thấy
nó mà cảm giác thật thân thiết.
Sau khi bước vào căn phòng đã được chuẩn bị sẵn cho
mình, Tiểu Quân nghĩ mình sắp yêu nơi này mất rồi. Trần nhà rất cao, ga giường
còn mới. Trên ga có hình rồng phượng truyền thống. Hồi nhỏ, cô cũng đã từng ngủ
trên chiếc ga như thế này. Không biết trong gối có nhét thứ gì nữa. Khi ngủ nó
cứ phát ra tiếng sọat soạt, lại có cả mùi thơm nữa. Khi nằm xuống, cử tưởng chỉ
nghĩ đến những ký ức hồi nhỏ nhưng thật không ngờ, cô đã ngủ thiếp đi, ngủ rất
say và không có giấc mơ nào cả.
Cô ngủ đến tận lúc mặt trời chếch về hướng tây. Không
biết bao lâu rồi, cô không có được giấc ngủ trưa ngon như vậy. Khi xuống nhà,
cô cảm thấy rất thoải mái. Căn nhà yên tĩnh! Cháu dâu của Khởi Trung đang bận
rộn với việc bếp núc. Cô ấy ngoái đầu lại nhìn cô, không nói gì mà chỉ mỉm cười
đôn hậu. Cô muốn bước lại giúp nhưng cô ấy lại bảo cô đi ra, vô cùng khách sáo.
Cô bị đẩy ra khỏi bếp, quay người lại thì thấy Khởi
Trung và Tiểu Cương đang ngồi trên chiếc ghế mây chơi cờ. Hai người chơi rất
say sưa. Tiểu Cương sắp thua. Lo lắng kêu ca liên tục. Cô bước tới xem mà không
nhịn được phì cười. Cô nhấc quân Đại đội trưởng của Tiểu Cương ăn quân Trung
đội trưởng đang phòng thủ ngoài vòng vây của Khởi Trung rồi ngồi xuống nói với
cậu bé:
- Để xem anh có cứu được nước này không. Không cứu
được, chúng ta sẽ tiếp tục ăn sạch quân của anh nhé.
Mắt Tiểu Cương sáng lên. Khởi Trung cười đau khổ:
- Được rồi. Cháu có cứu viện. Ông chịu thua.
Tiểu Cương nhảy lên reo hò:
- Chị giỏi thật đấy! Em chưa bao giờ thắng ông trẻ cả.
Chị vừa mới đến là em thắng rồi.
Hả? Lần này đến lượt Tiểu Quân cười. Anh ta là ông trẻ còn cô là chị. Vai vế là ai với ai đây? Nhưng Tiểu
Cương quá vui mừng nên đã kéo cô chạy ra ngoài và nói:
- Chị ơi, em đi hái mơ tươi cho
chị ăn nhé. Đi thôi. Chúng ta đi thôi.
Khởi Trung đi sau hai n