Pair of Vintage Old School Fru
Trái Tim Của Sói

Trái Tim Của Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321995

Bình chọn: 7.00/10/199 lượt.

ngực… …

Yêu một người, là ban cho người đó quyền năng làm mình đau.

Nhớ một người, là tự tước đi của mình niềm vui không ràng buộc.

Đàn ông vốn hèn.

Mà “tự cô đơn là cách rẻ rúng và vô hại nhất để có cảm giác về tự do”.

Đã từ rất lâu, tôi không phải nói lời yêu ai, và cũng không có ai nói yêu tôi cả. Còn Nhớ – đó là một cảm giác xa xỉ.

Tôi có yêu em không?

Tôi cũng không biết nữa.

Tôi có nhớ em không?

Có!

Chẳng phải tôi đã điên cuồng chạy khắp Đà Lạt mù sương để tìm cô gái này hay

sao? Chẳng phải tôi – không chần chừ lấy nửa tích tắc – đã lao ngay lên

đỉnh Lang Biang lộng gió khi biết em đang chờ hay sao?

Vậy mà giờ đây, khi em – mềm mại và không một kiêu hãnh nào làm lá chắn –

đang lả đầu trên ngực tôi, tôi phân vân không biết có nên quay đi hay

không?

Không nhớ. Và không yêu – đó là cách an toàn nhất để bảo vệ mình khỏi cảm giác tổn thương. Một cuộc sống bình thường đôi

khi lại là cuộc sống dễ sống nhất. Đã quá lâu, tôi là kẻ lữ hành cô độc

trên cõi – người này. Mà kẻ lữ hành cô độc thì không thích có bạn đồng

hành – những yêu thương mong manh chỉ làm yếu đi bản năng sinh tồn và

tranh đấu. … Tôi đứng trân trân, mắt nhắm nghiền, chịu đựng những dằng

xé, nhộn nhạo lẫn quay cuồng…

Bờ vai tôi cứng đơ, các cơ bắp nghiến vào nhau trong một cảm giác như bị chuột rút đau buốt…

Những cánh bướm nhiều màu…

Những vạt rừng cháy loang…

Những mảng trời trăng vỡ… …

Những ngón tay tôi bấm vào cánh tay em hằn đỏ…

- Anh! … …. chỉ là một lời thì thầm nhẹ như gió thoảng, nhưng giống như

một lưỡi dao lá lúa mảnh, ngọt sắc, cắt đưt1 mọi rào cản lao thăng3 vào

trái tim tôi.

… đừng đẩy em ra, có được không? …

Cánh tay của tôi bất giác tròn một vòng ôm, quanh em. Bầu trời trước mắt như mở rộng ra, mùi cỏ và mưa hồ hởi lan toả không gian khắp nơi nơi, tiếng vó ngựa lọc xọc quẩn quanh vọng lại quanh đâu đây. Trong thoáng chốc…

vạt rừng cháy loang trong những cơn mơ tôi như lùi về miền nào xa lắm…

tiếng sói tru trong tiềm thức gợi lên rất mơ hồ, mất hút giữa những tàng cây đẫm ánh trăng trong phút giây bức tường thành chế ngự nỗi đơn côi

bao năm qua trong tôi sụp đổ “Văn phòng của em chỉ cách Thánh đường Đỏ có hơn 100m, dường như mọi con mắt ở Islamabad đều đổ dồn vào đó khi nhóm các tay súng do giáo sĩ

Ghazi bắt cóc và sử dụng phụ nữ và trẻ em làm lá chắn sống để tiến hành

thánh chiến chống lại chính phủ. Đã nhiều năm nay, Thánh đường Đỏ trở

thành trung tâm hoạt động của các nhóm Hồi giáo vũ trang Pakistan. Những đất nước bí ẩn và nội chiến triền miên, nơi những người đàn ông có đến

bốn người vợ, hàng chục người con và sẵn sàng chết trong một giây kêu

tên đức tin của họ. Nhưng máu và nước mắt đâu phải là thứ dễ làm quen,

phải không anh? Em len lỏi trong dòng người hoảng loạn nơi bệnh viện

liên bang Islamabad mà thấy cơ mặt tê dại khi đưa máy ảnh lên bấm; sự

sống của con người sao mà mong manh quá vậy? Ở nơi sự sống và cái chết

chỉ cách nhau một lằn ranh này, mới hiểu tại sao con người cần đức tin – hoặc giản đơn hơn – cần một bến bờ để nhớ. Một đồng nghiệp của em đã

chụp được những tấm ảnh trong cuộc tấn công của quân đội chính phủ vào

nơi nhóm cực đoan đang giam giữ con tin, mặc dù trước đó đã có lệnh ban

ra rằng bất kỳ ai trong cánh báo chí lẻn vào khu thánh đường sẽ bị bắn.

Vợ anh ấy đang có bầu, đứa bé chỉ mới tượng hình. Hằng đêm, anh ấy viết

những bài nóng nhất, rồi huýt sáo, viết thư về cho vợ: “Em giữ gìn sức

khoẻ nhé. Công việc của anh cũng vẫn vậy, bình thường, không có gì đặc

biệt. Việc nguy hiểm nhất mà anh phải làm là tắm nước lạnh hàng sáng

trong khi nhiệt độ bên ngoài trên 35 độ C..

.” Có quá

nhiều lúc, ngồi phệt rã rời trên cát ẩm cạnh những ngôi làng tan hoang

vì bão, hay nằm lao đao trên những con thuyền lênh đênh giữa biển, xung

quanh là những con người khốn khổ cùng tận vì thiên tai, vì nội chiến…

em tự hỏi con người đang kiếm tìm điều gì? Chỉ là sự bình yên. Đơn giản

là được bình yên sống, bình yên tồn tại, bình yên kiếm kế sinh nhai, và

bình yên yêu thương nhau. Còn em? Em đang tìm kiếm gì trong những chuyến phiêu du khắp mọi châu lục?

… Em vẫn tin rằng đâu đó

trên thế giới này, em trai em vẫn đang lang thang, tìm những con ốc biển và mang về cho em, và chúng em sẽ lại cùng áp tai và nghe tiếng sóng, ở góc ba – phần – tư…

… Và bố mẹ em – sẽ đón em với nồi

súp bắp cải khoai tây cà rốt với sườn hầm nhừ, bánh mì nướng giòn, và

pho mát – một bữa ăn “đặc tây” – nóng và ấm. …

“Anh có biết tại sao em không bao giờ nói lời tạm biệt không?”…

… Từ ngày gia đình em biến mất một cách đơn giản khỏi thế giới này – Biến mất! Đúng đấy! Đơn giản như trò đùa, không một dấu tích, không một lời

nhắn nhủ – Em hầu như không gần gũi với ai…

Mọi câu nói, mọi cánh cửa, mọi liên hệ yêu thương dường như đều là những pha lê mong manh hư ảo. Trước đây, em chưa bao giờ tới Đà Lạt. Thậm chí ở Việt Nam

này, em cũng không còn một người thân thiết nào hết. Nếu nói huyết thống và tình yêu cuộc sống là những dây neo nối con người với những vùng

đất, t