bảo không cho phép em tháo
xuống mà.”
Cố Hạ bỏ chiếc nhẫn
vào trong cổ áo, sợi dây hơi dài, chiếc nhẫn rũ xuống giữa hai khe
ngực, mặc quần áo xong nhìn sợi dây màu đỏ, cô nói: “Nếu đó là lời
hứa của anh thì em sẽ để trong lòng, đến khi anh thực hiện nó sẽ
lấy ra. Về phần những chuyện khác…”
Cô dừng lại một chút,
sâu sắc nói: “Chúng ta đều là người trưởng thành rồi.”
Lúc đi làm một chút
tinh thần Cố Hạ cũng không có, lúc cùng làm báo cáo với đồng
nghiệp, đầu Cố Hạ mơ hồ hỗn độn, mí mắt nặng nề mở không ra, sếp
hỏi cô vấn đề gì đều phải gọi vài tiếng cô mới kịp phản ứng, mặt
mũi cũng ngơ ngác. Đến khi tan họp, sếp bất mãn nói với cô một câu.
“Cố Hạ, sao dáng vẻ trông giống như chưa tỉnh ngủ vậy hả? Cô còn
trẻ, cuộc sống về đêm cũng không được quá điên cuồng.”
Đồng nghiệp cười ầm
lên, Cố Hạ cúi thấp đầu, trong bụng còn mắng thầm Triển Thiểu Huy.
Sau khi trở về từ bãi tắm, mỗi ngày Triển Thiểu Huy đều đến căn
phòng trọ nhỏ bé kia của cô, mỗi lúc trời tối đều lăn qua lộn lại
với cô. Khi ở bãi tắm cô nói ra câu đó thì sắc mặt anh trầm hẳn
xuống vì không còn cách nào với cô, đàm phán với cô không có kết
quả, giọng điệu mang đầy vẻ uy hiếp: “Hạ Hạ, em đã quên đây là địa
bàn của anh rồi à.”
Nói xong thì đẩy ngã
cô lên giường, từ phòng ngủ chiến đấu đến phòng tắm, đặt Cố Hạ lên
bồn rửa mặt, để cho cô đối mặt với gương, kéo hai chân của cô ra hung
hăng chà đạp cô đến nửa ngày, quá trình ấy vô cùng thê thảm, thiếu
chút nữa đã nghiền nát Cố Hạ, Cố Hạ thì thầm cầu xin anh rất lâu
Triển Thiểu Huy mới chịu buông tha cho cô, đến nửa đêm lại ngóc đầu
dậy chiến đấu tiếp. Lúc Cố Hạ rời khỏi bãi tắm thì hai chân đã
mềm nhũn, Triển Thiểu Huy bế cô lên xe, còn có phần đắc ý nói: “Đây
mới là việc của người trưởng thành.”
Đương nhiên, Triển
Thiểu Huy cũng chỉ có thể cậy mạnh trong chuyện phòng the mà thôi,
còn những chuyện khác thì anh cũng không uy phong như vậy. Ngay cả
chìa khóa căn phòng kia Cố Hạ cũng không đưa cho anh, có đôi khi rời
khỏi công ty sớm, lái xe qua đón cô tan việc, Cố Hạ còn mang dáng vẻ
không kiên nhẫn.
Họp xong thì Triển
Thiểu Huy gọi điện thoại đến, “Tối nay anh muốn ăn thịt kho, tối về
em làm đi.”
“Không muốn làm, tối
nay em đã mua rau muống về xào rồi, vừa đủ cho một người ăn. Về phần
anh, muốn ăn cái gì thì bảo đầu bếp anh làm cho.” Cố Hạ khong thèm
hầu hạ đại thiếu gia nhà anh.
“Anh đây cũng muốn ăn
rau muống, dù sao tối nay anh cũng đến chỗ em.”
“Chỗ của em rất nhỏ,
không chứa nổi một đại thiếu gia như anh.”
“Chỗ của anh rất lớn,
không thì chuyển sang chỗ anh đi?” Triển Thiểu Huy thuận miệng nói
tiếp, “Mỗi ngày còn bao đưa đón nữa.”
“Em có nhà rồi, không
nhọc lòng anh quan tâm.” Cố Hạ kéo dài chữ cuối cùng, lại tiếp tục
hỏi anh, “Còn việc gì không?”
“Không có, tan tầm anh
đến đón em.”
“Không cần…” Cố Hạ
chưa nói xong hai chữ kia thì phát hiện tín hiệu ở đầu dây bên kia đã
biến mất, màn hình điện thoại lóe lên, đầu dây bên kia đã cúp máy.
Chắc hẳn anh cũng biết Cố Hạ sẽ nói gì nên quyết định không thèm
nói nhiều nữa, chỉ thông báo cho cô một tiếng.
Aizz, cuối cùng thì
vẫn là một đại thiếu gia, Cố Hạ chống cằm nghĩ thế.
Giờ tan việc của
Triển Thiểu Huy trùng với của Cố Hạ, trước kia lúc Cố Hạ còn làm
trong Khải Hoành cũng như thế này, bình thường anh thường nói Cố Hạ
chờ anh khoảng 10 phút rồi lái xe tới đón cô. Bây giờ càng tỏ ra ân
cần, bình thường đều tan ca sớm 10 phút, chạy đến chỗ làm của Cố
Hạ, đứng trước tòa nhà đợi cô. Trước khác nay khác, nếu anh không
tích cực một chút thì Cố Hạ sẽ không thèm chờ anh tới đón có,
trực tiếp đi bộ qua ba ngã tư là có thể về đến nhà, vừa nhanh vừa
thuận tiện.
Lúc sắp sửa tan ca
thì tổng giám đốc lại có việc giao cho cô, Cố Hạ bị gọi vào văn
phòng, đến khi làm xong tất cả thì đã qua giờ tan ca nửa tiếng, thu
dọn mấy thứ lấy điện thoại trong túi ra xem thì có hai cuộc gọi nhỡ
đến từ Triển Thiểu Huy nên vội vàng chạy xuống. Cố Hạ cầm túi xách
ra ngoài, mới ra khỏi văn phòng đã nhìn thấy anh đang ngồi trong đại
sảnh tầng lầu này, đang ngồi trên ghế salon xem tạp chí rất thoải
mái, từ xa nhìn tới trông cũng khá đẹp mắt. Dường như anh
phát giác cô đang nhìn anh, ngẩng đầu lên, khóe miệng nhếch lên cười
với cô, đứng lên đặt tạp chí lên kệ, đi về phía cô, “Đi thôi, về
nhà.”
Lúc nói vẻ mặt anh
rất hiền hòa, khuôn
