àm gì vậy?”
Địch Nam không đáp lời cô, kéo cô vào xe, đạp ga rời
khỏi nơi làm thủ tục.
Vừa nãy, trong giây phút đó, trong lòng Mộ Lạc Lạc lóe
lên một tia hi vọng, anh ta đã do dự, có thể là vẫn còn lưu luyến những kỉ
niệm, nên anh ta không cần suy nghĩ nhiều.
Mộ Lạc Lạc cắn môi, tim cô đập nhanh trong lồng ngực.
“Anh không muốn li hôn?...” Cô căng thẳng nắm chặt một
góc váy.
“Anh không quan trọng chuyện đó, chỉ là cân nhắc vấn
đề kinh tế của em. Hợp đồng đã có hiệu lực thì năm năm làm việc em sẽ không
nhận được một đồng nào.” Địch Nam trầm tĩnh nói. Khi anh lôi cô đi, anh đã nghĩ
rạch ròi những lời này. Có thể nói, đề cập tới vấn đề kinh tế là cách tốt nhất
để ngăn Mộ Lạc Lạc chủ động đòi li hôn. Điều này nằm ngoài dự định của anh.
Mộ Lạc Lạc không nhận được câu trả lời như ý, cô từ từ
nhắm mắt, trong lòng hơi thất vọng. Trong lòng cô hình tượng của anh dần dần bị
hủy hoại, phẩm chất của anh bị hạ thấp, tất cả đều chứng tỏ anh quá tệ, cô rất
đau khổ.
Địch Nam không có tâm trạng tập trung vào lái xe, vẫn
chưa phát hiện là mình đã đi vào đường một chiều, khi trước mặt có một xe tải
quay đầu, anh mới phát hiện, người lái xe bấm còi inh ỏi.
Mộ Lạc Lạc ngẩng đầu lên, nhìn vào tốc độ của xe tải,
ôm đầu hét lên.
Địch Nam bình tĩnh quan sát con đường nhỏ thế này chỉ
còn cách duy nhất là lao lên vỉa hè dành cho người đi bộ, nhưng bên lối này có
một hàng cây, nếu không vượt qua được thì sẽ bị lật xe. Nhìn tình thế có vẻ cấp
bách, một tay anh xoay tay lái, một tay kéo dây an toàn cho cô, nhưng lúc đó Mộ
Lạc Lạc sợ quá co quắp người lại, vừa may vẫn cài được dây an toàn.
“Hạ chân xuống!” Địch Nam giọng khẩn cấp ra lệnh cho
cô, đồng thời dùng tay ấn chân cô xuống.
Mộ Lạc Lạc sợ tới mức đầu óc không phản ứng gì cả, chỉ
biết dây an toàn đang chắn ở trước ngực. Không đợi cô hét lên lần nữa, Địch Nam
đã ấn vào lưng cô, đẩy mạnh chân cô xuống, vì trong lúc hoảng loạn cô đã vô
tình che mất gương chiếu hậu, nhưng anh không biết rằng anh đã ấn trán Mộ Lạc
Lạc vào giữa hai chân mình.
Ở phía trước, người lái xe tải không phải là không
dừng lại được, nhưng xe của anh ta không những to, mà động cơ cũng rất mạnh,
nếu phanh gấp, nhất định đuôi xe sẽ bị trượt, do vậy người tài xế chỉ còn cách
bật đèn ra hiệu cho các xe phía sau giảm tốc độ.
May mắn, khoảng đường vẫn đủ rộng cho xe đi qua, Địch
Nam nhấn ga lao mạnh, lúc đó chỉ nghe có tiếng gầm rú của động cơ, anh ước
chừng khoảng trống bên đường, đánh vô lăng, xe lao vọt lên lề đường, bánh xe
trước bay qua vòi nước, cả chiếc xe lao lên, bốn bánh tiếp đất. Vượt qua mọi
khó khăn, chiếc xe đã nằm gọn bên lề đường.
Địch Nam thở dài, nhìn Mộ Lạc Lạc đang ở dưới chân,
lúc này anh mới phát hiện ra là Mộ Lạc Lạc không hề nói gì.
“Mộ Lạc Lạc, em bị thương rồi à?”
Đợi một lúc, Mộ Lạc Lạc bịt miệng ngồi dậy, nhìn anh
hỏi: “Anh, anh không bị thương chứ?...”
“Anh?... Không…” Mới nói được nửa câu, anh cảm thấy
đau ghê gớm, ngả người về phía tay lái, trong chốc lát anh đã hiểu vì sao Mộ
Lạc Lạc lại hỏi anh như vậy.
“Xin lỗi… em… em cũng không biết vì sao em lại có thể
cắn anh, có thể là do em sợ quá, cắn xong em mới biết mình đang ở đâu, anh
không sao chứ?” Lạc Lạc xấu hổ tới mức muốn tìm một cái hố để chui xuống, vừa
nãy cô cắn, chắc chắn là vô cùng đau.
Địch Nam đau đớn hít một hơi, vung tay ra hiệu cho cô
im lặng.
Mộ Lạc Lạc biết mình sai, muốn gọi điện gọi cấp cứu,
nhưng cô không tìm thấy điện thoại trong xe, cô nhìn sang bên đường, lập tức
xuống xe,…
“Vợ à, lúc nãy anh quay được một đoạn về một chiếc xe
bay, về nhà sẽ cho em xem, rất điêu luyện…” Một người bên đường đang buôn chuyện
với vợ, Mộ Lạc Lạc với tay giật lấy điện thoại của người đó, vừa cong người vừa
gọi điện tới trung tâm cứu hộ.
“Xin lỗi ông, chồng tôi bị thương, tôi mượn điện thoại
của ông một chút?” Cô vừa gọi điện cho trung tâm cứu hộ vừa cầu xin người đàn
ông đó giúp đỡ.
“Alo, alo, alo, có tai nạn ô tô, các anh nhanh đến cứu
chúng tôi…”
Người bên đường trợn mắt, gật đầu đồng ý: “Người trình
diễn màn xe bay là chồng cô à? Đúng là tuyệt vời, tôi còn nghĩ là các người
đang đóng phim đấy, gọi đị, gọi đi!”
Năm phút sau, xe cấp cứu đã tới hiện trường.
Khi người cứu hộ mang cáng cứu thương tới trước mặt
Địch Nam, Địch Nam mặt tái đi.
“Cô ơi, chồng cô bị thương ở đâu?”
“À, anh ấy…”
“Tôi không bị thương, chỉ là vợ tôi thích cường điệu
hóa mọi chuyện.” Địch Nam cắn răng chịu đau, cố làm ra vẻ bình yên vô sự nói.
Người cứu hộ nhìn thấy sắc mặt của Địch Nam không ổn,
dặn dò: “Nhưng xe của anh đã lao lên vỉa hè thế này, người cứu hộ cũng tới rồi,
hay là về viện kiểm tra đi.”
Địch Nam dở khóc dở cười.
Nếu bác sĩ hỏi anh bị thương như thế nào. Anh biết trả
lời ra sao? Vì vợ anh quá căng thẳng nên cắn anh bị thương à?
Vì sao xe lại lao lên vỉa hè, tất cả đều không sao lại
bị thương chỗ đó, ai có thể tin đó là sự thật? Mọi người tin không?
Mộ Lạc Lạc nước mắt ngắn nước mắt dài ngồi bên cạnh
anh, ánh mắt tập trung vào nửa người dưới của anh: “Thật sự anh khô