lê đẫm mưa, càng thêm điềm đạm đáng yêu.
“Tàn Nguyệt, ngươi đều nói là giấc mộng. Mộng chính là mộng, làm sao có thể
là sự thật? Hơn nữa, Địch Mân đã đi rồi, ngươi nhẫn tâm khiến cho hắn đi cũng không thanh thản sao?”
Địch lão phu nhân nức nở một tiếng, tiếp tục nói :
“Địch Mân là nhi tử của ta, cũng là một miếng thịt trên người ta rớt xuống,
ngươi nghĩ rằng chúng ta sẽ không thương tâm, không khó chịu sao? Nguyệt Nhi, nương cũng biết cảm tình của ngươi cùng Địch Mân rất tốt, thời
gian hai người các ngươi thành thân tuy không lâu, nhưng. . . .”
“Nhưng ngươi cũng phải biết, Cát Kim là thuộc hạ cũ của Địch Mân, hắn làm việc luôn nghiêm túc cẩn thận, hơn nữa hai người quen biết cũng không phải một ngày hay nửa
ngày, đây cũng không phải chuyện tốt gì, ngươi cho là hắn sẽ đem loại sự tình này ra nói giỡn hay sao?”
Cát Kim, Tàn Nguyệt không biết
chỉ là nghe bọn hắn nói cũng là một người rất quen thuộc, ánh mắt Tàn
Nguyệt đảo một vòng nhìn chung quanh, Địch lão phu nhân nói:
“Chuyện bên kia còn chưa chấm dứt, Cát Kim phải qua thời gian nữa mới có thể
trở về. Nguyệt Nhi, nghe lời ta, ngươi về trước đi!”
“Không, nếu
là Địch Mân, ta có thể cảm nhận được hơi thở của hắn. Giờ vì sao không
cảm nhận được hơi thở đó, người bên trong không phải Địch Mân, nhất định không phải!”
Thần sắc Thái Tử cứng đờ, nhưng cũng chỉ là trong
một cái chớp mắt, hai mắt hắn khó hiểu nhìn quan tài phía trước, chẳng
lẽ Tàn Nguyệt nói là thật? Người này thật sự không phải Địch Mân?
Không, không có khả năng, Ngô Cầu không có khả năng thất thủ, hắn cũng khám
nghiệm tử thi rõ ràng, làm sao có thể không phải chứ? Bất quá cẩn thận
dùng thuyền vạn năm, mình làm cho bọn họ tự khám nghiệm tử thi cũng
tốt.. Thứ nhất để cho Tàn Nguyệt hết hy vọng, thứ hai, hắn cũng có thể
hoàn toàn yên tâm.
“Tàn Nguyệt!”
Hai mắt Địch lão tướng
quân lạnh như băng, nhìn Tàn Nguyệt trong mắt tràn đầy sự thất vọng, hắn đã nháy mắt với nàng như vậy, vì sao nàng không hiểu đúng mực?
Nhìn lại ánh mắt tràn ngập tính kế của Thái Tử, hắn dám khẳng định, Thái Tử nhất định sẽ tán thành việc khám nghiệm tử thi.
“Địch lão tướng quân, lấy bổn vương xem, nếu. . .”
“Thiếu phu nhân. . .”
Một tiếng thét kinh hãi, Tàn Nguyệt bỗng nhiên ngất xỉu, Tiểu Mạt vừa kịp đỡ được Tàn Nguyệt, Địch lão tướng quân căn dặn:
“Nhanh chút đỡ thiếu phu nhân về phòng, hãy chăm sóc cẩn thận !”
“Lão gia, ngươi nói đứa nhỏ Tàn Nguyệt này không ăn cũng không uống năm sáu ngày liền, phải làm thế nào mới tốt?”
Địch lão phu nhân thở dài thật mạnh. Tàn Nguyệt ngất xỉu, làm gián đoạn lời
Thái Tử muốn nói, mà lúc này nghe được lời Địch lão phu nhân nói, ánh
mắt không khỏi liếc về phía Tàn Nguyệt vừa bị đưa đi, tâm cũng co rút
đau đớn theo . . .
Tàn Nguyệt, đã mấy ngày không ăn không uống, như vậy làm sao có thể tiếp tục? Chẳng lẽ nàng thật sự tính đi theo Địch Mân sao?
Không thể, hắn không cho phép, thì sẽ không được phép !
“Thái Tử, vừa nãy người muốn nói gì?”
Nhìn Tàn Nguyệt rốt cục cũng rời đi, Địch lão tướng quân ra vẻ không biết
liền hỏi. Thái Tử xấu hổ quay đầu lại, vẻ mặt đau thương khuyên nhủ:
“Địch lão tướng quân, người đã chết chết rồi, mong rằng Tướng quân nén bi thương thuận theo!”
Địch lão tướng quân thở dài một tiếng, liếc nhìn Hiên Vương cùng Vạn công công một cái, thở dài:
“Làm sao nén bi thương, làm sao thuận tiện, lão phu, cũng chỉ có một nhi tử . . . .”
Nói xong, người đi đến trước quan tài, tay vỗ về quan tài, cảm giác kia, muốn bao nhiêu bi thương có bấy nhiêu bi thương. . .
“Địch lão tướng quân, Hoàng Thượng nói. . . . . .”
Sau đó, ngũ hoàng tử và còn có một số hảo bằng hữu của Địch nhi đều đến
đây, hôm nay là ngày đầu tiên đem Địch Mân trở về, không nghĩ tới có
nhiều người đến như vậy. Sau khi tiễn tất cả mọi người về, Địch lão
tướng quân mỏi mệt kéo cước bộ trở về phòng, đã thấy phu nhân Tố Vân
đang ngồi ở trên giường rơi nước mắt vì hài nhi.
“Lão gia, phu nhân, không tốt, không tốt rồi, thiếu phu nhân. . . .”
Cảm thấy có vấn đề, Địch lão tướng quân gấp đi ra ngoài:
“Làm sao vậy?”
“Thiếu phu nhân, thắt cổ. . . . . .”
Nha hoàn hơi thở gấp gáp vì chạy nhanh tới, đứt quãng nói xong. Địch lão tướng quân thở dài:
“Không phải bảo các ngươi chăm nom cẩn thận sao?”
“Nô tì. . . Thiếu phu nhân nói muốn ăn cháo, chúng nô tì liền. . .
“Các ngươi thật là!”
Khi nãy Tàn Nguyệt trở lại phòng, bỗng nhiên cảm thấy mất hết can đảm. Địch Mân đi rồi, nàng chỉ muốn nhìn hắn một chút, xác nhận người trong quan
tài kia có phải là hắn hay không, một yêu cầu đơn giản như vậy, lại khó
thực hiện. Nhắm mắt lại, nước mắt bất lực chảy ra, Tàn Nguyệt, không
hạnh phúc, giống như thơ ấu của nàng, cuộc đời của nàng đều là không
hạnh phúc. Vì sao nàng còn hy vọng hạnh phúc xa vời ?
Thành thân, gả cho Địch Mân, nàng từng cho như vậy đã là hạnh phúc, nhưng hạnh phúc này cũng chỉ có hơn mười ngày. Bọn họ cùng nhau vui vẻ hạnh phúc, cũng
nhau vẽ ra tương lai của họ, nhưng vì sao bọn họ không đi đến tương lai?
Địch Mân, ngươi đi rồi, Tàn Nguyệt sống tiếp thế nà