o đây? Không tìm được
dũng khí để sống, nàng bỗng nhiên cũng muốn đi cùng hắn. Nhìn hai nha
đầu đang lo lắng trước mặt nàng, lòng nàng hiện lên một chút không muốn, một tia bất đắc dĩ. . .
“Ta đói, muốn ăn chút gì đó. . . . . .”
Nha đầu vừa nghe, liền vui vẻ đi ra ngoài chuẩn bị, thiếu phu nhân đã lâu
như vậy không có ăn thứ gì, các nàng làm sao có thể không vui vẻ ?
Nhìn Tiểu Thi cao hứng chạy đi, Tàn Nguyệt nhìn Tiểu Mạt nói:
“Mấy ngày không có tắm rửa sạch, trên người ta rất không thoải mái. Tiểu Mạt, ta muốn tắm rửa. . . . . .”
Tiểu Mạt không có hoài nghi, cũng bước chân ra ngoài, và Tàn Nguyệt liền. . . . .
Treo trên không trung, hai chân cách mặt đất, không có cảm thấy khó chịu, chỉ cảm thấy, là một sự giải thoát. . . . . .
Nhưng lại không phải thật sự giải thoát, nàng thậm chí còn chưa tắt thở, dải
lụa trắng liền bị cắtt đứt, có người chạy vào, giữ được nửa mạng sống
còn lại của nàng. . . . . .
“Tàn Nguyệt, Tàn Nguyệt. . . . . .”
Là ai đang gọi nàng? Chỉ là nàng thấy sống đã đủ, không muốn sống nữa, vì
sao muốn chết cũng khó như vậy? Làm một người, ngay cả muốn chết cũng
rất khó, làm người, có phải không? Cho dù là rất đau xót . . . . . .
“Thiếu phu nhân. . . . . .”
Một tiếng thét kinh hãi, Tiểu Mạt chạy tới, nhìn vẻ mặt háo sắc của thái
tử, trong khoảng thời gian ngắn, kinh ngạc thiếu chút nữa quên mất nên
nói cái gì.
“Cám ơn Thái tử cứu phu nhân. . . . . .”
Tiếp nhận lại Tàn Nguyệt từ tay Thái Tử, Tiểu Mạt kích động nói, Thái Tử hừ nhẹ một tiếng, thở dài nói:
“Đừng nói ta đã tới. . . . . .”
Bóng dáng chợt lóe, hắn liền phi thân rời đi, nếu không phải hắn lo lắng Tàn Nguyệt nên đến đây nhìn xem, hiện tại chỉ sợ Tàn Nguyệt đã. . . .
Nghĩ đến đây, cổ họng kêu gào đến tận trong tâm, hắn không có khả năng mỗi
lần đều khéo tình cờ như vậy, về sau Tàn Nguyệt nếu còn muốn tìm cái
chết, vậy nên làm cái gì bây giờ?
Địch lão tướng quân về vừa lúc, đại phu cũng mời lại đây, nhìn Tàn Nguyệt, nói quá mức suy yếu, không có vấn đề lớn.
“Địch lão tướng quân, mời qua bên này!”
Quay đầu lại, đăm chiêu nhìn Tàn Nguyệt một cái, lão đại phu khách khí nói.
Hai người đến thư phòng, lão đại phu thấy chung quanh không có người, mới thở dài nói:
“Thiếu phu nhân thân mình rất suy yếu, nếu còn tiếp tục như vậy, có khả năng mẫu tử đều khó giữ được!”
Mẫu tử?
Địch lão tướng quân sửng sốt, nhíu mày không thể tin:
“Ngươi nói, Tàn Nguyệt có thai . . . . . .”
“Nhưng giữ được hay không vẫn không xác định được, cho nên lão phu cũng không
nói chắc. Chính là sợ cho các người hi vọng càng lớn, thì thất vọng càng nhiều . . . . ..”
Lão đại phu thật có hảo tâm, giúp Địch lão tướng quân một đại ân. Tàn
Nguyệt có thai là tin vui, nhưng hiện tại không thể nói cho bất kỳ ai,
bao gồm cả hạ nhân trong phủ.
“Lưu đại phu, chuyện này không cần nói cho ai biết, trăm ngàn lần nhớ kỹ.. .”
Lão đại phu cả kinh, cuống quít hỏi:
“Lão tướng quân, lời nói này là ý như thế nào?”
Địch lão tướng quân đi ra ngoài cửa nhìn, xác định chung quanh không ai, mới đến gần bên tai lão đại phu, nói: “Ta hoài nghi, Địch Mân lần này gặp
nạn, là do có người cố ý làm!”
“Người nào? Ai lớn mật như vậy ?”
Lão đại phu trừng mắt, tiểu tử Địch Mân này, cũng là nhìn hắn, từ nhỏ
đến giờ đã rất quen thuộc.
“Ta cũng không rõ, chỉ là hoài nghi
nhưng không có chứng cớ. Nếu như vậy thật thì nha đầu Tàn Nguyệt kia,
cũng sẽ có nguy hiểm. . . .”
Địch lão tướng quân thở dài một tiếng: “Đây là huyết mạch duy nhất của Địch gia ta, không thể xảy ra sai sót gì . . . . . .”
“Ý tứ của Tướng quân, lão phu đã hiểu, lão phu sẽ kê đơn thuốc an thai , sẽ. . .”
Hai người nói chuyện thật lâu, mà bên này Tàn Nguyệt cũng được Địch phu
nhân lén đến thăm, trừ Tiểu Mạt và Tiểu Thi thì những người còn lại
trong phủ đều không biết.
“Đây là sự thật chăng?”
Nằm trên giường, Tàn Nguyệt không biết nên khóc hay nên cười. Ngày đó, nàng đã
từng nói, “Địch Mân nếu ngươi không muốn cho ta chết, hãy cho ta một lý
do để có thể tiếp tục sống”.
Mà hiện tại, nàng thật sự đã có lý do để sống, hơn nữa nhất định phải sống tiếp, nhưng. . .
Địch Mân, đây là đáp án ngươi cho Tàn Nguyệt ta sao?
Cái bụng vẫn bình thường, thật sự không thể ngờ được, có một tiểu sinh mệnh đang hình thành trong này. Đây là hài tử của Địch Mân sao, thật là
không biết được, đứa nhỏ sinh ra sẽ giống ai đây?
Địch Mân, hay là ?
Hi vọng đứa nhỏ sẽ giống Địch Mân, nhưng về sau khi nhìn thấy nó, tâm vẫn
sẽ đau, vậy hi vọng đứa nhỏ giống mình, thế nhưng Tàn Nguyệt lại sợ
khoảng thời gian quá dài, nàng sẽ quên hình dáng Địch Mân, sẽ quên tất
cả về Địch Mân . . .
Lệ vẫn không hề báo trước tự nhiên rơi
xuống, Tàn Nguyệt lau đi, tự nói với bản thân: “Không được khóc, đừng
khóc, lúc này mà khóc, sẽ không tốt cho đôi mắt ngươi, thật sự không
tốt. . .” Cuộc sống cứ như vậy bình thản trôi đi, chớp mắt đã đến ngày thứ ba, cũng chính là ngày hạ táng Địch Mân.
Trước khi hạ táng, Địch lão tướng quân nói sẽ mở hòm, nên đưa Địch Mân vào
trong nhà chuẩn bị quần áo, trang phục và đạo cụ, sau đó
