Mạt ghé vào đầu giường, một nam tử áo đen đứng ở bên giường, lạnh lùng nhìn nàng.
“Ngươi là ai? Tại sao lại ở trong này?”
Dường như, hỏi một vấn đề rất ngu ngốc, sau khi hỏi xong, Tàn Nguyệt hối hận
thiếu chút nữa cắn rơi đầu lưỡi, bất quá người nọ cũng không trả lời,
chỉ là bàn tay to duỗi ra, một phong thư rơi xuống trên giường, bức thư
màu trắng, chữ viết mặt trên nàng rất quen thuộc, là bút tích của Hạo
Nguyệt.
“Hạo Nguyệt? Nàng ở đâu?”
Vội vàng quét qua một lần, Tàn Nguyệt biết người đến không tốt, hắn không phải là chỉ tới đây truyền tin?
“Theo ta đi, ngươi sẽ biết. . . . . .”
Tiếng nói nam tử lạnh lùng, giống như cương thi ngàn năm, Tàn Nguyệt nghe xong run lẩy bẩy.
“Giờ đã tối, ta không đi!”
Có lẽ, hắn sẽ mạnh mẽ mang nàng đi, tay dưới chăn siết thật chặt, Tàn Nguyệt nghĩ, bây giờ nên làm gì.
“Ngươi không muốn biết mẹ ngươi chết như thế nào sao?”
Thật bất ngờ, người nọ lại nói vậy, trong lòng Tàn Nguyệt dao động, đối với
chuyện năm đó, nàng biết được không nhiều lắm, nàng vẫn rất muốn biết
lúc ấy là chuyện gì xảy ra. Nhưng không phải hiện tại, hiện tại, sau đó, đi theo hắn ra ngoài, ai biết còn có thể còn sống trở về không?
“Muốn, nhưng hiện tại đã khuya, ngày mai ta đi, có thể chứ?”
“Không thể! Đắc tội!”
Biết đây là người trong lòng chủ tử, hắn nói chuyện rất khách khí, Tàn
Nguyệt bực mình mặt nhăn mày nhíu, người nọ cũng vung tay lên, nàng động cũng không thể động, thậm chí ngay cả nói cũng nói không được.
Đêm nay, có thể nhìn thấy ánh trăng, nhưng lúc ra ngoài cửa, ánh trăng
không biết giấu đi nơi nào, bên ngoài đều là đen tuyền một mảnh. Đèn
trong phòng tắt, cửa được đóng, giống như bình thường.
Bỗng nhiên, gió lạnh thổi qua, thổi tới trên mặt, đúng là giống như đao cắt, thật lạnh, rất lạnh cũng rất đau!
Bốn phía, đen tuyền, đưa tay không thấy được năm ngón, ánh trăng kia, bướng bỉnh không xuất hiện nữa.
Người kia khiêng nàng, bay đi, cực nhanh, Tàn Nguyệt chỉ cảm thấy trên cổ
chợt lạnh, giống như có nước rơi xuống, không phải là trời sắp mưa chứ?
Có lẽ vậy, gió này, rất lạnh, thật lạnh, mà một vài giọt vừa rồi cảm giác mát, phải là mưa.
Đường, cũng không phải rất xa, rời khỏi phủ tướng quân, cũng coi là khá gần.
Nơi này là một nhà trọ, không nhìn thấy tên gì, chỉ biết, đèn nhà trọ
không quá sáng, bên trong cũng không thấy người.
“Tàn Nguyệt. . . . . .”
Đúng là Hạo Nguyệt!
Người nọ để Tàn Nguyệt trên ghế, không dừng lại lâu, lập tức lui ra ngoài.
Tàn Nguyệt đỡ cái bàn, muốn đứng dậy, mới phát hiện thân mình hiện tại
vô cùng cứng ngắc.
“Nhị tỷ, hắn là ai vậy?”
Khó khăn cử động tứ chi, Tàn Nguyệt nhàn nhạt hỏi.
“Tàn Nguyệt, ta. . . Ta cũng không rõ lắm, chỉ là một người chịu giúp ta. . .”
Ánh mắt trốn tránh, Hạo Nguyệt lấy ra hai cái ly, rót nước trà, thở dài:
“Trời lạnh, bên ngoài lạnh, muội muội uống ngụm trà ấm người đi!”
Nâng ly trà lên, Tàn Nguyệt đưa tới mũi ngửi ngửi, không ngờ được, nhà trọ này, cũng có lá trà tốt như vậy
“Lá trà bên ngoài ta uống không quen, liền mang theo của mình. Lá trà, vẫn là uống quen tốt hơn . . .”
Tàn Nguyệt nhấp hai ngụm, rất ngon. Chỉ tiếc, đây không phải thời điểm ở
nhà như lúc trước, hai tỷ muội, không sầu không lo, không có tâm tư,
không có tính kế, chỉ là đơn thuần thưởng thức trà, nói chuyện phiếm.
“Ngươi nói muốn nói cho ta chuyện mẹ ta, nhị tỷ, ngươi có thể nói cho ta biết sao?”
Không nhiều lời dư thừa vô ích, Tàn Nguyệt nói, cũng rất rõ ràng.
“Tàn Nguyệt, chuyện này không vội, lát nữa ta sẽ nói cho ngươi biết. Tàn
Nguyệt, không phải ta nói ngươi, ngươi xem ngươi, sắc mặt tái nhợt như
vậy, phải chiếu cố chính mình cho tốt!”
Hạo Nguyệt nhẹ cười, tiếp tục rót đầy trà cho Tàn Nguyệt, Tàn Nguyệt không có uống nữa, chỉ lạnh nhạt nói :
“Nhị tỷ, thời gian không còn sớm, ta mệt. . .”
Ý ở ngoài lời, có chuyện nói mau, nàng cũng không có nhiều giờ rảnh rỗi như vậy.
“Tàn Nguyệt, chuyện kia, lúc đó còn chưa có ta, tình huống cụ thể ta cũng không rõ lắm, bất quá. . . . . .”
Đứng dậy, Hạo Nguyệt vuốt bụng, ôn nhu cười:
“Tàn Nguyệt, ta mang thai. . .”
Trên mặt, khó có thể che dấu dáng vẻ hạnh phúc, trong mắt, lúc này cũng
không có tính kế ngày xưa, mà có thêm một chút ánh sáng nhu hòa.
Có lẽ, đây là thay đổi của một người mẹ. Một người có bao nhiêu tâm cơ, có bao nhiêu tính kế, trở thành mẫu thân, hoặc là khi sắp trở thành mẫu
thân, đều trở nên bình thản rất nhiều, cũng lương thiện rất nhiều.
“Chúc mừng ngươi. . . .”
Thực hâm mộ nàng! Mang thai, có thể hào quang chính đại nói như vậy, ta mang thai, ta muốn làm mẹ . . .
Mà tướng công của nàng, cho dù là đối với nàng không tốt, lúc này, Hạo
Nguyệt có thai, đối với nàng hẳn là cũng sẽ tốt hơn nhiều chứ?
Dù sao, những lời mẫu bằng tử quý này, ở trong cung vẫn luôn là một câu chí lý, là pháp bảo trăm thử vẫn tốt.
“Hi, Tàn Nguyệt, tỷ tỷ không có cách, thật sự không có cách, tỷ tỷ muốn cầu
ngươi một chuyện. . . . Chuyện này đối với ngươi mà nói rất dễ dàng,
thật sự rất dễ dàng, ngươi đáp ứng tỷ tỷ, giúp tỷ tỷ một việc được
không. . .” Tay Tàn Nguyệ
