ranh nhau mua
không khí rất sôi nổi, không thua gì trận đấu bóng.
Nay, chủ sự hội tiêu thụ đang ngồi trên một cái ngăn tủ, khí định thần nhàn chủ
trì công việc tiêu thụ. Thân ảnh nho nhỏ mặc bộ đồng phục tiểu học kia ở cùng
một đám nữ sinh trung học có vẻ nổi bật khác thường.
“Đến
đây đến đây, đây là ảnh mới nhất của Trương Triệt Nhất của tổ chụp ảnh, muốn
mua phải nhanh lên!” Thư Mi trong tay nắm một tấm ván gỗ, hướng mặt bàn vỗ
mạnh, trước mặt bé bày đầy ảnh chụp, mỗi tấm đều là ảnh của Trương Triệt Nhất
trong tư thế đẹp trai oai hùng.
Các nữ sinh kích động tranh mua, hai tay quơ loạn chen chúc chỗ ngăn tủ, cơ hồ
nhân viên một phần, cô chen tôi, tôi chen cô thành một đoàn, chỉ sợ tay chân
quá chậm, ảnh chụp sẽ bị người khác cướp sạch.
“Có
băng ghi hình không?”
Thư Mi gật đầu, như trò ảo thuật, từ trong túi lôi ra
mấy cuộn băng ghi hình.
“Đây
là trận đấu của anh ấy cùng trường trung học Cẩm Xương, một cuộn năm trăm, chị
muốn không? Nha, được, cám ơn đã chiếu cố! Để em bọc lại giúp chị.” Bé rút giấy gói, nhanh chóng bọc lại, dáng vẻ cực kỳ
thuần thục.
Có một thời thơ ấu long đong, làm bé khi tuổi còn nhỏ đã hiểu rõ tiền có tầm
quan trọng thế nào, cứ có cơ hội kiếm tiền, chỉ cần bị bé bắt được tuyệt sẽ
không bỏ qua.
Nói thật, bé thực cám ơn cha mẹ đã khuất, sinh ra cấp cho bé một khuôn mặt điềm
đạm đáng yêu. Dựa vào khuôn mặt này, cùng với tính cách thông minh gần như giả
dối, cho dù là gặp nhân viên chào hàng tới cửa, bé cũng có thể dựa vào hành
động kỹ càng, dỗ nhân viên chào hàng than thở khóc lóc ngoan ngoãn đưa tiền ra.
Cho nên, khi Kha Tú Quyên mở miệng, nói muốn chiếu cố
bé, làm bé quả thực vui mừng suýt té xỉu, phảng phất như thấy được vô số tiền
mặt từ trên trời rơi xuống.
Ngẫm lại mà xem, Trương Triệt Nhất nha! Trên trấn có vô số cô gái, thèm cậu nhỏ
dãi, nghe nói có ảnh chụp cậu, so với ngôi sao điện ảnh còn cao giá hơn.
Mắt thấy có thể kiếm được tiền, Thư Mi lập tức khởi động đầu óc không đứng đắn,
muốn thừa cơ khoét một khoản lớn. Chỉ là, bé tuy có điều kiện thuận lợi, có thể
thần không biết quỷ không hay tiếp cận Trương Triệt Nhất, nhưng chung quy tuổi
còn nhỏ, khó thành kết quả, chơi không ra cái trò xiếc gì.
Vì mở rộng “Bản
đồ sự nghiệp”, bé quyết định tìm người
kết hội.
Thiết bị chụp ảnh do con trai độc nhất Vương Đại Vĩ ở trên trấn làm, năm nay
vừa lên lớp 10, không thể nghi ngờ là người sáng giá nhất, hai người ăn nhịp
với nhau, lập tức bắt đầu phân công hợp tác, một chụp ảnh, một chụp hình, buôn
bán chia lợi nhuận ngang bằng.
Kết quả, mỗi trận thi đấu hữu nghị, Trương Triệt Nhất ở phía trước lau mồ hôi
chơi bóng, bé liền núp ở phía sau, tổ chức hội buôn bán, bán “Thương phẩm
quanh người” của cậu. Loại “Hội
họp phi pháp” này đã tổ chức hơn
năm, sáu lần, mỗi lần đều được hưởng ứng nhiệt liệt, làm bé kiếm lời to, cười
đến toe toét.
Mà lần hội họp này cũng như trước, người phía sau nối người phía trước, giành
phá đầu. Đặc biệt hơn một chút, chính là “khách hàng” mới gia nhập đứng ở góc, đôi mi thanh tú nửa nhếch, so
với những nữ sinh điên cuồng kia, có vẻ bình tĩnh dị thường.
Thư Mi nhìn hai mắt nhìn cô ấy, phát hiện cô gái thanh tú này, là khách quen
mang đến. Cả người xem ra sạch sẽ, thật chỉnh tề, là kiểu học sinh ngoan điển hình,
ngay cả sợi tóc ngang vai đều suông thuận không thấy tí xíu hỗn loạn.
“Bạn
học, sao chị chỉ đứng một bên xem thế?” Bé
hỏi, có chút chờ mong đối với vị khách hàng “nhà giàu” này, hy vọng cô ấy có thể nện xuống số tiền lớn, mua
một món to!
“Chắc
cô ấy còn đang suy xét!” Đối phương thuận
miệng đáp, phát hiện ảnh chụp sớm bị cướp sạch. “Tiểu Mi, còn có
ảnh chụp không?”
“Đương
nhiên là có!” Thư Mi một tay thu tiền, một tay lại đi đào cái túi
sách. “Đồng phục cùng y phục hàng ngày một bộ năm mươi, mua hai cái 3dthì chỉ a6lấy tám ephần. Mặt 1khác, những b5ảnh chụp dclộ nửa thân 3trần kia aphải trả 830 đồng. Nếu chị còn có nhu cầu
khác, mời mặc cả riêng.” Bé nói tỉ mỉ tử
tế, thái độ phục vụ hạng nhất.
Đại khái là vật quý hiếm, đã thấy bộ dáng Trương Triệt Nhất mặc đồng phục nhiều
rồi, nên ngược lại các nữ sinh thích tranh mua ảnh chụp cậu ở nhà.
Về phần nửa thân trần kia, sau mỗi lần cậu vận động về nhà, Thư Mi cách cửa sổ
chụp ảnh hàng độc.
Khi đó, người cậu đầy mồ hôi đầm đìa đứng ở trong đình viện (sân nhỏ) tắm, thân hình rắn chắc chỉ mặc duy nhất cái quần lót,
bộ ngực màu đồng trần trụi dưới trời chiều, vô số bọt nước trong suốt, phun
tung tóe khi hắn ngẩng cao khuôn mặt tuấn tú.
Bộ dáng cuồng dã gợi cảm đó, làm nhóm hâm mộ
kia vươn cổ tranh giành,khiến Vương Đại Vĩ rửa ảnh đến mềm cả tay, càng làm cho
bé đếm tiền tới mỏi tay.
Cô gái thủy chung đứng trong góc kia, chậm rãi tiến đến, dáng vẻ tao nhã, vừa
thấy đã biết là cô gái xuất thân trong sạch.
“Nghe
nói, em còn bán áo chơi bóng của Trương Triệt Nhất?” Cô nhẹ giọng, hỏi nhỏ nhẹ.
“Có.” Thư Mi mắt thấy “nhà giàu” mở miệng, đầu nhỏ gật gật mạnh, lôi ra bộ quần áo được