và Giang Triều, tình yêu của
ông ấy luôn ích kỷ như vậy, tàn nhẫn, ngang ngược.”
“Người nhà Họ Nghê yêu đều ích kỷ, tàn nhẫn, cũng đều ngang
ngược .” Mẹ chồng thản nhiên nói
Trong lúc nhất thời phòng khách yên tĩnh lại.
Tôi không biết nên đi hay ở lại, liền ngồi xuống trên cầu
thang, lặng lẳng ngắm ánh trăng ngoài cửa sổ.
“Con à, Nhạc Tuyết là
một cô ái tốt, tuy hơi bướng bỉnh, biết đạo lý, có thể nhìn thấy con bé
yêu con, lần này tiếp xúc với con bé mẹ phát hiện con bé có rất nhiều ưu điểm,
bây giờ rất khó tìm được một người không nông nổi như thế, một đứa con gái
không ham muốn hưởng thụ… con may mắn thế nên phải quý trọng, biết không?”
“Mẹ, con có nhiều chuyện gạt cô ấy, sau khi cô ấy biết sẽ
nghĩ như thế nào , sẽ không rời khỏi con chứ? Con không dám tưởng tượng…”
Tôi cười với mình, đem hai con búp bê đặt ở chỗ cầu thang.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng mỏng chiếu vào trên người hai con
búp bê, phản chiếu ánh sáng ra ngoài…
Tôi ngồi ở cầu thang, mặc cho thời gian như ánh trăng nhàn nhạt ngoài cửa sổ trôi qua.
Có lẽ sẽ không người
nào nghĩ tới Nghê Lạc Trần là người muốn gió có gió hô mưa có mưa nhưng đã trải
qua những đau thương như thế. Tôi từng oán giận anh tại sao dù là vui buồn giận
gì thì trên khuôn mặt anh luôn tỏ vẻ lãnh đạm, dường như tươi cười giả dối, tại
sao không kéo xuống bộ mặt giả dối đó xuống
để quay về dáng vẻ tự nhiên của mình ? Bây giờ nghĩ lại tôi mới hiểu được, loại
tươi cười đó là cười nhạo bản thân anh,
người nhà, và với cả thế giới, là một loại bất đắc dĩ và đau xót thật
sâu…
Đối mặt với sự tàn nhẫn như vậy, ngoài mỉm cười anh còn có
thể làm sao đây?
Sau khi nghe xong tôi còn biết rõ một chuyện, thì ra ông nội
không thích tôi bởi vì tôi không yêu Tiểu Bùn của ông, Từ Dĩnh mới là người mà ông an bài ở bên cạnh
Nghê Lạc Trần, có thể là người phụ nữ khiến ông an tâm, theo thời gian tùy thời
cơ chờ đợi Nghê Lạc Trần tiếp nhận đưa
vào thế giới của anh và thế giới của người nhà họ Nghê, chỉ là Tiểu Bùn của ông
hoặc là ông trời cũng không chiều theo nguyện vọng của ông…
Xem ra duyên phận của đời người đúng là không có cách nào
nói rõ, có đôi khi gần nhau cả đời cũng chưa chắc sẽ yêu nhau, gặp nhau không
nhất định là duyên phận, bỏ qua cũng không nhất định là tiếc nuối. giống như
tôi với Giang Triều cho dù tình cảm mười
mấy năm, cũng không chống lại được định mệnh an bài và dòng chảy của thời gian,
loại đau đớn vì bị chia cắt có lẽ vẫn còn nhưng đã dần dần trở nên phai nhạt rồi, niềm vui và hạnh phúc của anh cũng không
nên dành cho tôi, sau này thứ tôi muốn đối mặt chỉ có hạnh phúc và đau khổ của
Nghê Lạc Trần.
Chỉ là trong lòng vẫn còn đau buồn mơ hồ vì Giang Triều kêu
oan một chút, khi còn bé vì Nghê Lạc Trần mà bố của Giang Triều bị giáng chức,
sau khi lớn lên lại vì Nghê Lạc Trần nên một chân khỏe mạnh như thế của Giang
Triều bị mất đi, lẽ nào đây cũng là một loại duyên phận.
Đều nói ‘Hồng nhan là kẻ gây tay họa”, tuy tôi không phải là
hồng nhan nhưng lại mang đến tai họa cho anh cảm thấy tự trách ở trong lòng.
Sau đó tôi nghe thấy mẹ chồng không ngừng dặn dò Nghê Lạc Trần,
phải kiên cường một chút nghe lời bác sĩ phối hợp trị liệu, tôi mới nghĩ đến
chuyện quay về phòng đọc sách, mở máy
tính tìm kiếm một chút thông tin về bệnh trầm uất. Hóa ra cuộc đời của người bị
bệnh trầm uất là mầu xám, họ không có hi vọng với tương lai, có đôi khi còn cảm
thấy bản thân mình từ bé đã là một sai lầm, bản thân cho cho rằng mình không thể
mang đến hạnh phúc cho người nhà và bạn bè, họ cho rằng sự tồn tại của mình đối
với người khác là một gánh nặng… khó trách bức tranh của Nghê Thiên Vũ lại ảm đạm
như thế, thì ra đó chính là màu sắc thế giới của ông, cho dù con ruột bảo bối ở
bên cạnh ông cũng không do dự kiên quyết chấm dứt cuộc đời.
Nhưng trong lòng ông không có chút lưu luyến nào sao? Có lẽ
cái còi thủy tinh là kỳ vọng và khúc mắc cuối cùng…
Lạc Trần của tôi đem thứ đồ như tính mạng đó giao cho tôi,
ngụ ý bảo tôi là hi vọng của anh sao?
Đêm đã khuya ánh trăng ẩn sau tầng mây, ánh sáng bắt đầu trở
nên lờ mờ.
Mượn ánh sáng yếu ớt, tôi nhìn thấy con búp bê thủy tinh ở đầu
giường không còn tỏa những tia sáng ra bốn phía như thế nữa, không có ngoai lực
tác động thì sẽ không tự mình phát ra ánh sáng rực rỡ chới mắt, giống như hạnh
phúc của con người vậy, sẽ không từ trên trời rơi xuống mà nó cần mình tự đi thực
hiện và nắm chặt.
Nằm ở trên giường và trách nhiệm nặng nề ở trong đầu làm thế nào cũng không ngủ được,
có lẽ cũng đang đợi một hơi ấm, một mùi hương..
Không biết cửa mở ra khi nào, Nghê Lạc Trần nhẹ nhàng đi đến.
Tôi vội vàng nhắm mắt lại giả bộ ngủ say.
Dần dần hô hấp của anh cũng đến gần tôi, hơi thở quen thuộc
phả vào trên mặt, một nụ hôn ẩm ướt nhẹ nhàng rơi trên trán tôi, sau đó anh lại
dán sát vào trên mặt tôi, tham lam ngửi, lông mi rậm trong nháy mắt khiến cho mỗi
tế bào trên mặt tôi đều cảm thấy ngứa ngứa,
nhưng anh giống như vẫn chưa cam lòng lại dùng ngón tay nhẹ nhàng bóp mặt
tôi, sau đó buông ra rồi vuốt ve