n tôi biết cái gì mà
lo lắng thay anh, trong lòng tôi có chút bất an.
Sáng sớm ngày thứ ba, Dư Na và Giang Triều qua đón Nựu Nựu,
hai ngượi họ người trước người sau tới, cô ấy không buộc Giang Triều lập tức kết
hôn, mà Giang Triều cũng đồng ý lo lắng cho quan hệ của bọn họ, nhanh cho cô một
câu trả lời thuyết phục. Sau đó, Nghê Lạc Trần mời bọn họ ở lại ăn cơm sáng, cả
buổi sáng, tôi cảm giác ánh mắt Giang Triều đề là lạ, nói cũng rất ít, mặt cũng
hồng hồng, thì ra người đàn ông như anh cũng thẹn thùng, so sánh với từ trước lại
thêm mấy phần đáng yêu…
Sau khi tiễn Nựu Nựu đi, trong nhà như thiếu đi thứ gì đó,
Nghê Lạc Trần cũng rất trầm mặc, sau đó anh đi lên lầu, thay đồ đi xuống, cài
khuy áo sơ mi nói: “Anh đi ra ngoài bàn bạc công việc, một lát sẽ trở về.”
“Ừm” tôi nhỏ giọng trả lời.
Căn bản là anh không muốn mang tôi đi cùng, thực ra tôi thực
sự muốn ở bên cạnh anh, nhưng tôi không dám biểu hiện ra ngoài, có người nói phụ
nữ không nên quá ỉ lại vào đàn ông, thời gian dài, sẽ khiến cho đàn ông cảm
giác phiền chán, hoặc là khiến cho bọn họ tạo thành một cánh nặng cùng áp lực…
Tôi một mực yên lặng tiễn anh đến bên ngoài, sau khi cửa xe mở,
anh đột nhiên cười ôm tôi: “Bảo bối, chờ anh, anh sẽ trở về ngay.”
Tôi gật đầu, tay ôm bên hông anh không buông ra, cách một lớp
áo sơ mi dùng lực vuốt ve anh, tôi cũng không hiểu bản thân mình giờ phút này,
vì sao lại không muốn như thế.
Đột nhiên, ngoài sân có tiếng ngõ cửa, hai chúng tôi đồng thời
liếc mắt nhìn đối phương, tôi buông tay, nhìn anh đi mở cửa
“Tiểu tử thối, cậu vẫn còn mặt mũi mà sống sao.”
Là giọng của ba, tôi định thần nhìn lại, thấy ba già nổi giận
đùng đùng tiêu sái tiến vào, một quyền nện ở trên mặt Nghê Lạc Trần, “Cậu cho rằng
quân nhân thì có thể để cậu tùy ý lừa gạt, tùy ý khi dễ sao? Ỷ vào khuôn mặt đẹp
trai, trong nhà có mấy đồng tiền dơ bẩn, thì ở bên ngoài làm chuyện xằng bậy,
phong lưu khoái lạc sao? Tôi mặc kệ ông của cậu là ai, tôi hôm nay sẽ đánh chết
tiểu súc sinh nhà cậu…”
“Ba, ba như vậy là sao? Có phải có chuyện gì hiểu nhầm
không…”
Tôi đi tới, che phía trước Nghê Lạc Trần, lại bị ba già hung hăng đẩy ra ngoài: “Nhạc
Tuyết, ba nói cho con hay, nếu hôm nay con có dũng khí ngăn cản ba, ba sẽ đánh
chết con, sau này con cũng không phải là con gái của ba, mất mặt đến gia đình,
hãm hại con gái của ba không nói, nó cũng khiến cho mặt ông Trương tôi đây không có chỗ mà trốn
vào…”
“Nhạc Truyền Kỳ, ông đừng xúc động, ở nhà không phải nói
xong rồi sao, chỉ là tới hỏi tình hình, không đánh người sao?”
Thì ra mẹ già cũng tới, tôi bỗng nhiên nghĩ tới chuyện phát
sinh hai ngày trước, địa khái là chuyện xôn xao Nghê Lạc Trần vì ngôi sao nữ
nào đó mà tự sát…
Nhưng đó không phải là sự thật, tôi không thể để mặc ba khiến
Nghê Lạc Trần tủi thân, tôi lại không để ý tới nhào qua ‘ba, ba nghe con nói
trước đã, tin tức kia không phải là sự thật, Lạc Trần không phải là loại người
như vậy…”
“Con tránh ra, con riêng cũng đã có rồi, hai cha con họ đã
nhận nhau như thế rồi mà lúc này con còn nói chuyện thay nó, con rốt cuộc có phải
con gai của ba không.” Ba già tức giận giữ thật rồi, một cái tát tơi trên mặt
tôi. Lớn như vậy, đây là lần đầu tiên tôi bị ba tát, tôi cũng cảm nhận được đau
đớn của Nhạc Vũ.
Tôi ôm mặt, nhìn thẳng ba, một câu cũng không nói nên lời.
Mẹ cũng không nghĩ tới cái tát này đánh vào mặt tôi, bà cũng
không nhịn được cùng ba kéo ra: “Nhạc Truyền Kỳ, tình tình thô bạo của ông tôi
chịu cả đời con chưa tính, bọn nhỏ cũng lớn như vậy rồi, chuyện của chính mình
nó sẽ xử lý tốt, ông dựa vào đâu mà vừa chửi vừa mắng?”
“Bà không phải không biết tính của tôi, hôm nay người nào bảo
vệ nó, thì tôi sẽ đánh người đó.”
Mẹ bị ba dùng sức đẩy đi, lảo đảo vài cái, vừa vặn được Nghê
Lạc Trần đỡ lấy, may mắn mới không bị ngã.
“Nhạc Tuyết, em dẫn mẹ vào nhà, anh giải thích với ba chuyện
này.” Nghê Lạc Trần nói xong, liền tựa đầu chuyển hướng nổi giận đùng đùng:
“Ba, con đang muốn đi xin lỗi ba với mẹ, đang vừa lên xe, ba đã tới, ba có chuyện
gì bực dọc thì nói ra đi, đánh mắng con cũng được, sau đó con sẽ từ từ giải
thích thật rõ ràng với ba. Nhưng chuyện này không liên quan đến Nhạc Tuyết, lại
càng không liên quan đến mẹ, ba đừng giận cá chém thớt sang người họ.”
Thì ra, anh nói đi làm chút chuyện, chính là đi thăm và xin
lỗi với ba mẹ, xem ra anh đã nghĩ đến tình huống này rồi.
Tôi biết nếu ba tới, sẽ không dễ dàng buông tha anh, mặc dù
quân nhân hiện đại càng ngày càng văn mình, nhưng ba là lão quân nhân nên khó
tránh khỏi còn mang theo tính khí thô bạo của quân nhân trước kia, thực ra hiện
tại ở trong quân đội ba vẫn thường chửi mắng cấp dưới.
Nhưng mặc kệ là thế nào, tôi cũng phải đưa mẹ vào trong
phòng khách, tôi không nghĩ chuyện của mình khiến cho người lớn cũng phải phiền
hà, có lẽ ba đánh chửi một hồi, tức giận sẽ tiêu tan, dù sao chúng tôi cũng là
con của ba.
Khoảng chừng hai mươi phút đồng hồ trôi qua, nhưng tiếng mắng
chửi trong sân không có dấu hiệu dừng lại, tôi biết tay