tôi đưa cô cho người đàn ông khác!"
"Tôi không phải là của
anh!" Hi Nguyên bất mãn nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc của
Lăng Khắc Cốt, cô không phải một vật phẩm, cô là một con người. Lăng
Khắc Cốt nói làm cô không còn một chút tôn nghiêm, giống như cô chỉ là
một thứ đồ chơi, cho nên anh không buông tay không phải là bởi vì yêu,
mà bởi vì là tham muốn giữ lấy.
Nhưng lời của cô mới vừa nói
xong, Lăng Khắc Cốt liền cuồng nộ che miệng của cô lại, dùng đôi tay
mang theo tức giận nhéo lên éo nhỏ nhắn vừa một nắm tay của cô, dùng thứ hình hài như súng máy kia ở trong thân thể yếu ớt của cô mạnh mẽ đâm
tới, mạnh tới mức làm cho cô đau tới khó nhịn.
Hi Nguyên cảm giác mình không phải đang được yêu, mà giống như là một ả gái không hề có
địa vị, bị khách làng chơi tham lam chiếm đoạt. Tình yêu của cô anh căn
bản không hiểu được, còn một tay bóp chết tình yêu vừa mới manh nha của
cô.
Hi Nguyên cắn cái lưỡi đang ra sức chui vào khoang miệng mình của Lăng Khắc Cốt một cái, giống như con gà mái mẹ kiêu ngạo bất khuất
nhìn chằm chằm Lăng Khắc Cốt.
Vị mặn mang theo mùi máu tươi
thoáng trong môi Hi Nguyên, nhưng Lăng Khắc Cốt vẫn không có lùi bước.
Anh đột nhiên nhéo cằm Hi Nguyên, cường thế tách hàm răng đang khép chặt của cô ra, sau đó giống như ác ma, liếm vết máu trong môi hai người:
"Tôi nghĩ muốn cô...cô chỉ có thể ngoan ngoãn dang rộng hai chân ra
nghênh đón tôi!"
"Tôi không phải gái điếm!" Hi Nguyên né đầu, muốn né tránh đôi môi mỏng cuồng dã của Lăng Khắc Cốt.
"Cô ngay cả gái điếm cũng không bằng!" Lăng Khắc Cốt nâng hông của cô lên,
bá đạo đem Cự Long lần nữa xộc vào trong cơ thể Hi Nguyên.
Một
cuộc cuồng hoan giống như chiến tranh của hai người, phản kháng yếu ớt
của Hi Nguyên ở trước sự cường hãn của Lăng Khắc Cốt giống như lấy trứng chọi đá, thân thể của cô theo anh lên xuống. Cô chỉ có thể dùng hàm
răng cắn chặt môi dưới, không để cho mình phát ra rên rỉ làm người ta
xấu hổ.
Khi anh dùng lời nói ác độc như vậy để ô nhục cô, cô có
thể đáp trả anh như thế nào đây? Hi Nguyên cố gắng bức nước mắt mình về
lại hốc mắt, cô không để cho Lăng Khắc Cốt thấy vẻ mặt bị thương của cô. Đúng, cô yêu anh như vậy. Cô chỉ nghĩ yêu anh thật nhiều, thế nhưng anh lại xem cô hèn hạ như thế, ngay cả gái điếm cũng không bằng, lời này
thật đả thương người. Gái điếm nếu muốn phải trả tiền, mà cô chỉ là Con
Rối miễn phí của anh, một búp bê khí tùy thời cho anh hưởng lạc. Anh
nghĩ muốn thì cô sẽ phải dang rộng hai chân ra nghênh đón anh. Lời nói
đáng buồn cười tới nhường nào.
Tuy rằng là bởi vì ngã bệnh mà
không có hơi sức, nhưng Hi Nguyên bởi vì quá mức xấu hổ, cắn một cái ở
bả vai Lăng Khắc Cốt. Lần này, cô không hề dễ dàng nhả ra nữa, cô quật
cường cắn, hàm răng liền bị bắp thịt cứng rắn của anh làm đau, cô cũng
không có cảm giác. Cô một lòng muốn phát tiết lửa giận trong nội tâm.
Lăng Khắc Cốt đau đến rên lên một tiếng, đang lúc Hi Nguyên muốn bỏ qua cho
anh thì anh đột nhiên tăng nhanh tốc độ thảo phạt, khiến cho thân thể cô dính lên giường mềm mại mà run rẩy, một đầu tóc dài phiêu dật tán lạc
trên gối, tạo thành hấp dẫn cực hạn.
Không khí kích tình bắn ra
một khắc kia ngưng trệ, hai người kiêu ngạo giống nhau ai cũng không
chịu cúi đầu, chỉ dùng hai đôi tròng mắt đen như băng nhìn đối phương.
Lăng Khắc Cốt đột nhiên nhảy xuống đất, nhặt bộ đồ rơi vãi đầy đất mặc vào,
căm tức đạp cửa mà đi, vết thương dữ tợn trên bả vai anh, cũng không khó coi như sắc mặt của anh.
Hi Nguyên đau lòng vùi vào trong chăn,
ôm lấy thân thể đau đến phát run yên lặng rơi lệ. Quan hệ của cô và Lăng Khắc Cốt làm sao sẽ biến thành như vậy? Cô đáng lẽ là bảo bối anh nâng
trong lòng bàn tay, anh đã từng tỉ mỉ che chở cô như vậy, cơ hồ mọi vật
trân quý nhất trên toàn thế giới cũng nâng đến trước mặt cô. Nhưng là
bây giờ, anh thế nhưng lại coi cô như búp bê khí không có một chút tình
cảm nào, chỉ có một chức năng duy nhất là cung cấp nhục dục cho người.
Bọn họ cũng không thể trở về như ngày trước kia nữa rồi?
Cho dù anh muốn, cô cũng sẽ không nguyện ý. Bởi vì cô cũng kiêu ngạo! Lòng bị giẫm đạp không thể chịu đựng tổn thương nhiều hơn nữa.
Nếu
như anh không thương cô, nên buông tay. Tại sao còn phải quấn lấy? Điều
này sẽ làm cô trở nên không chịu nổi. Cô không bao giờ còn là một Lăng
Hi Nguyên thuần khiết nữa, trở nên bẩn thỉu mà đê tiện.
"Lăng
Khắc Cốt, tôi không thương anh!" Hi Nguyên khổ sở lắc đầu. Nếu như yêu
người khổ sở như vậy, cô sẽ không thương nữa là được phải không?
Tôi không yêu anh!
Tôi không yêu anh!
Tôi không yêu anh!
. . . . . .
Nước mắt ở trong từng câu "Tôi không yêu anh" đó từ từ ngưng tụ, giống như
thác nước đổ ập xuống, dần dần ướt nhẹp gương mặt tái nhợt của cô.
Thời điểm Hi Nguyên ở trong lâu đài Tinh Nguyệt khóc mà ngủ thiếp đi. Biệt
thự Lan Hải Zu Cuella đối diện với một đám thị vệ. Anh chỉ là nhận điện
thoại của bà nội, trở về thì không thấy cô gái nhỏ đang bị bệnh kia đâu
nữa, mặc dù cú điện thoại kia anh nhận hơn hai giờ.
"Đây chính là thị vệ hoàng gia