ấy Hi Nguyên rơi lệ, lửa giận của anh đã tắt lại bùng cháy mạnh mẽ. Món nợ này, anh sẽ nhớ, Trình Liệt nhất định sẽ phải vì thế mà trả giá bằng
máu!
"Đau." Hi Nguyên chỉ nhẹ nhàng nhúc nhích, bỗng thân thể
liền đau đến như muốn vỡ vụn ra vậy, nhất là bụng, đau đến xoắn chặt lại một chỗ.
Cô nhớ người đàn ông kia đá cô tàn nhẫn, dùng chân đạp
bụng của cô, khuôn mặt tươi cười dữ tợn của người kia không ngừng ở
trước mắt cô đung đưa, thân thể của cô khi nhớ lại một màn kia thì vẫn
không tự chủ được run rẩy.
"Tôi xem một chút." Lăng Khắc Cốt lo
lắng nhấc áo ngủ Hi Nguyên lên, kiếm tra vết máu ứ đọng trên bụng cô.
Một vài dấu chân và dấu vết đấm vào bụng khiến bụng Hi Nguyên giống như
bị người ta vẽ loạn lên. Anh cầm dầu ở bên cạnh lên vừa bôi lên vừa nhẹ
nhàng xoa bóp bụng của Hi Nguyên. Ngón tay của anh rất mềm rất nhẹ, dầu
xoa bóp ở đầu ngón tay anh tràn ra, từ từ ngấm vào da thịt Hi Nguyên,
làm giảm đi một phần đau đớn.
"Anh đã cứu tôi?" Hi Nguyên nhớ tư
thế bay vào trong nhà của Lăng Khắc Cốt trước khi té xỉu, cô nén lệ nhìn anh. Nếu như lúc đó anh không có chạy tới, hậu quả kia thật không dám
nghĩ tới.
"Người phụ nữ của tôi dĩ nhiên tôi phải tự mình đi cứu rồi." Lăng Khắc Cốt cúi đầu, ở trên môi Hi Nguyên khẽ chạm xuống.
Khi anh nhận được điện thoại của hộ vệ thì lập tức gọi bọn người Thanh Long tới, khẩn cấp vạch ra phương án hành động. Thông qua hệ thống vệ tinh
theo dõi, anh tra ra chính xác vị trí của Hi Nguyên, sau đó cùng bọn
Thanh Long nhanh chóng chạy tới tòa lầu xây dở kia. Nhưng không nghĩ tới vẫn là chậm một bước, khi anh chạy đến, Hi Nguyên đã bị bọn họ đánh cho thương tích khắp người.
"Anh tại sao không đến sớm một chút?" Hi Nguyên ủy khuất cắn môi, khi cô bị đánh thì trong đầu của cô tất cả đều là bóng dáng của anh, cô vô cùng khát vọng anh lập tức xuất hiện ở bên
cạnh cô. Khi cái kẻ bại hoại kia đoạt lấy Doãn Nhạc thì cô sợ hãi cho
rằng tất cả đều không còn kịp nữa. Cô thật hối hận vì mình mà hại đến
Doãn Nhạc, nếu như không phải là cô cố chấp, cô để hộ vệ đưa họ trở về
nhà Nhạc Nhạc, có lẽ tất cả những chuyện này sẽ không xảy ra.
"Nhạc Nhạc!" Đột nhiên nhớ đến Nhạc Nhạc cùng cô đồng cam cộng khổ, Hi Nguyên lập tức hoảng sợ trợn to hai mắt. Cô vậy mà giờ mới nhớ đến Nhạc Nhạc.
Nhạc Nhạc có bị sao không? Cái tên bại hoại kia không có nhúng chàm cô ấy chứ?
Sợ hãi trong lòng Hi Nguyên đột nhiên chất đầy, khiến cô sợ đến trán toát mồ hôi lạnh.
Nhạc Nhạc ngàn vạn lần không được có chuyện, nếu không cô sẽ hối hận cả đời.
Cô nhấc cái mền lên đang định xuống đất, đang lúc này, bả vai của cô bị Lăng Khắc Cốt đè lại.
"Không nên cử động." Lăng Khắc Cốt cau mày, trầm giọng ra lệnh.
Từ hôm qua đem Hi Nguyên về, cô vẫn hôn mê bất tỉnh, đối phương thiếu chút nữa đánh gãy xương sườn Hi Nguyên, bụng của cô một mảnh lớn máu ứ đọng, khi thấy Hi Nguyên một thân đầy vết thương thì anh hận không được đem
tên khốn kia chặt làm trăm mảnh.
"Nhạc Nhạc đâu?" Hi Nguyên một lòng muốn thấy Doãn Nhạc, cô phải biết cô ấy bình yên vô sự mới có thể yên tâm.
"Nghỉ ngơi ở phòng ngay bên cạnh. Cô bé bị thương không nặng, em nên lo lắng
chính là bản thân mình." Lăng Khắc Cốt lãnh khốc nói.
"Tôi đi xem cô ấy." Hi Nguyên ngồi dậy, muốn đi xem Doãn Nhạc. Cô bị thương quá
nặng, vừa mới ngồi dậy, bụng liền bắt đầu quặn đau, đau đến khiến cô
nhăn chặt lông mày lại. Trong đầu của cô nhớ lại hình ảnh người người
đàn ông kia đối với cô quyền đấm cước đá, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch
một mảnh.
"Mạng cũng sắp không giữ được, còn đi chú ý người
khác!" Lăng Khắc Cốt có chút bất mãn nói. Mặc dù giọng điệu của anh
không tốt, nhưng tay đỡ Hi Nguyên lại êm ái khác thường, giống như sợ
làm cô đau vậy.
"Cô ấy là bạn của tôi." Hi Nguyên nhìn Lăng Khắc Cốt một cái, không phục nói, "Ôm tôi qua phòng bên cạnh."
"Chờ thương thế của em tốt lên rồi nói tiếp." Lăng Khắc Cốt kiên trì không
để cho Hi Nguyên xuống giường. Trên người của cô vết thương lớn nhỏ cả
đống, không xem một chút trước thương thế của mình, Chỉ biết quan tâm
tới cái cô gái gọi Doãn Nhạc kia.
Hi Nguyên bất mãn nhìn chằm chằm Lăng Khắc Cốt: "Tự tôi đi!"
Muốn gặp Nhạc Nhạc là tự do của cô, Lăng Khắc Cốt không có quyền can thiệp
vào! Anh nghĩ là anh không cho phép, là có thể ngăn cản cô sao? Cô có
chân, sao không thể tự mình đi?
Cô chịu đựng đau đớn xuống
giường, chân trần chạy ra ngoài. Trên bắp chân chỗ bị cốt thép đâm
thủng mặc dù đã bôi thuốc băng bó, nhưng mỗi một bước đi đều đau giống
như kim châm. Cô còn chưa đi được hai bước, liền bị Lăng Khắc Cốt bế
bổng lên.
"Bé con, bạn của em tâm tình có chút không ổn, em đi
qua xem cô ấy”. Lăng Khắc Cốt do dự, không biết nên tìm từ sao cho thích hợp. Đây cũng là nguyên nhân anh ngăn cản bé con đi thăm Doãn Nhạc. Cảm xúc của Hi Nguyên còn chưa có khôi phục, nếu là bị Doãn Nhạc kích
thích, anh sẽ tự trách mình.
"Sao anh không nói sớm!" Hi Nguyên nóng lòng giùng giằng, muốn nhảy xuống đất đi tìm Doãn Nhạc.
Chuyện ngày hôm qua tựa như một cơn ác mộng, Doãn Nhạc cô gái ngây thơ như
vậ
