ù đắp một chút cho Tiểu thư Doãn. Đối với việc liên lụy tới người
vô tội là cô bé, tôi cảm thấy rất xin lỗi." Lăng Khắc Cốt nghe ra trong
lời nói của Ba Doãn không vui, lập tức thành tâm giải thích.
"Không cần! Hi Nguyên bị thương so với Nhạc Nhạc còn nặng hơn, cậu tốt nhất
chăm sóc cô bé cho tốt. Chúng tôi mang Nhạc Nhạc về nhà." Mẹ Doãn dịu
dàng nói. Bà nhìn thấy trên đùi Hi Nguyên quấn băng gạc, trên mặt bị
thương cũng so với Nhạc Nhạc còn nghiêm trọng hơn, không khỏi lo lắng.
"Được. tiên sinh Doãn, phu nhân có rãnh rỗi mời thường đến chơi." Lăng Khắc Cốt bắt tay đối phương một cái, lễ phép nói.
"Ừ, chúng tôi có rãnh rỗi lại tới thăm Hi Nguyên." ba Doãn ôm lấy con gái, cùng với vợ rời đi.
Sau khi người nhà họ Doãn đi, Lăng Khắc Cốt ôm lấy Hi Nguyên trở lại gian
phòng của cô: "Tôi giúp em xin nghỉ bệnh một tháng, em tốt nhất dưỡng
bệnh, không cần lại để ý đến những người khác."
"Nhạc Nhạc không phải là người khác, cô ấy là bạn của tôi."
Đối với sự lạnh lùng của Lăng Khắc Cốt, Hi Nguyên rất bất mãn. Trong mắt
anh, người không có quan hệ căn bản là cỏ dại, anh một chút cũng không
thèm để ý tới.
. . . . . .
Ngân Báo giúp Hi Nguyên bôi thuốc lên vết thương, đau đến khiến cô mím chặt miệng.
"Đau quá!" Hi Nguyên che mép, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại kêu đau. Vết
thương trên khóe miệng kết vảy rồi ngược lại đau đến mở miệng không nổi, hiện tại liền ăn cái gì cũng khó khăn.
"Lúc ấy liều mạng cứu
người sự mạnh mẽ này biến đi đâu?" Ngân Báo liếc Hi Nguyên một cái, vừa
bôi thuốc cho cô, vừa lẩm bẩm, "Lúc bị đánh có nghĩ tới thời điểm lúc
sau sẽ đau hay không?"
"Lúc ấy nào nghĩ tới nhiều như vậy. Doãn
Nhạc là bị cháu làm hại, cháu đương nhiên phải cứu cô ấy." Hi Nguyên vừa đau đến thổn thức, vừa trả lời.
"Đám khốn kiếp kia!" Ngân Báo
vừa nghĩ tới người của Trình Liệt hại Hi Nguyên thành ra như vậy, liền
giận đến muốn giết Trình Liệt.
"Chú Ngân Báo, có chuyện cháu muốn hỏi chú." Hi Nguyên nghiêm nghị nhìn Ngân Báo, cô vẫn có nghi vấn không hỏi ra miệng. Hi Nguyên nhớ đến lúc ấy cô không biết vì cái gì quên đi
sợ hãi, chỉ biết là cô phải cứu Nhạc Nhạc vô tội. Người đám bại hoại kia muốn đối phó chỉ là con gái Lăng Khắc Cốt, cuối cùng, ngọn nguồn trận
này bắt cóc cũng là Lăng Khắc Cốt. Rốt cuộc anh đắc tội người khác thế
nào, làm cho đối phương ác tới muốn tổn thương cô như vậy?
"Vấn đề gì?" Ngân Báo vừa tháu ra băng gạc trên đùi Hi Nguyên, vừa cười hỏi cô.
"Những người đó rốt cuộc tại sao bắt cóc cháu?"
"Bởi vì tôi." Lăng Khắc Cốt đột nhiên xuất hiện ở cửa, anh dựa vào khung
cửa, Lãnh Ngạo nói, "Chỉ là đối thủ buôn bán nho nhỏ muốn dùng em để uy
hiếp tôi."
"Thật?" Hi Nguyên không tin cắn môi dưới.
"Ưng tập đoàn khuếch trương tạo nên không ít kẻ địch, đây là vấn đề mọi công ty đều gặp phải." Lăng Khắc Cốt hời hợt nói.
Hi Nguyên còn quá nhỏ, căn bản không cách nào hiểu triết học sinh tồn của
bọn họ. Hắc đạo máu tanh quá tàn khốc, anh không muốn cô phải nghĩ ngợi
quá nhiều.
"Còn không phải là bởi vì anh thủ đoạn quá ác." Hi
Nguyên mặc dù nói không biết Lăng Khắc Cốt rốt cuộc khuếch trương thế
nào, nhưng là nếu như có thể để cho người khác hận đến muốn dùng thủ
đoạn tàn nhẫn như vậy trả thù, cái hận này nhất định đủ sâu.
"Ưng tập đoàn ngắn ngủi mười năm liền chen vào Top 50 thế giới, em cho rằng
người mềm lòng có thể làm được đến vậy sao?" Lăng Khắc Cốt khinh thường
hừ lạnh.
Nếu muốn thành công nhất định phải trả giá thật lớn, người nhân từ nương tay chỉ có thể trở thành kẻ yếu.
Đây chính là một xã hội cá lớn nuốt cá bé!
Năm đó nếu như anh không đủ hung ác tàn nhẫn, chính là thủ hạ sớm chết ở
Long gia, nếu như anh không đủ hung ác tàn nhẫn, anh hiện tại có thể
cũng chỉ là một sát thủ vì người khác bán mạng.
Hi Nguyên không để ý tới Lăng Khắc Cốt, Lãnh Ngạo hếch mặt lên.
Cô hoàn toàn không có cách nào đồng ý với quan điểm của Lăng Khắc Cốt, vì
đạt được mục đích không chừa thủ đoạn nào, suy nghĩ một chút có bao
nhiêu người bởi vì anh mà nhảy lầu, anh cũng sẽ không mơ thấy ác mộng
sao?
"Hai người đi ra ngoài! Tôi muốn nghỉ ngơi!" Chờ Ngân Báo băng bó kỹ vết thương cho cô xong, cô lập tức hạ lệnh đuổi khách.
Tưởng Lệ Văn vừa về
tới lâu đài Tinh Nguyệt, lập tức gọi Diệp Bưu vào trong nhà, cô hạ thấp
giọng khẩn trương hỏi "Những người đó có nói ra tên của tôi hay không?"
"Không có. Em đừng lo lắng. Quan hệ của chúng ta với Trình Liệt không có mấy
người biết." Diệp Bưu vừa hôn cổ của Tưởng Lệ Văn, vừa hả hê cười nói.
"Người của Trình Liệt thực ngốc, ngay phụ nữ cũng không động được!" Tưởng Lệ
Văn bất mãn nói. Nếu như đổi lại là cô, nhất định sớm đã lấy mạng con
nha đầu xấu xí Lăng Hi Nguyên kia rồi, nhẹ nhất cũng phải tìm mấy người
đàn ông hủy hoại cô ta!
"Là Lăng Khắc Cốt quá giảo hoạt, anh ta
đã đặt thiết bị định vị vệ tinh đặc biệt trên người con nha đầu Hi
Nguyên kia, người của Trình Liệt căn bản không phòng bị đến tình huống
người kia sao có thể tới nhanh như vậy." Diệp Bưu áp đảo Tưởng Lệ Văn,
vừa cởi y phục của hai người, vừa bất mãn nói, "Đứng nói ch