Old school Easter eggs.
Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214932

Bình chọn: 7.00/10/1493 lượt.

vậy anh lo lắng nhìn cô: "Nhà Tiểu thư Doãn ở đâu? Tôi đưa em về nhà."

"Cháu không về đâu!" Vừa nghĩ tới yêu cầu lãnh khốc của ba, Doãn Nhạc bị sợ đến lắc đầu mãnh liệt.

Cô không muốn về nhà.

"Nếu không tôi dẫn em đi tìm Hi Nguyên?" Bách Hổ lo lắng nhìn Doãn Nhạc. Xem ra thật là gây gổ với cha mẹ, tiểu tử này nếu như không về nhà, lưu lạc trên đường sao được. Xã hội bây giờ loạn như vậy, cô nhóc lớn lên lại

xinh đẹp như vậy, khó tránh khỏi sẽ khiến cho người xấu chú ý. Nếu để

cho cô xảy ra nguy hiểm, anh sẽ tự trách mình.

"Không cần." Doãn Nhạc lắc đầu một cái, Hi Nguyên bây giờ đang bệnh, cô không muốn quấy

rầy cô ấy nghỉ ngơi. Hiện tại tâm tình cô rất loạn, cần yên lặng một

chút.

"Tiểu thư Doãn có chỗ nào có thể đến không?" Bách Hổ quan

tâm nhìn Doãn Nhạc. Cô bé là bạn Hi Nguyên, trong mắt anh giống như là

một đứa bé, để một mình cô ở con phố này, anh không yên tâm.

Doãn Nhạc tiếp tục lắc đầu, nước mắt ở trong hốc mắt đảo quanh.

Cô bây giờ, cũng không biết phải đi đâu.

Nhà, cô không muốn trở về.

Cô muốn bảo vệ tốt đứa bé này.

Cô nhất định phải chờ Trình Hạo trở lại, để cho anh ấy quyết định.

Bách Hổ trầm ngâm một chút, đưa ra một đề nghị: "Tiểu thư Doãn, nhà tôi

phòng ốc tương đối nhiều, nếu em không chê, có thể qua chỗ tôi nghỉ tạm

một đêm."

Khi anh thấy ánh mắt chất vấn của Doãn Nhạc thì lập

tức giải thích: "Tôi biết rõ cô nam quả nữ ở chung một chỗ là có chút

không tiện, chỉ là, em yên tâm, ở trong mắt tôi, em cũng chỉ là một đứa

bé thôi."

Doãn Nhạc thấy bộ dạng vội vã giải thích của Bách Hổ,

trong lòng đầy ấm áp. Hiện tại cô cũng không có chỗ để đi, Bách Hổ là

chú của Hi Nguyên, có lẽ tạm thời đến chỗ của anh cũng là chủ ý không

tệ.

"Chú Bách Hổ, cám ơn chú."

Bách Hổ lập tức mặt mày hớn hở, anh dùng lực vỗ vỗ sau lưng của Doãn Nhạc: "Vậy mới ngoan!"

Hơi sức của Bách Hổ thật ghê gớm, khiến cho Doãn Nhạc thiếu chút nữa ngã xuống.

Ngồi ở trong phòng khách nhà Bách Hổ, Doãn Nhạc kinh ngạc há hốc mồm. Căn hộ của anh rất lớn, phòng khách ước chừng chiếm một tầng lầu, so với sân

bóng rỗ còn lớn hơn, ở giữa đặt một bộ ghế sa lon màu xanh dương nhạt,

trên mặt bàn thủy tinh trong suốt vương vãi mấy quyển tạp chí, trên ghế

sa lon chất đống quần áo bẩn, phá hỏng cả sự hoàn mỹ của căn nhà.

"Nhà tôi rất lâu không có người tới, có chút loạn." Bách Hổ vội vàng nhặt y phục trên ghế sa lon lên, ngượng ngùng gãi gãi đầu.

"Không sao, cháu đã thấy qua nhiều chỗ còn loạn hơn đây." Doãn Nhạc cười cười

hiểu chuyện. Đây là nụ cười vui vẻ đầu tiên của cô trong đêm nay, trên

khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa có hai lúm đồng tiền nhàn nhạt, khiến cho

cô nhìn cực kỳ xinh đẹp.

Bị một cô nhóc đáng tuổi cháu gái nhạo

báng, Bách Hổ lần đầu tiên biết đến tự vị của đỏ mặt, anh lúng túng ôm

đống quần áo dơ ném vào giỏ đựng đồ bẩn, khi trở lại phòng khách thì đã

thấy Doãn Nhạc giúp anh sắp xếp lại đống tạp chí trên bàn xong xuôi, xếp thành chồng lớn.

"Tự tôi dọn dẹp là được rồi. Đêm cũng muộn

rồi, em đi nghỉ ngơi đi. Đúng rồi, có mấy gian phòng ngủ em tự mình chọn đi nhé." Bách Hổ chỉ vào mấy gian phòng vẫn chưa từng có người ở qua.

"Dạ." Doãn Nhạc gật đầu, cảm kích nhìn Bách Hổ một cái.

Cái nhà này đích xác rất lớn, có tới bẩy tám phòng, so với nhà cô rộng rãi

hơn nhiều. Có lẽ chỉ riêng một cái phòng ngủ đã lớn hơn diện tích cả căn hộ nhà cô công lại. Lại tọa lạc ở trung tâm thương mại, căn hộ này sợ

rằng đắt đến kinh người.

Chú của Hi Nguyên sao cũng có tiền như vậy?

Cô tùy tiện mở một cái cửa ra, liền đi vào.

Cô mất mác ngồi lên mép giường, vuốt bụng, nhớ Trình Hạo, tự hỏi con đường phía trước mình phải bước tiếp thế nào.

Một đêm này, cô không sao ngủ yên, lúc thì mơ thấy ba mạnh mẽ kéo cô đi phá thai, một lát lại nằm mơ thấy Trình Hạo trở lại, nói với cô rằng anh

không muốn đứa bé này.

Cô khóc tỉnh lại, lại nhận ra đây chẳng qua chỉ là mộng.

"Tiểu thư Doãn, ăn cơm!" Giọng nói hào sảng của Bách Hổ từ bên ngoài vang lên, cô vội vàng rời giường, vội vã rửa mặt một chút.

Bách Hổ thấy cô, lập tức sải bước chào đón, ấn cô đến trong ghế: "Tôi lần

đầu tiên chiêu đãi khách ở nhà, ha ha ha, trứng chiên có chút cháy, hi

vọng em không chê."

Doãn Nhạc lập tức cười nói: "Đã rất tốt rồi ạ."

Mặc dù trứng xác thực có chút cháy, chỉ là vẫn là có thể ăn.

Cô ở chỗ này quấy rầy Bách Hổ, đã thật ngại, còn để anh phải chăm sóc mình, sao còn có thể chê bai đồ không ăn đây.

Bách Hổ nhìn đôi mắt sưng đỏ của cô một chút, thử dò xét hỏi: "Tiểu thư Doãn gặp chuyện không vui có thể tìm bé con, là một người cũng lại đang buồn bực. Lúc tôi đi làm, em có thể xem ti vi, chơi một chút trò chơi. Phòng tôi có máy vi tính, mật mã mở máy là 747474."

"747474?" Nghe được mật mã Bách Hổ nói ra, Doãn Nhạc ngây thơ cười. Anh sao lại lấy cái mật mã thú vị như vậy?

"Ha ha ha, mấy con số này tương đối dễ nhớ." Bách Hổ cười sáng láng.

"Đúng là rất dễ nhớ." Doãn Nhạc gật đầu một cái tán đồng.

Bách Hổ ăn điểm tâm xong, dùng sức vỗ vỗ bả vai Doãn Nhạc, cười nói: "Giúp

tôi trông nhà, nếu muốn cái gì thì gọi điện thoại cho