tôi."
"Dạ." Doãn Nhạc tiễn Bách Hổ tới cửa, đứng ở trước mặt Bách Hổ cao lớn, cô nhỏ nhắn giống như một đứa nhỏ.
Chờ sau khi Bách Hổ rời đi, cô mới đột nhiên nhớ tới, anh căn bản không nói cho cô biết số điện thoại di động.
Cô đứng ở trong phòng khách nhà Bách Hổ, cảm thấy cái nhà này rất trống
trải. Cô quét dọn phòng khách một lượt, thuận tay giặt sạch sẽ quần áo
của Bách Hổ, liền mệt mỏi ngồi vào trên ghế sa lon. Phòng khách rộng lớn yên tĩnh đến làm cho lòng người cũng trống rỗng, cô co rúc ở trên ghế
sa lon nhắm mắt lại. Buổi tối lúc Bách Hổ trở lại, cô mới cảm giác được
mình đã ngủ nguyên một ngày, ngay đến cả nước cũng không uống.
"Hôm nay tôi không cần đầu độc dạ dày của em rồi." Bách Hổ cười lắc lư hộp
đựng thức ăn trong tay. Vì để cho tên tiểu tử trong nhà này ăn được
thoải mái một chút, anh cố ý đi đặc biệt khách sạn đem đồ ăn về.
"Không cần lãng phí như vậy, cháu rất dễ nuôi." Doãn Nhạc ngượng ngùng nói.
Nếu như bởi vì cô mà khiến Bách Hổ hoang phí, cô sẽ không yên.
"Không cần tiết kiệm tiền thay tôi, mười người như em cũng không ăn sụp đổ
được tôi." Bách Hổ khoa trương nói. Anh sáng láng chào hỏi Doãn Nhạc:
"Mau tới đây ăn cơm. Tôi đói muốn hỏng luôn rồi!"
"Cháu đi lấy
bát đũa." Doãn Nhạc sải bước chân ngắn nhỏ nhắn, chạy vào phòng bếp, cầm mấy cái đĩa và đũa. Trở lại giúp Bách Hổ lấy đồ ăn ra.
Vừa ăn
bữa tối do Bách Hổ mua từ Shangri-La về, Doãn Nhạc vừa lo lắng ngẩng lên nhìn anh: "Chú Bách Hổ, cháu quấy rầy chú như vậy, thật ngại quá."
"Em nói cái gì vậy? Bạn của bé con cũng giống như bạn của tôi vậy." Bách Hổ bất mãn trừng mắt, "Em muốn ở bao lâu liền ở bấy lâu, chỉ là, em cảm
thấy có phải nên gọi điện thoại cho ba mẹ báo một tiếng hay không, để
bảo với họ mình vẫn bình an?"
Nếu như là Doãn Nhạc rời nhà trốn
đi, ba mẹ cô nhất định sẽ lo lắng, cho nên Bách Hổ vô cùng thận
trọng,vốn tối qua anh đã muốn đề nghị gọi điện thoại, nhưng thấy tâm
tình cô không tốt lắm, nên thôi.
"Tối nay cháu sẽ gọi." Doãn Nhạc sợ gọi điện thoại, cô chỉ sợ lại nghe thấy tiếng quát của ba.
"Tiểu thư Doãn không phải là có hiểu lầm với ba mẹ chứ? Giải thích một cái là tốt rồi, đừng để họ lo lắng." Bách Hổ đột nhiên đưa tay véo véo gương
mặt mượt mà của Doãn Nhạc, cô đáng yêu đến khiến anh cảm thấy cô như là
búp bê vậy, luôn muốn trêu chọc cô, cho nên anh cũng không có ý thức
được động tác của mình đột ngột đến cỡ nào.
Doãn Nhạc chỉ vùi mình trong nỗi bi thương, cho nên cũng không có nghĩ đến anh lại có vẻ thân mật như vậy.
"Cháu mang thai, ba muốn cháu đi bỏ thai." Doãn Nhạc hàm chứa nước mắt, ủy khuất nói.
"Vậy cũng không được, phá thai rất đau đớn." Bách Hổ rốt cuộc hiểu rõ tên
tiểu tử này làm sao lại mặt ủ mày ê, "Tìm cơ hội nói chuyện nghiêm túc
với ba em."
"Dạ." Doãn Nhạc gật đầu một cái, tâm tình của cô
xuống thấp tới cực điểm, không biết phải làm sao khuyên một người rất ôn hòa nhưng lại quá cố chấp như ba.
Cô không muốn mất đi bảo bảo trong bụng.
Buổi tối, cô chỉ nói với ba mẹ đang ở nhà bạn liền vội vã cúp điện thoại, cô giống như nghe được mẹ khóc, điều này khiến cho cô mềm lòng nghĩ lập
tức trở về, nhưng cô lại sợ ba mang cô đi bệnh viện.
Vẫn là cứ ở nhà của chú Bách Hổ mấy ngày nữa đi, đợi cha hết giận, cô sẽ về nhà.
"Tiểu thư Doãn, quần áo của tôi là em giặt sao?" Bách Hổ lúng túng vuốt cái ót, đứng ở cửa phòng hỏi Doãn Nhạc.
"Dạ, chú cứ kêu cháu Nhạc Nhạc là tốt rồi, luôn gọi là Tiểu thư Doãn Tiểu
thư Doãn nghe rất kì quái. " Doãn Nhạc cảm thấy bộ dạng Bách Hổ có chút
đáng yêu. Một người đàn ông lớn như vậy thế nhưng lại đỏ mặt.
"Lần tới tôi. . . . . . Tự tôi giặt." Vừa nghĩ tới một cô bé giặt đồ bên trong cho mình, mặt của anh liền đỏ hồng như gan heo.
"Không sao, dù sao cháu cũng nhàn rỗi không có chuyện gì làm. Chú cứ để cho
con sâu gạo như cháu làm chút chuyện đi mà." Doãn Nhạc cười thật ngọt
ngào, nhất là hai lúm đồng tiền nhỏ trên gương mặt như trái táo, nhìn
hết sức mê người.
Bách Hổ đột nhiên giật mình vì bản thân cứ nhìn vào mặt Doãn Nhạc chằm chằm, lập tức lúng túng ho một tiếng, đi ra khỏi phòng của Doãn Nhạc.
Anh thế nào lại giống như lão đại, có tính yêu thích trẻ con?
Anh cũng không có nghĩ đến thật ra mình cũng mới chỉ hai mươi tám tuổi. Ngày nóng quá, Doãn
Nhạc sảng khoái ngâm mình trong bồn tắm lớn hình tròn, hưởng thụ sự sung sướng của việc tắm gội. Một thân mồ hôi được nước nóng xông đi, cảm
giác nhẹ nhàng khoan khoái rất nhiều. Cô thưởng thức phòng tắm rộng có
tới 50m2 này, không khỏi than thở, cuộc sống của người có tiền thật là
tốt, ngay cả tắm cũng có thể trở thành một loại hưởng thụ.
Nhà
Bách Hổ, rất lớn, mặc dù toàn bộ đồ dùng trong nhà đều là hàng hiệu đắt
giá đến khiến cô phải tặc lưỡi, nhưng lại cho người ta cảm giác không
quá sa hoa, màu sắc rất đơn giản, lại tạo thành một loại vẻ đẹp đặc
biệt, giống như con người của anh vậy, sáng sủa thanh thoát. Lấy ngay
phòng tắm này làm ví dụ, tường màu trắng, bồn rửa tay màu đen, toàn bộ
mặt trên là tấm gương lớn không hề trang trí gì cả, mặt đất trắng đen
xen kẽ, loại
