XtGem Forum catalog
Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210874

Bình chọn: 8.00/10/1087 lượt.

g Long Dực bên cạnh ngày ngày mang theo một nữ thư ký xấu xí giống như bà lão,

khiến người không rõ đầu đuôi liền che miệng cười trộm, nói khiếu thẩm

mỹ của anh thật khác người.

"Anh rốt cuộc có ký hay không? Không

cần làm trễ thời giờ của tôi!" Tần Hoài kéo tay Thanh Long qua, đặt lên

chỗ ký tên trê tài liệu.

Thanh Long đẹp đẽ ký xuống tên của mình, sau đó cười nói: "Thư ký Tần, cô tới vừa đúng lúc, tôi hôm nay đang cần bạn gái."

Nói xong, anh liền níu lại Tần Hoài đi ra ngoài.

"Anh muốn dẫn tôi đi đâu?" Tần Hoài có chút hốt hoảng hỏi anh.

"Bí mật!" Thanh Long cười quỷ dị mà xảo trá trả lời, thoáng một cái, anh

liền đẩy mạnh cô vào trong chiếc Ferrari thể thao màu đỏ của mình.

"Tôi muốn xuống xe!" Tần Hoài đấm đá Thanh Long.

Vẻ mặt của anh khiến cho cô hoảng hốt.

Mỗi lần anh lộ ra loại vẻ mặt này, chính xác không có chuyện tốt.

"Em lộn xộn nữa, cũng đừng trách tôi không khách khí!" Thanh Long đem Tần Hoài đè ở trên ghế dựa, tà mị lớn tiếng uy hiếp cô.

"Anh muốn làm gì?" Bởi vì Thanh Long áp sát quá gần, lòng của Tần Hoài bắt đầu bùm bùm nhảy dựng lên.

"Hôn em!" Thanh Long nói xong, liền chận môi Tần Hoài lại. cánh môi Cô không có thoa son hôn lên thật ngọt. Anh liền thích thứ mùi này, tinh khiết

ngọt ngào, mềm mại đến khiến anh trầm mê.

Nụ hôn của anh trở nên cuồng dã, mạnh mẽ đòi lấy mỗi một tấc hương thơm trong môi cô.

Cho đến khi Tần Hoài rối loạn hô hấp, sắp hít thở không thông thì anh mới buông cô ra, cười đầy quỷ dị khởi động động cơ.

Tên đàn ông xấu xa! Bình sinh không kỵ người! Ngay cả phụ nữ xấu như cô vậy cũng có thể hôn!

Tần Hoài lau môi của mình, tức giận nhìn chằm chằm gò má tuấn tú của Thanh Long, trong lòng có các loại tư vị tạp trận.

Thanh Long dừng xe trước một cửa hiệu chăm sóc sắc đẹp, đến gần Tần Hoài hỏi "Tôi quá xuất sắc, để cho em nhìn mê mẩn rồi sao?"

"Tự đại tự cuồng!" Tần Hoài xì mũi coi thường, cười nhạo anh.

"Nói dối!" Thanh Long ở trên môi Tần Hoài cắn một cái, mới đứng dậy xuống xe.

Anh lôi Tần Hoài đi vào tiệm chăm sóc sắc đẹp, nói với Nhân viên chăm sóc

sắc đẹp: "Ba mươi phút sau, tôi muốn thấy một người phụ nữ hoàn toàn

khác biệt với những người phụ nữ khác."

"Không thành vấn đề." Nhân viên chăm sóc sắc đẹp huýt sáo, liền lôi kéo Tần Hoài đi vào trong.

"Các người muốn làm gì? Tôi đặc biệt xấu xí, một chút ưa nhìn cũng không có, các người đừng có phí công." Tần Hoài mơ hồ cảm thấy một tia lo lắng.

Cô giùng giằng muốn rời khỏi.

Thanh Long, nụ cười chứa đựng thần bí ngồi ở trên ghế sa lon, chờ đợi kỳ tích xuất hiện.

Anh cùng cô, cái con mèo nhỏ này chơi đùa lâu như vậy rồi, không muốn tiếp tục dây dưa không rõ như vậy nữa.

Đã lến lúc khiến cho mọi chuyện rõ ràng rồi.

Qua ước chừng 30 phút, Tần Hoài bị Nhân viên chăm sóc sắc đẹp đẩy ra ngoài.

Tần Hoài mặc lễ phục váy đuôi cá dài màu đen, đôi tay che mặt của mình, nói gì cũng không chịu để Thanh Long thấy.

Thanh Long nhìn Tần Hoài dáng người yểu điệu, dùng giọng nói đầy uy nghiêm ra lệnh: "Lấy tay ra!"

"Không cần!" Tần Hoài cố chấp nói.

"Lấy ra!"

"Không cần!"

Hai người giằng co, ai cũng không chịu thua.

Thanh Long đột nhiên nhảy lên, đi đến trước mặt Tần Hoài.

Tần Hoài thấy Thanh Long đi tới, lập tức bị sợ đến chạy vào trong.

Cô mới không cần để cho mặt của mình bị Thanh Long nhìn thấy, nói như vậy, tất cả bí mật đều sẽ bị vạch trần.

Cô chỉ chạy mấy bước, eo nhỏ nhắn liền bị Thanh Long từ phía sau ôm chặt.

"Muốn chạy trốn? Tiểu tử dối trá." Thanh Long ở bên tai Tần Hoài mị hoặc chất vấn.

"Tôi. . . . . . Tôi muốn đi làm. Không rãnh đi cùng anh." Tần Hoài bụm mặt, không dám quay đầu lại.

"Em còn muốn gạt tôi tới khi nào, Khanh Khanh yêu qúy của tôi?" Tần Hoài nghe được lời Thanh Long nói, bỗng chốc ngẩng đầu lên, cô hoảng sợ quay đầu lại, nhìn Thanh Long: "Anh biết?"

"Tôi có cái gì không biết?" Thanh Long hàm răng trắng noãn ác ý lộ ra.

Mặc dù cùng con mèo nhỏ giảo hoạt này chơi cùng rất vui, nhưng khi nhìn lão đại bọn họ sống chết từng bước muốn kết hôn, anh liền cũng bắt đầu ước

mơ một cuộc sống hôn nhân tốt đẹp cho chính mình. Cho nên ngày hôm qua

anh cố ý đặt một phần tài liệu cần phải ký lên bàn làm việc, đợi con mèo nhỏ giảo hoạt này phải tới tận nhà anh.

"Trò chơi kết thúc, rốt

cuộc tôi nên gọi em Tần Hoài, hay là nên gọi là Khanh Khanh?" Thanh Long xoay thân thể Tần Hoài lại, ánh mắt có chút sững sờ nhìn gương mặt đẹp

của Tần Hoài. Trong đôi mắt đẹp đang đảo qua đảo lại kia lúc này lộ ra

sợ hãi cùng lo lắng khiến cho anh cảm thấy thú vị.

"Tôi. . . . . . Tôi là Tần Hoài." Tần Hoài lo lắng liếm liếm đôi môi.

"Buổi tối, tôi sẽ trừng phạt nặng em cái tên tiểu tử lừa đảo này!" Thanh Long cắn Tần Hoài một cái, không nỡ buông cô ra, "Hiện tại, em phải đi với

tôi tham gia hôn lễ của lão đại, với thân phận vị hôn thê của tôi."

"Ai nói muốn gả cho anh hả?" Tần Hoài đá văng Thanh Long ra, chùi môi, "Tôi không làm! Anh mời cao nhân khác đi!"

Nói xong, Tần Hoài liền chạy ra khỏi phòng thẩm mỹ.

Cô có một loại cảm giác bị trêu cợt.

Thanh Long cái tên đàn ông ghê tởm này, coi