ô nghiêng sang một bên, lẳng lặng cúi
xuống, áp đôi môi nóng bỏng của mình lên hõm cổ cô.
Vì cô
đã hứa không tẩy trang, mèo hoang hư hỏng phải bị trừng phạt.
Anh
buông Tô Gia Áo vừa bị mình ôm, cô mềm nhũn tựa người vào tường và trượt xuống,
sắc mặt đỏ bừng và ánh mắt mơ màng của cô khiến anh thầm khẳng định, nhìn đi,
quả nhiên kỹ thuật của anh đã tiến bộ rất nhanh. Liếm môi đầy thoả mãn, anh mặc
kệ mình đang toả hương thơm phức, quỳ xuống nhìn cô: "Thoải mái không? Cảm
giác được làm quen tốt hơn hay... được anh hôn thì tốt hơn?".
"..."
Anh biết rõ hễ anh lộ vẻ nam tính, cô sẽ rất khó cự tuyệt mà!
"Như
vậy chắc sẽ không còn ai làm quen với em nữa nhỉ?" Anh cười, chống cằm,
nghiêng đầu quan sát thành quả lao động của mình.
Đúng
thế, một vết bầm đỏ ngạo nghễ nằm ngay trên cổ Tô Gia Áo, sự tồn tại của nó tố
cáo chủ nhân đã làm gì không đàng hoàng, nên trong quán bar không còn ai làm
quen với cô nữa, cho dù có ai đó cười cợt lại gần, nhưng rồi cũng nhìn cô bằng
ánh mắt quái dị rồi biến mất.
Kết quả
đó khiến Quý Thuần Khanh rất hài lòng, anh mím môi thản nhiên quay về chỗ ngồi,
chưa kịp dừng chân đã thấy Tiêu Yêu Diệp đang trò chuyện với ai đó. Anh hờ hững
lướt qua, nhưng lại bị Tiêu Yêu Diệp túm lấy tay, phải dừng bước.
"Thuần
Khanh, đây là Kiều Khâm bạn tôi, quán bar này do cậu ấy mở."
Kiều
Khâm quan sát anh từ trên xuống dưới rồi cười: "Bọn này quen nhau
rồi". Nói xong anh ta rút một điếu thuốc đưa cho anh, bắt chuyện bằng cách
chào hỏi giữa đàn ông với nhau: "Yêu Cảnh đang chơi với bạn ở trong kia,
nếu mọi người đã quen nhau thì chi bằng... cùng vào một phòng, Yêu Diệp, anh
không ngại vào cùng em trai chứ?".
"Nó
trong kia à?" Biết em mình cũng ở đó, Tiêu Yêu Diệp đứng lên, nhận ra ám
hiệu của Kiều Khâm, anh ta nhướn mày: "Hiếm khi mới gặp được nó, nếu không
ai ngại gì thì mọi người cùng chơi với nhau đi".
Ông chủ
đã ra lệnh, mọi người đều di chuyển!
Kiều
Khâm mở cửa phòng, giữa những tiếng kêu kinh ngạc trong đó, Tiêu Yêu Cảnh sa
sầm mặt, ánh mắt đầy thù hằn xuyên qua ông anh mình, hướng thẳng đến bạn trai
đương nhiên của bạn gái cũ - anh ta đang thản nhiên theo mọi người vào, vẻ mặt
thờ ơ xa cách, tỏ ý không uốn nói chuyện với ai cả, đôi môi đỏ mọng rất chướng
mắt đang mím nhẹ, chết tiệt, tốt nhất là anh ta vừa uống rượu xong, chứ không
phải đã hoạt động thể thao cho đôi môi thì hơn!
Tóm lại
ai đã cho phép anh ta xâm nhập địa bàn của anh? Không được anh cho phép đã
nghênh ngang vào đây, cướp mất góc riêng tư của học sinh rồi tỏ vẻ thờ ơ hờ
hững, tưởng anh dễ bắt nạt à?
Cái đó
gọi là, người ngoài thích xem trò vui, người trong cuộc thì nghĩ trò.
Mọi
người đang vui đùa, nhưng Kiều Khâm và Tiêu Yêu Diệp biết được một số chuyện
thỉnh thoảng cứ bắn tia nhìn về phái hai người đàn ông đang ngồi hai đầu salon,
không muốn ở cùng trong một gian phòng kia.
Quý
Thuần Khanh ung dung vắt chéo chân ngồi cạnh Tiêu Yêu Diệp, thỉnh thoảng lại
liếc nhìn đồng hồ để mong đón ai kia về nhà. Tiêu Yêu Cảnh lạnh lùng ngậm điếu
thuốc, ngỗ ngược gác hai chân lên bàn, thỉnh thoảng nói vài câu với ông anh,
hoàn toàn xem ai kia là không khí.
Kiều
Khâm cúi xuống thì thào với Tiêu Yêu Cảnh: "Này, tôi cố tình đưa anh ta
đến không phải để cậu phớt lờ như thế. Cậu vẫn còn tình cảm với Tô Gia Áo
chứ?".
Anh hơi
ngẩn ra, nhìn Kiều Khâm thắc mắc, chỉ nhìn thấy ông thầy kia thôi đã là khó
chịu, dẫn anh ta vào địa bàn của anh, chắc chắn là muốn chọc tức anh rồi. Với
anh, cho dù anh và Tô Gia Áo khi ấy có chia tay hay không, thì anh ta là kẻ đã
chạm tay vào cô gái của anh, mối thù ấy anh không nuốt trôi, ngồi yên không
đánh nhau một cách phong độ thế này đã là giới hạn rồi, còn ý của người khác
thế nào cũng mặc!
Kiều
Khâm thấy anh vẫn không chịu hiểu thì thở dài, tỏ vẻ khó chịu: "Đã đưa
người ta đến rồi, không xử lý thì phí!". [*Vanila:
Chính ra cặp đôi Tô Gia Áo - Bạch Tiếu Diệp và Tiêu Yêu Cảnh - Kiều Khâm giống
nhau nhỉ'>
Ánh mắt
anh ta loé lên trong gian phòng mờ tối, Tiêu Yêu Cảnh hiểu ngay, vụt đứng lên
trước mặt Quý Thuần Khanh, hất hàm lên ngạo mạn nhìn xuống, đưa tay gỡ điếu
thuốc trên môi, thờ ơ ném xuống đất, lấy chân dập tắt rồi lại móc bao thuốc,
lắc cổ tay một cách lão luyện, một điếu thuốc bật ra: "Này, hút
không?".
Cách
lấy thuốc của đàn ông khiến Quý Thuần Khanh liếc nhìn: "Không biết".
Câu trả
lời ấy càng khiến Tiêu Yêu Cảnh khó chịu, nhớ đến chuyện Áo Bông Rách kia bảo
ghét mùi thuốc, anh nghiến răng hừ khẽ: "Là không biết hay có ý đồ
gì?".
"Ý
đồ? Ý cậu là để hôn?" Quý Thuần Khanh nhướn mày, không chút kiêng kỵ.
Mùi
thuốc súng nồng nặc khiến Tiêu Yêu Cảnh không những không giận mà còn cười:
"Khuyên anh tốt nhất là đừng làm thế, thiếu gia đây không muốn hôn gián
tiếp với anh đâu".
Câu nói
ấy khiến mắt Quý Thuần Khanh tối lại, lúc ấy anh mới ngước lên liếc xéo:
"Tôi tưởng cậu nên biết những thứ đã đóng dấu ký tên là thuộc quyền sở hữu
cá nhân, đừng đụng vào".
"Nhưng
thiếu gia tôi rất ngang ngược, càng không cho tôi đụng thì tôi
