Old school Swatch Watches
Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324865

Bình chọn: 9.00/10/486 lượt.

n lại, tỏ vẻ yếu ớt đáng thương. Còn con bé nhà mẹ ,chả hiểu sao lại

chơi cùng nó. Thuần Tình à, chắc con cũng hkông thích loại phụ nữ xấu xa lúc

nào cũng tỏ vẻ yếu đuối phải không?"

"À..."

Anh đang chăm chú lắng nghe quá khứ của thê quân, không ngờ nhạc mẫu lại nhân

cơ hội hỏi sở thích của mình, nên khẽ ho một tiếng: "Cũng không phải là

thích hay không thích, con đã là người của thê quân nên nhạc mẫu không cần lo

lắng con sẽ làm chuyện xấu hổ đâu!"

"Bốp!",

bà Tô vỗ bàn. "Đúng thế, đó là biểu hiện của người dàn ông tốt, bố nó,

Tiểu Áo nhà chúng ta thật có phúc!"

Ông Tô

lãnh đạm gắp rau, phớt lờ tình huống bất ngờ thường xuyên xảy ra này.

"Hừm,

Thuần Tình này, lúc nãy mẹ nói đến đâu rồi nhỉ?"

"Thê

quân và Từ Hải tiểu

thư dòng dõi chơi với nhau khiến mẹ rất bực bội."

"A,

đúng rồi, đúng rồi, không chỉ bực bội mà tức muốn chết đấy chứ, con không biết

con bé đó nham hiểm thế nào đâu, nó để ý con trai một nhà giàu mới nổi, lại nói

người ta không xứng với nó nên không chịu tỏ tình. Không chịu tỏ tình thì thôi

đi, nhưng nó cứ đòi phải cưa đổ cho bằng được..."

"Nhạc

mẫu... cho con hỏi một chút, cưa đổ là???"

"Ôi

dào, tức là quyêế rũ, dụ dỗ ấy, những từ ngữ này là do Tiểu Áo lây cho

mẹ."

"Mẹ

tiếp tục..."

"Lúc

nãy mẹ nói đến..."

"Cưa

- đổ...", anh lặp lại từng chữ.

"Ồ,

đúng rồi, con bé đó cứ muốn cưa đổ người ta, kết quả Tiểu Áo ngu ngốc nghĩa khí

đồng ý giúp nó, con có biết con bé nhà họ Dương ấy làm gì không?"

"Đánh

nhau?" Hình như đó là sở trường duy nhất mà anh phát hiêệnra ở thê quân

cho đến nay.

"Nếu

chỉ đánh nhau thôi thì còn đỡ, đằng này nó bảo TIểu Áo diễn vai si mê con trai

nhà người ta, bắt nạt con bé họ Dương trước mặt thằng bé đó, để nam chính diễn

vai anh hùng cứu mỹ nhân, lời thoại chỉ có một câu..."

"...

Cô nhớ lấy cho tôi?"

"Ồ,

Thuần Tình, con thông minh quá."

"..."

Anh không nghĩ vai diễn ấy còn có lời thoại nào thích hợp hơn.

"Kết

quả, người ta đã yêu đương hò hồng nhiệt, còn con quỷ nhà mẹ ở trường đã bị

khinh miệt đến bây giờ, để giữ sĩ diện mà đã biến thành cô nàng bất lương thật,

ôi trời, tại lúc mẹ mang thai nó không chịu tích đức."

"Nhạc

mẫu, uống trà nhé?"

Quý

Thuần Khanh sau khi nghe xong câu chuyện, bỗng nhiên đưa ra đề nghị đó khién mẹ

Tô hơi thắc mắc, chắc không phải cậu ấy đang ám chỉ bà nói quá nhiều , quấy rối

mình, phải lấy trà thanh nhiệt giải khát để im tiếng đấy chứ? Thằng bé này là

một đứa trẻ tốt, đẹp trai, vóc dáng chuẩn, rất lễ phép, nhưng tại sao lại có

lúc toát ra những luồng khí lạnh từ xương cốt, không dễ tiếp cận, không thể đùa

bỡn được?[*Vanila: Điểm trừ cho anh Thuần Tình :(

Chuyện của chị Áo bông đáng thương như vậy mà anh dám chê bai bằng hành động

ngầm àk?~ =,=*
'>

1Tên một

cuốn từ điển Hán ngữ.

Quán

bar Snow Mania đèn màu lấp lánh, ánh sáng thoắt xanh thoắt tím nhấp nháy khiến

người ta gần như không nhìn rõ dung mạo người đối diện như thế nào. Tiêu Yêu

Cảnh uể oải ngồi trên ghế cao trước quầy bar nghe DJ đang chỉnh nhạc , tay

chống cằm không biết đang nghĩ ngợi gì, cho đến khi có người ôm lấy vai anh.

Quay lại nhìn thì thấy nụ cười kỳ quặc cảu cậu bạn thân Kiều Khâm.

"Này!

Cậu thất tình à?"

"Cút

đi, ai thất tình?"

"Vậy

cả buổi tối bày bộ mặt đưa đám đó cho ai xem? Cô nàng cậu đưa đến ngồi cạnh cả

buổi cũng chẳng thấy cậu phản ứng gì, này, anh em nhắc nhở cậu, cô ta sắp bị

người khá rồi", Kiểu Khâm chỉ vào sàn nhảy tối om ở giữa nói.

Tiêu

Yêu Cảnh nhìn cô gái mình đưa đến đang chơi đùa với người đàn ông khác thì

nhướn mày, không chút phản ứng, đưa ly rượu lên hớp một ngụm, chậm rãi trả lời:

"Ra ngoài chơi thì phải chơi cho cạn hứng, những cô gái biết tự mình tìm

vui là rất tốt." Dù sao cũng là do anh bảo cô ta tránh xa anh ra mà.

"Ồ?

Cậu có phải là Tiêu Yêu Cảnh, Tiêu thiếu gia không, thế mà không cướp lại

à?" Trước kia anh rất rất thích trò vô vị đó để chứng tỏ sức quyến rũ của

mình.

"Không

rảnh."

Kiều

Khâm im lặng, không muốn tiếp tục đùa dai nữa. "Nói đi, cậu nhấp nhổm phiền

muộn cả buối tối là để làm gì?"

"Tôi

phiền muộn à?"

"Có,

chí ít cậu khiến người ta cảm thấy cậu rất phiền muộn."

"Vậy

là do vấn đề của cậu, đi tắm nước lạnh đi."

Kiều

Khâm phớt lờ việc mình đã gặp phải đối thủ cứng đầu, nhướn mày lên rồi suy

đoán: "Nếu tôi đoán hkông nhầm thì người nào đó từ ngày bị gọi ra tỏ tình

thì dã trở nên kỳ quái rồi."

"..."

Lườm.

"Chẳng

phải cậu đã nói cô nàng kia không phải dạng mình thích mà?"

"Không

phải không thích..." Anh ngừng lại, mấp máy môi: "Mà là rất

ghét".

"Ồ?

Thế thì còn gì mà phải phiền muộn?"

"..."

Tôi đang phiền muộn vì cô ta giở thủ đoạn, bày mưu tính kế để chơi xỏ tôi, tạo

mưa góp gió, đến khi tôi có phản ứng mới thôi. Câu này nói ra được không?

Không! Nuốt xuống.

"Cô

ta đeo bám cậu?"

"..."

Tôi đang phiền muộn vì cô ta không đeo bám tôi, câu này nói ra được không?

Không! Nuốt xuống.

"Này,

tôi hỏi cậu mà cậu cứ uống rượu mãi thế?"

Kiểu Khâm

bướng bỉnh đưa tay ra nắm lấy ly rượu Tiêu Yêu Cảnh đang uống, nhưng lại ng