he
thấy từ sàn nhảy sau lưng vọng đến tiếng ồn ào. Anh chưa kịp phản ứng thì Tiêu
Yêu Cảnh đã biến sắc, ngụm rượu vừ uống "phụt" một cái phun hết lên
mặt anh, nhưng vị thiếu gia ấy hoàn toàn khoôg có ý xin lỗi, mà vội vội vàng
vàng rút khăn giấy trên bàn ra, chỉ biết bảo vệ hình tượng cảu mình mà không
chút mảy may thương tình cho dung nhan bị huỷ hoại của Kiều Khâm.
"Này,
đây là thái độ Tiêu thiếu gia đối xử với anh em à?" Kiều Khâm đưa ống tay
áo lên lau, đang định phê phán thì không biết TIêu Yêu Cảnh nhìn thấy gì mà
nhảy phắt xuống, đi đến sàn nhảy.
Tiêu
rồi, tiêu rồi, vị thiếu gia lúc nào cũng hờ hững với mọi chuyện, luôn đứng từ
trên cao nhìn xuống hôm nay lại đến tham dự trò vui với mọi người.
Gạt đám
đông ra, Kiều Khâm nhìn thấy ngay cảnh tượng đang thu hút mọi người, không phải
múa cột, không phải nhảy thoát y, mà là một cô gái khá hào sản, phóng khoáng
đang dồn người dàn ông đùa cợt bạn gái của Tiêu Yêu Cảnh vào chân tường, chỉ
vào ngực anh ta và mắng.
"Woa,
hổ cái đánh ghen à?" Kiều Khâm cảm khái, cảnh tượng này vừa nhìn đã biết
là bạn gái đến ắt quả tang bạn trai ăn vụng.
Tiêu
Yêu Cảnh hừ mũi lạnh lùng: "Mắt thẩm mỹ của cô ta không thấp thế
đâu".
"Ồ...
à? Cái gì, cái gì? Cậu quen con hổ cái đó à?"
"..."
Lần này tay không còn gì để uống, biết lấy gì để nuốt câu nói xuống đây?
Tiêu
Yêu Cảnh đang tính xem làm thế nào để thay đổi sự chú ý của Kiêu Khâm thì cô
gái bạn của mình đã khóc lóc chạy đến, nấp vào cánh tay anh nũng nịu và chỉ vào
cô gái man rợ kia kể lể: "Yêu Cảnh, cô ta thật quá đáng, thật thô lỗ, tự
dưng nhảy đến em kéo em ra rồi đánh, còn kéo áo túm tóc người ta, anh giúp
người ta trả thù đi!".
Anh cúi
xuống, cô gái ấy quả thật đã bị "tên kia" dạy dỗ rất thảm, mái tóc
xoăn lọn dài bị kéo đến nỗi biến thành sợi mì ăn liền, chiếc áo vốn đã ít vải
sau trận chiến càng tơi tả thảm hại hơn.
Xem ra
"tên kia" không hề biết dịu dàng là gì. Anh nhướn mày không nói gì
khiến cô gái đi cùng rất bất mãn, dùng ưu thế dáng vẻ bốc lửa cùng quần áo ít
vải cọ cọ vào người anh, mong muốn đổi lấy chút sự thương hại, để anh xuất đầu
lộ diện giúp cô ta.
"Anh
nhìn này, cô ta xé rách quần áo người ta mới mua rồi!"
Cô ta
vừa dứt lời, anh móc ví tiền ra nhét vào tay cô ta ra hiệu tự dùng tiền giải
quyết, đừng làm phiền anh.
Bên
kia, cặp nam nữ không biết có quan hệ gì đang cãi nhau.
"Chuyện
đó một người chịu đánh, một người chịu đòn, có trách thì trách cô ta không may
mắn, cô xen vào làm cái quái gì, lo chuyện thiên hạ!"
Tô Gia
Áo bị mắng là lo chuyện thiên hạ lại nhảy đến trước mặt gã kia mà hét lên:
"Lục Chiếm Đình, anh có còn là đàn ông không, gặp chuyện thì chạy trốn,
lúc anh bắt cá hai tay sao không nghĩ sẽ xảy ra chuyện!".
"Cô
phải làm cho rõ, tôi không hề bắt cá hai tay, là do cô ta biết tôi có bạn gái
rồi mà vẫn bám theo, hừ, chịu thôi, bạn cô mà, y hệt cô, biết rõ tôi và Dương
Thư Tiệp là một cặp mà còn chõ mũi vào, thật nhục nhã! Từ đầu đến cuối tôi cũng
nói cô ấy là bạn gái tôi, cũng gióng như năm ấy cô thương thầm tôi, tôi chẳng
đá cô đi vậy thôi!", Lục Chiếm Đình xóc lại cổ áo, thản nhiên nói.
Cô thấy
buồn nôn trước những lời nói đó, năm ấy cô khờ khạo làm người mai mối, giúp
Dương Thư Tiệp diễn pha anh hùng cứu mĩ nhân, ghép đôi hai kẻ đó lại, kêt quả
cô mất công lại còn bị phụ bạc. Dương Thư Tiệp vì muốn diễn hết vở kịch đó, đã
bỏ lại một câu: "Tôi thấy đưảng cấp của chúng ta không hợp làm bạn."
Sau đó hoàn toàn không nói chuyện với cô nữa. [*Vanila:
Hận cặp đôi chó ghẻ này quá! >"< Sr bức xúc quá không chửi không
được'>
Còn gã
Lục Chiếm Đình kia cũng là loại đểu cáng, gặp ai cũng nói Tô Gia Áo rất thích
gã, rất thương gã, đeo bám gã, có điều người gã thích vẫn là dạng thuần khiết,
trong sáng, ngoan ngoãn dịu dàng, ngầm chỉ Tô Gia Áo là loại gì thì mọi người
đều rõ.
Qua ba năm học trung học,
cơn ác mộng đã hết, chuyển qua trường khác, mọi người cũng không quen biết
nhau, nhưng xui xẻo ở chỗ cô lại cùng một khu với hai kẻ đẳng cấp kia, Lục
Chiếm Đình vốn đứng núi này trông núi nọ, gã và Dương Thư Tiệp ly ly hợp hợp
mấy lần, lăng nhăng với rất nhiều cô gái khác, nhưng vì phụ huynh hai bên đều
mặc nhân jlà môn đăng hộ đối, nên cuối cùng vẫn dính lại với nhau. Nhưng cô
không thể ngờ được, người bạn tót ở cùng một khu, thân nhau từ nhỏ của cô mà gã
cũng dám làm bậy, lại còn để xảy ra chuyện lớn.
"Hừ, sao thế, trước
kia không cưa đổ được tôi, tưởng bây giờ đến giúp bạn bè thì tôi sẽ để ý đến cô
chắc? Thứ hổ cái sinh ra từ gia đình quái dị như cô, tôi chả có hứng thú chơi.
Nhìn cô kìa, quần áo quê mùa, đeo cái vòng quê mùa, đánh mắt đen xấu xí hơn cả
ma quỷ, còn tưởng mình rất thời trang chứ, không dám chơi thì đừng ăn vận như
thể tuỳ nghi mặc ai muốn chơi thì chơi, bây giờ lại đến tìm người để đòi trách
nhiệm, buôn cười chết đi được!" Lục Chiếm Đinh ra vẻ tốt bụng nhắc nhở cô
đang cúi đầu nắm chặt tay: "Có điều một đêm xuân thì vaạnngày ơn, tôi cũng
không phải người tuyệt tình, tiền phá thai tôi lo, cứ