tháng trời mà vẫn không có động tĩnh nào.
Ngự Phong không biết, cũng không có nghĩa là Lăng Ngạo không rõ.
Anh biết rõ rành rành Andrew đã ôm tâm tư gì đối với Lam Duê.
Một hòn đảo nhỏ nào đó ở Thái Bình Dương sao? Thái Bình Dương lớn như vậy, e rằng có chút phiền phức.
Lần này Lam Duê trở về, anh nhất định phải làm cho cô ngoan ngoãn ở yên trong nhà, bên ngoài nguy hiểm như vậy, xảy ra một lần là đủ rồi, anh tuyệt đối không cho phép có lần thứ hai.
Trên thực tế, sau khi Lam Duê trở về, quả thật rất biết điều, chỉ ở trong nhà, không phải bởi vì lời nói của Lăng Ngạo, mà là bản thân cô cũng chưa có biện pháp đi đứng một cách tự lập.
"Mấy con côn trùng ở Tam giác vàng đã giải quyết hết rồi?"
Lăng Ngạo biết, nếu như thật sự Lam Duê đang ở tại nơi của Andrew, chí ít thì sinh mạng cũng được bảo toàn, sẽ không bị uy hiếp.
Lời của anh khiến gương mặt vô cảm của Ngự Phong hơi run lên: "Đã giải quyết, Lao Đốn chạy trốn!"
Ngay từ khi nhận được tin Lam đương gia mất tích, thủ lĩnh đã đem toàn bộ nợ nần ra trút hết lên đầu những người của tập đoàn Fiennes. Mặc kệ có phải là bọn hắn ở sau lưng giở trò quỷ hay không, nhưng suy cho cùng cũng bởi vì bọn hắn buôn lậu ma túy vào Trung Quốc trước, nên mới khiến Lam đương gia chú ý, dẫn đến chuyện như ngày hôm nay.
Hành động đầu tiên chính là, hang ổ của Fiennes ở Tam Giác Vàng đã bị thủ lĩnh ra tay nhổ cỏ tận gốc, một lần nữa Tam giác vàng lại trở về với cục diện ban đầu, nằm dưới sự quản lý của hai nhà.
Nhưng điểm mấu chốt của vấn đề nằm ở chỗ, vì sao thủ lĩnh lại muốn giải quyết hết bọn chúng vào ngay lúc này?
Hình như đã nhận ra sự khó hiểu của Ngự Phong, ‘tạch’ một tiếng, Lăng Ngạo trượt nắp chiếc bật lửa, ánh sáng le lói hơi run rẩy giữa làn hơi thở.
Nhếch môi cười nhạt: “Không chỉ là Fiennes, mà là thay máu toàn bộ. Giữ lại những người có ích, xóa bỏ những kẻ vô dụng!”
Còn anh, phải đi đón vợ yêu của mình về nhà!
~Hết Chương 82~ "Anh tính khi nào mới để cho tôi đi?”
Trên hòn đảo nhỏ tư nhân ở Thái Bình Dương, Lam Duê đang ngồi trên xe lăn, nguy hiểm nheo mắt lại, lạnh lùng nhìn người đàn ông với mái tóc bạch kim đang ngồi đối diện mình.
Ba tháng, những vết thương trên người cô cũng đã chuyển biến tốt lên nhiều, duy chỉ có vết thương sau lưng và trên đùi là nghiêm trọng nhất, phải miễn cưỡng ngồi lên xe lăn, nhưng tin rằng chẳng bao lâu nữa cô sẽ có thể đứng lên được.
Mặc dù không thể không thừa nhận, khoảng thời gian này trôi qua một cách yên bình hiếm thấy, nhưng cô cũng không muốn phải ở lại đây cả đời.
Vỗ nhẹ lên chiếc bụng đã được năm tháng của mình, so với người bình thường cũng lớn hơn rất nhiều, Lam Duê đã cạn hết kiên nhẫn rồi.
Cô có thể đoán được, việc mình mất tích không rõ sống chết sẽ gây nên ảnh hưởng như thế nào đối với nhà họ Lam và nhà họ Lăng.
Sở dĩ trước đó không vội vã yêu cầu rời khỏi, cũng là bởi vì vết thương trên người có chút nghiêm trọng.
Vốn dĩ tâm tình của Andrew cũng xem như không tệ, nhưng khi vừa nghe thấy yêu cầu của cô, thì trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo đến kinh người.
Nếu như người bên cạnh Andrew nhìn thấy hắn đột nhiên thay đổi sắc mặt, nhất định sẽ kinh hồn bạt vía. Nhưng trong số đó không bao gồm Lam Duê, đối với việc sắc mặt của hắn đột nhiên biến đổi, thì sắc mặt của Lam Duê lại càng trở nên khó coi.
"Cô muốn rời khỏi đây?"
Hắn xoay mặt sang hướng khác, nhìn về phía mặt biển Thái Bình Dương mênh mông bát ngát, giọng nói đều đều ẩn chứa sự tức giận.
Lam Duê cười lạnh, đưa tay bưng ly nước trái cây ở bên cạnh lên, khẽ nhấp một ngụm, hàng lông mi thon dài chớp chớp đến mấy lần, nói: “Tôi muốn rời khỏi đây không phải là chuyện rất bình thường sao? Andrew, hay là anh tính giam lỏng tôi?”
Thời điểm nói ra câu cuối cùng, cô có để ý đến vẻ mặt của Andrew, quả nhiên là hơi giật giật.
Trong lòng suy đoán được đáp án chính xác, đáy mắt cô lóe lên một tia lạnh lẽo như băng.
"Andrew, anh hãy cho tôi một lý do để có thể ở lại chỗ này.”
"Tại sao nhất định phải trở về? Nơi này không tốt? Lam Duê, sau khi trở về, có thể cô sẽ còn gặp phải chuyện như vậy, cô có hiểu hay không?"
Andrew thật sự không hiểu, hắn đối với cô đã nhân từ lắm rồi, tại sao cô còn muốn rời khỏi hắn?
Vừa nghĩ tới việc cô sẽ đi khỏi đây, lửa giận liền cuồn cuộn cháy bừng lên trong lòng hắn.
Lam Duê lạnh lùng nhìn hắn, làn môi đỏ mọng hơi nhếch, lộ ra nụ cười vừa cay nghiệt lại vừa như thấu hiểu: “Andrew, anh đã làm chuyện gì, tự bản thân anh hiểu rõ, nhất định muốn tôi phải giật tấm lụa mỏng này xuống sao?”
"Có ý gì?"
"Còn cần tôi giải thích cho anh?" Nhấc chiếc eo có chút cứng ngắc, Lam Duê tiếp tục nói: "Hơn ba tháng trước, vào cái đêm tôi bị tập kích, anh nói xem Andrew, tại sao anh lại trùng hợp xuất hiện ở huyện Mạc Hà gần biên giới Trung Quốc? Còn nữa, thời điểm bọn Vân Lãng tiêu diệt những kẻ đó, bỗng nhiên xuất hiện năm chiếc máy bay tàng hình, thật ra thì cũng do anh điều tới? Vốn dĩ mục tiêu của anh là tôi, chỉ là, không ngờ lại có kẻ đặt nhiều bom như vậy bên dưới khách sạn.”
"Thay vì nói rằng anh đã cứu tôi, chi bằng nói là tô
