ên học được hiền lành như vậy? Không có hạ độc chứ?”
“Không biết tốt xấu!” Mặt của ta bị hắn chọc giận đen lại.
“Hắc ~ xem ngươi cũng không dám!” Thạch Thạch sợ ta lấy lại, lập tức
đem hoa quế cao bỏ vào miệng nuốt , ánh mắt của hắn vốn dài nhỏ, bình
thường không cười thoạt nhìn cũng có ba phần ý cười, nay lại loan thành
Nguyệt Nha, lúm đồng tiền ở bên miệng nhợt nhạt, răng khểnh, từ trên
xuống dưới thoạt nhìn đặc biệt đáng yêu.
“Không có ai giành với ngươi, đừng ăn đầy tay đều dính.” Trước khi ta xuyên qua, nghỉ hè luôn giữ đứa nhỏ nhà mợ , thấy hắn biến thành bẩn hề hề , theo thói quen lấy khăn tay đưa cho hắn, sau đó ra lệnh,“Xoay
người, ta thoa thuốc cho ngươi.”
Thạch Thạch bỗng nhiên đỏ mặt , cúi đầu nhìn ta một hồi, mới chậm rãi xoay người.
Thuốc trị thương của Nam Cung thế gia quả nhiên là tốt, sờ vào lạnh
lạnh, thoa lên không bao lâu, vết sưng đỏ liền biến mất không ít, vết
thương thoạt nhìn không hề nhìn thấy ghê người như trước.
Ta thực vừa lòng, đem cái hộp cho hắn, sau đó cầm ngân phiếu trong lòng, bước đi như bay.
Thạch Thạch ở sau người kêu ta một tiếng, lại ấp úng nói không nên lời.
Ta không để ý đến hắn.
Nửa đêm, ta ghé vào bên cửa sổ ngắm bầu trời sao. Mắt thường có thể
thấy được một dải ngân hà thật dài xẹt qua không gian, cảnh đẹp như vậy ở thế kỷ hai mươi mốt sớm đã bị khói bụi ô nhiễm làm cho biến mất, đứa
nhỏ ở thành thị cho dù dùng nhiều tiền đi du lịch, cũng không nhất định
có thể nhìn đến tinh không xinh đẹp như vậy.
Ta cực thích sao, thời điểm nhìn chúng nó, thương tâm, khổ sở, phiền
não hết thảy đều quên, trong phút chốc tâm linh bình tĩnh, thật là hạnh
phúc.
“Thùng thùng”, dưới cửa sổ truyền đến hai tiếng rất nhỏ, khiến ta
đang mơ màng bừng tỉnh, thăm dò nhìn xuống, là Thạch Thạch đang cầm cái
chén lớn, cười hướng ta ngoắc ngoắc, sau đó đưa chén hướng lên trên,“Cầm lấy!”
Ta vừa mới vừa tiếp nhận, Thạch Thạch lập tức chạy lấy đà hai bước,
đặt chân lên khe đá, hai tay cầm lan can cửa sổ, nhẹ xoay người một cái, liền nhảy vào trong phòng, nhu nhu cái mũi, ngượng ngùng nói với
ta:“Người quái dị, này…… cơm chiều chừa lại đưa cho ngươi, lễ thượng
vãng lai*, đừng khách khí.”
Con nít mới mấy tuổi đầu, ta không so đo hành vi trèo tường vượt rào
của hắn, mở nắp ra, thấy bên trong là hai cái đùi gà vừa to vừa béo, tỏa mùi thơm ngát. Đây là món ta thích ăn nhất, trước kia lo giữ dáng
không dám ăn nhiều, nay đang muốn mập lên, vì thế nhận thật cao hứng.
Thạch Thạch cố gắng nuốt một chút nước miếng, hỏi:“Ngươi không có răng cửa, cắn được không?”
Ta liếc mắt:“Không có răng thì dùng tay xé không được à?”
Thạch Thạch lưu luyến không rời nhìn đùi gà, cuối cùng xoay tầm mắt qua chỗ khác, không hề bị đồ ăn dụ hoặc.
Ta thấy chân mày đứa nhỏ này sắp thành hình chữ bát, thoạt nhìn đáng thương, hào phóng chia cho hắn một cái.
Hắn rất nguyên tắc, lắc đầu cự tuyệt thịnh tình của ta.
Ta không hề cưỡng cầu, vừa xé vừa ăn, cao hứng phấn chấn.
Ăn xong, Thạch Thạch lấy khăn mặt trên cái giá treo, đưa cho ta lau tay, sau đó dùng thanh âm nhẹ nhàng nói:“Thực xin lỗi……”
Ta nghe có điểm khó hiểu:“Cái gì?”
“Là ta rất hồ nháo, hại ngươi bị thương,” Thạch Thạch nói chuyện càng thêm lắp bắp, mặt đỏ như lửa đốt,“Ngươi…… Mặt của ngươi, về sau ta sẽ
phụ trách , sẽ không để bọn họ khi dễ ngươi, yên tâm đi.”
“Ngươi tính như thế nào phụ trách?” Ta đùa với tên tiểu quỷ hiếm khi nghiêm trang, cảm thấy rất thú vị.
Thạch Thạch hít sâu, bình tĩnh, một tiếng trống làm tinh thần hăng
hái thêm, lớn tiếng nói:“Cha ta cùng bà ngoại ngươi đã thương lượng! Nếu mặt của ngươi bị sẹo , không gả cho người trong sạch được! Tương lai ta sẽ cưới ngươi làm vợ!”
===========================
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Hôm nay chương này thực dài a……
“Làm…… làm vợ…… vợ……”
Hai chữ to như kinh lôi đánh xuống, khiến ta cháy sém, xương gà trong tay và cái chén lớn cùng rớt xuống, may mắn Thạch Thạch tay mắt lanh
lẹ, mới không làm dơ đệm chăn.
“Ngươi không biết?” Thạch Thạch kinh ngạc.
Ta gật đầu như giã tỏi.
Thạch Thạch khó chịu nói:“Chẳng lẽ hôm nay ngươi đến đưa đồ ăn , không phải vì muốn lấy lòng vị hôn phu tương lai?!”
Ta lắc đầu như trống bỏi.
Thạch Thạch đành phải giải thích:“Ngày hôm đó sau khi trở về, phụ
thân gọi ta lại giáo huấn một chút , nói nam nhân Lý gia làm việc phải
biết đảm đương, con gái bị hủy dung sẽ không gả cho người trong sạch
được, hắn đã đồng ý với bà bà, qua mấy tháng, lại đến nhìn xem mặt của
ngươi, nếu thật không khỏi , liền đặt sính lễ, chờ ta lớn lên sẽ cưới
ngươi. Phụ thân còn nói, nữ nhân công việc quản gia không phải dựa vào
khuôn mặt, là dựa vào tính tình…… Ta còn nghĩ đến ngươi thực trở nên
hiền lành , mang đồ ăn tới cho ta……”
Hắn càng nói càng uể oải, không biết là chê ta quái dị hay là chê ta không đủ hiền lành.
Nhưng mà học sinh lớp 3 thổ lộ thật sự thực manh a! Làm cho quái tỷ tỷ có linh hồn hai mươi mốt tuổi càng ngày càng mắc cười……
Hắn thật lòng thổ lộ , nhưng ta thật không phúc hậu .
Đại khái là biểu tình nghẹn cười của ta thật sự rõ