ở trong tay, gạt cái khăn che ở trên
mặt của ta ra, sau khi thấy cái vết sẹo nhìn như con rết kia, nhíu mày,
lộ ra biểu tình ghê tởm, lắc lắc đầu nói: “Giáo chủ của chúng ta coi
trọng ngươi, đi theo ta.”
“Cái gì vậy trời?!” Kỹ thuật dịch dung của ta bây giờ siêu cấp vượt
trội, mặt xấu đến nỗi ngay cả chính mình còn không nhận ra được, hắn như vậy mà vẫn còn có thể coi trọng? Đến tột cùng là bàn tay vàng trong
nguyên tác quá lợi hại, hay là Mộc giáo chủ không quá kén ăn?
Gã trai ở trước mặt rõ ràng tin rằng là điều sau, sắc mặt rất khó
coi. Ngoắc gọi một cái giáo đồ khác, phái hắn trở về bẩm báo. Rất nhanh, ta bị buộc phải xoay đầu lại, lại còn lộ ra một nụ cười thực vặn vẹo.
Mộc Vô Tâm ở lầu hai vén nửa cái màn trúc lên, xa xa tùy ý nhìn một
chút, lại nói nói mấy câu với bên cạnh người.
Người nọ truyền lời:“Chính là nàng ta!”
Ta vội vàng phân bua:“Ta là quả phụ! Không! Đừng mà, ta –”
Một câu cuối cùng còn chưa nói xong, đám cầm thú kia liền đem ta điểm huyệt bất tỉnh, khiêng lên rồi quăng lên xe ngựa, đóng gói bắt cóc đi.
Xe ngựa đi được nửa ngày, ta bị giam giữ ở biệt viện tại cửa biên
giới của Liệt Hỏa giáo, vô luận khóc nháo như thế nào đều vô dụng. Hai
nữ tử mặc áo đen ngồi bên cạnh giám thị gắt gao, đều là võ nghệ cao
cường, bộ dạng thực thanh tú, các nàng cũng không đem ta để vào trong
mắt, lúc nhàn rỗi thì nói chuyện riêng với nhau ở bên cạnh.
“Lão gia khuyên răn là giáo chủ bất hiếu rất nhiều lần, không có con
nối dõi, khuyên suốt năm sáu năm, giáo chủ như thế nào bỗng nhiên thỏa
hiệp? Như thế nào coi trọng người quái dị này?”
“Nghe nói mắt của giáo chủ tựa hồ không tốt lắm, ngẫu nhiên cũng có thể nhìn lầm……”
“Nhưng nữ tử này gầy đến toàn thân không có hai lạng thịt, giáo chủ
hẳn là thích mỹ nhân nở nang chứ? Hơn nữa nàng còn là một quả phụ!”
“Bọn họ đã từng khuyên giáo chủ, nhưng là lão gia ở bên cạnh liên lục khen ngợi quả phụ rất tốt, có thể sinh con dưỡng cái, giáo chủ không
nói chuyện, mà lại cam chịu!”
“Nghe Thanh Dương nói…… Là nữ nhân này bóng dáng cùng dáng người,
cùng thê tử đi về cõi tiên nhiều năm trước của giáo chủ có vài phần
tương tự. Giáo chủ liền biết thời biết thế……”
“Làm sao có khả năng.”
“Giáo chủ chính là muốn cái người thừa kế chứ? Đối với danh phận của nữ nhân này, an bài cái gì cũng chưa nói……”
“Nữ nhân này tựa hồ là phụ nữ ở nông thôn, chồng đã chết, không có gì đó để dựa vào, giải quyết thật chu toàn, tương lai sau khi sinh con cho khoản tiền thích hợp……”
“……”
Các nàng bát quái thật sự hăng say, ta tổng hợp lại khái quát một
chút: Mộc Vô Tâm có thể là tên đồng tính thích đàn ông, căn bản không
tính cưới vợ nạp thiếp, thầm nghĩ tìm một con heo mẹ sinh hạ một thằng
nhãi con cho hắn, hắn tùy tay hướng ngoài cửa sổ chỉ một cái, ta lập tức ở trên đường cái, trúng giải thưởng lớn năm trăm vạn!
Ta đập bàn tranh cãi ầm ĩ:“Ta dung mạo xấu xí, tính tình ti tiện,
không xứng với giáo chủ của các ngươi, ta còn muốn thủ tiết vì người
chồng đã mất, thà chết chứ không thuận theo. Các ngươi bẩm báo với giáo
chủ, đi kết đôi giai ngẫu với mỹ nhân nhà khác đi.”
“Ngươi ồn ào đủ chưa? Ngày ồn ào đêm náo loạn, có bản lĩnh thì tự vẫn đi!” Nữ nhân áo đen bên trái trừng mắt với ta, khiển trách,“Từ hôm nay, chỉ cần giáo chủ của chúng ta mở miệng, chớ nói ngươi là một quả phụ,
cho dù có chồng cũng phải ngoan ngoãn lại đây hầu hạ! Nếu ồn ào quấy rầy giáo chủ, tám buồng xử hình tra tấn của ta lập tức xử lý ngươi, cọ rửa, bàn ủi, ghế hùm, hình phạt bằng gỗ đàn hương, ngươi thích chơi cái
chiêu nào? Tỷ cùng ngươi rèn luyện.”
Nữ nhân áo đen bên phải lại chỉ mỉm cười, nói:“Giết người phóng hỏa
đã làm rất nhiều rồi, cường thưởng dân nữ nhưng thật ra là lần thứ nhất, mới tinh mới mẻ. Khó mà được giáo chủ coi trọng ngươi, hầu hạ hắn thật
tốt, sinh đứa con, qua hai năm liền thưởng cho ngươi vạn lượng hoàng kim về nhà làm bà địa chủ. Nếu như hắn thật sự thích ngươi, nói không chừng còn có thể xem ở trên danh phận của đứa nhỏ phân mà cho thăng lên một
cái phân vị, đến lúc đó không có đại phu nhân áp chế ở phía trên, ngươi
còn sợ sống không tốt hay sao?”
“Giáo chủ đối với nàng chẳng quan tâm, nữ nhân vừa tục tĩu vừa thô thiển còn muốn thăng phân vị? Nghĩ thật hay!”
“Nguyệt Thanh, ngươi nói chuyện đừng có nói thẳng như vậy, tốt xấu gì cũng cho người ta một chút hy vọng chứ.”
Ta tuyệt vọng đối với nhân phẩm của cầm thú và thủ hạ của cầm thú.
Càng tuyệt vọng là, Mộc Vô Tâm buổi tối hôm nay sẽ đến phòng của ta làm chuyện cầm thú.
Trốn lánh thế gian mười năm, không ra khỏi căn nhà nhỏ, huỷ đi dung nhan, cả đời không lấy chồng.
Vì sao ta đã nhún nhường đến nước này, cầm thú vẫn còn không buông tha cho ta?
Lòng dần dần thanh tĩnh lại, thù mới hận cũ tuôn trào lên, một loại
phẫn nộ mãnh liệt từ từ nhè nhẹ chiếm cứ nội tâm, ta thu hồi vẻ mặt sợ
hãi, thay bằng nụ cười lấy lòng quyến rũ. Phối hợp với thị nữ tới hầu hạ tắm rửa thay quần áo, cởi xuống tầng tầng quần áo trên người, chủ động
đi vào trong thùng nước ấm. Sau đó mặc cho các nàng trang điểm tô vẽ,
chỉ đỏ mặ