nh Dạ Tuyệt nhìn chằm chằm
vào cô, đột nhiên đưa tay ra, nắm lấy cổ cô, cả người tựa như một thằng
điên, chợt ấn cô đến bên giường hung hăn mà đánh.
Kiều Nhi không nghĩ tới anh sẽ đột nhiên làm như vậy, cô chưa kịp phản ứng, thân thể đã sớm nhận lấy vài chưởng của anh rồi
- Mẹ, cứu. . . . . . mạng - Nguyễn Kiều Nhi dùng sức giùng giằng, cũng
không thể tránh khỏi bàn tay anh, chỉ có thể cố gắng dùng sức gọi hai
người đứng bên cạnh cứu giúp.
- A. . . . . . , cậu buông con bé
ra, cậu sẽ bóp chết con bé mất. - Lâm Lệ thét lên một tiếng, luống cuống tay chân chạy tới xé rách cánh tay Minh Dạ Tuyệt, điên cuồng vỗ thân
thể anh, chỉ chốc lát sau, băng gạc mới thay của Minh Dạ Tuyệt rịn đầy
máu.
Minh Dạ Tuyệt chỉ cắn răng, hung hăng nhìn chằm chằm cô gái
đang sắp tắt thở kia, tựa như không nghe đến lời khuyên của bất kỳ ai,
bởi vì cô mà đánh không ngừng, đôi tay càng lúc càng dùng sức, thậm chí
nghe được tiếng xương kêu răng rắc của Nguyên Kiều Nhi.
- Cứu mạng. . . . . . - Nguyễn Kiều Nhi càng kêu la thảm thiết, mặt càng ngày càng trở nên hồng thậm chí bắt đầu tím bầm.
Dì Trương nhìn một màn trước mắt vô cùng lo sợ, lòng kinh ngạc. Đây là
chuyện gì xảy ra? Vì sao cậu cả lại giống như người điên vậy. Mồm há to, tay chân bất động, từ từ quay đầu nhìn về Minh Dạ Phạm đang đứng bên
cạnh, lại thấy anh chẳng có ý tứ gì là sắp can ngăn, thậm chí trên miệng còn vẽ ra một nụ cười. Mà Minh Thiên cũng chỉ đứng ở một bên, lạnh lùng nhìn một màn này. Trong cả căn phòng trừ Lâm Lệ không ngừng kêu la và
khóc lóc ra, không còn bất kỳ âm thanh nào nữa.
Đây là thế nào?
Tại sao cậu cả lại đột nhiên đánh Nguyễn Kiều Nhi? Tại sao hai cha con
kia lại cùng đứng xem thôi? Người nơi này hình như bị điên hết rồi,
người duy nhất còn bình thường là Lâm Lệ không dừng cào cấu Minh Dạ
Tuyệt?
Đang muốn đi tới, bà lại thấy Lâm Lệ chợt dừng động tác tay lại, chợt xoay người lại đến bên cạnh Minh Thiên kéo tay ông.
- Ông xã, ông xã, anh mau cứu Kiều Nhi đi, nó sắp bị con trai anh đánh
chết rồi, van anh, anh cứu con bé đi? - Lâm Lệ dùng sức lôi kéo Minh
Thiên đi tới bên cạnh giường, không ngừng van xin ông, mặt dù ông không
hề nhúc nhích.
- Kiều Nhi không nên dây vào nó. - Minh Thiên nhìn qua đôi mắt đẫm lệ của Lâm Lệ, nhàn nhạt cất tiếng, đảo mắt nhìn về
phía Minh Dạ Tuyệt, con ông như thế nào thì ông là người hiểu rõ nhất,
nếu không phải Kiều Nhi động vào thứ gì đó của anh, thì cũng chẳng có
chuyện gì, bình yên sống qua ngày. Đặc biệt là khi vật đó thuộc về anh
lại không thuộc về anh nữa là do có người nhúng tay vào, anh sẽ nổi
điên, sẽ nổi điên.
- Ông xã, em chỉ có một đứa con gái mà thôi,
nếu nó chết rồi, em cũng chẳng thèm sống nữa. Ông xã, em van anh, em cầu xin anh. - Lâm Lệ quỳ xuống đất, ôm chân của ông ta khóc đến không thở
nổi.
Minh Thiên nhìn Lâm Lệ thêm vài giây nữa, nhấc chân đi đến
bên giường, nhưng chuyện này Tuyệt có hơi quá đáng rồi? đừng vì một
chuyện nhỏ mà giết người chứ.
- Tuyệt, buông tay. - Minh Thiên bắt được hai tay của Minh Dạ Tuyệt, cố gắng ngăn cản sức lực của anh.
- Buông tay.- Minh Dạ Tuyệt nhìn đôi tay đột nhiên giơ lên ngăn cản, từ
từ ngẩng đầu nhìn người đứng bên cạnh giường, từ hàm răng nhả ra hay
chữ, trong mắt dính đầy máu huyết, anh đã thề sẽ không bỏ qua dễ dàng
như vậy.
- Buông tay đi, nó chỉ đụng đến đưa bé thôi, trừng phạt
như vậy là đủ rồi. Đứa bé kia biến mất, là do con gây ra chứ không phải
do nó, chớ đem tất cả hậu quả đổ lên đầu Kiều Nhi. Là đàn ông, tự làm
thì tự nhận sai, tự gánh hậu quả, không được đem lỗi lầm đổ lên đầu
người khác. - Minh Thiên dùng giọng cứng rắn nói, dùng hết sức nắm lấy
tay của anh, nhưng tay anh vẫn không rời khỏi cổ của Nguyễn Kiều Nhi
- Đúng vậy, đều là lỗi của tôi, đều là tôi sai. – Nghe được câu nói của
ba mình; Minh Dạ Tuyệt đột nhiên như người mất đi toàn bộ sức sống, nhẹ
nhàng thu tay về.
- Kiều Nhi, Kiều Nhi của mẹ - Lâm Lệ vừa thấy
anh buông lỏng tay ra, vội vàng chạy tới ôm cô gái đã sớm bất tỉnh,
không ngừng khóc lóc.
- Cậu. . . . . . . - Lúc Lâm Lệ ngẩng đầu
lên muốn mắng đôi câu với người đã dám động thủ với con gái ngoan của bà thì bà bắt gặp đôi mắt sắc lạnh của Minh Dạ Tuyệt cũng đang nhìn về
phía mình, Lâm Lệ sợ hãi ôm chặt cơ thể Nguyễn Kiều Nhi, chỉ sợ anh lại
tiếp tục đem Nguyễn Kiều Nhi ra mà bóp cổ, mà đánh đập.
- Kéo cô
ta về đi, từ nay về sau đừng cho cô ta xuất hiện trước mặt tôi nữa, cũng đừng để cô ta xuất hiện quanh biệt thự này. Nếu không, tôi nhất định sẽ giết cô ta. - Minh Dạ Tuyệt hung hăng nhìn chằm chằm vào Nguyễn Kiều
Nhi nằm trong ngực Lâm Lệ, nói từng chữ một.
Ngàn vạn lần không nên, cô ta không nên đụng đến đồ đần của anh.
- Được, tôi hiểu rồi, tôi nhất định không để nó đến tìm cậu nữa đâu. -
Lâm Lệ luôn miệng bảo đảm, qua những chuyện ngày hôm nay, bà đã hiểu
được con người của anh rồi, nếu chẳng may xảy ra chuyện gì, một khi
chuyện xảy ra, Minh Thiên sẽ nghiêng về Minh Dạ Tuyệt. Trong lòng ông,
mẹ con cô chẳng thể nào bắt được con trai ông
- Còn nữa, từ nay
về sau tôi s