hông nói thêm gì nữa, Duy Nhất cũng không lên tiếng, chỉ ngơ ngác nhìn động tác dùng cơm của anh, có chút si dại.
- Cô nhìn gì thế? Có lời gì muốn nói sao. - Minh Dạ Tuyệt không ngờ anh
vừa ngẩng đầu liên liền thấy cô đang ngơ ngác nhìn anh, trong mắt cô còn có một mảng sương mù đây mê hoặc, giống như tràn đầy nghi vấn.
- À? Không có gì, anh ăn cơm đi - Duy Nhất ngẩn người một chút, sau đó mỉm cười nói.
Đương nhiên cô sẽ không nói ra, cô có chuyện muốn hỏi anh, năm đó anh có cố ý ném cô ra ngoài không? Rốt cuộc cô đã làm chuyện gì khiến anh hiểu lầm? Còn nữa, những đóa hoa kia là vì cô mà chăm sóc sao? Nhưng bây giờ chưa phải là thời điểm để cô hỏi điều đó, cô sẽ đợi chờ đến lúc anh yêu cô
rồi mới hỏi, cô sẽ đợi chờ, đợi chờ đến ngày đó .
Có lẽ cô làm
như vậy là có chút ít kỷ, nhưng cô vẫn muốn có được tình yêu của anh rồi mới nói cho anh biết, anh sẽ không cần cảm thấy áy náy mà đối tốt với
cô. Cô muốn có được tình yêu thật sự từ anh.
- Không có việc gì? Vậy cô nhìn tôi làm gì? - Minh Dạ Tuyệt cau mày, uống xong ngụm canh cuối cùng, nghi hoặc hỏi cô.
- Không có, em. . . . . . em chỉ là nhàm chán thôi, ha ha, nhàm chán mà thôi. - Duy Nhất cười khan gãi gãi da đầu nói.
- Nhàm chán? Thật đúng là nhàm chán, được rồi, tôi ăn no rồi, cô vội vàng dọn dẹp một chút đi - Minh Dạ Tuyệt nhìn bộ dạng của cô gái nhỏ, trong
lòng khẽ dao động, buông chén canh trong tay xuống phân phó một tiếng,
sau đó đứng lên rời khỏi bàn ăn.
- Ách. . . . . . , thật đúng là
mười năm như một ngày, tính cách không thay đổi gì cả, luôn tạo ra bộ
dáng lạnh lùng, cũng chẳng nói được lời tốt đẹp nào?. - Duy Nhất nhìn
theo bóng lưng của anh, môi nhỏ cong lên nụ cười. Mỗi lần đều là như
vậy, luôn lạnh lùng ra lệnh cho cô, chẳng bao giờ nói với cô một câu tốt đẹp nào.
- Cô nói cái gì? - Minh Dạ Tuyệt nghe cô lầu bầu, chợt dừng bước lại quay đầu hỏi.
- À? Ha ha, không có gì, em đâu có nói cái gì đâu. – Nhìn động tác đột
nhiên xoay người lại, Duy Nhất hoảng sợ thiếu chút nữa không biết phản
ứng thế nào, kinh hồn bạt vía nói. Người đàn ông lạnh lùng này tự dưng
quay đầu lại, không biết làm như thế sẽ doạ người ta sao?
- Không? - Minh Dạ Tuyệt cau mày hỏi, nhưng anh rõ ràng đã nghe được câu “mười năm như một ngày” mà, chẳng lẽ anh nghe lầm ư?
- Không có, dĩ nhiên không có. Hắc hắc he he. . . . . . - Duy Nhất cười
hắc hắc, khoát khoát tay, nhất định lỗ tai của người này rất thính. Cô
nói nhỏ như thế mà anh cũng nghe được.
Minh Dạ Tuyệt nhìn cô cười ngây ngốc, khóe môi khẽ nâng lên, quay đầu hướng cầu thang đi tới.
Thật sự là một cô gái ngu ngốc.
- Haizzzz. . . . . . – Thấy anh quay đầu rời đi, Duy Nhất thở phào nhẹ nhõm, hiện tại dường như cô không còn là cô nữa.
Thu thập xong bát đũa, Duy Nhất đỡ lấy cái eo mình có chút chua xót, trở về phòng ngủ, từ từ bò lên giường. Có lẽ anh đã trở về phòng mình để rửa
mặt, hai tháng này, mặc dù anh ngủ trong phòng của cô, nhưng anh vẫn
thay đồ và rửa mặt ở phòng của anh.
Duy Nhất đưa tay ra, kéo một
góc chăn bông đắp lên người, mệt đến không thể nhúc nhích được. Hiện tại dường như cô càng ngày càng mệt mỏi. Trước kia suốt đêm cô không ngủ
cũng chẳng cảm thấy mệt mỏi, ngày thứ nhất là việc tất bật, đêm về ngủ
một chút, ngày thứ hai vẫn sẽ làm việc lại bình thường. Nhưng bây giờ
chỉ ngồi ở trên ghế sa lon chờ anh, cũng cảm thấy mệt mỏi, chỉ cần ngày
thứ nhất ngủ không đủ giấc là ngày thứ hai yếu đuối ngay. Có lẽ chuyện
này liên quan đến đứa con trong bụng cô, gần đây cô biến thành người rất thích ngủ, trước kia sáng sớm sẽ tự động thức dậy theo đồng hồ sinh học nay thì chẳng được nữa.
- Bảo bảo, con phải ngoan ngoãn nhé, như vậy mẹ mới không quá mệt mỏi. - Duy Nhất nhè nhẹ vỗ về chiếc bụng của
mình buông lời thỏ thẹ, nghiêng người nhìn qua đôi mắt vẫn nhắm nghiền
của ai đó.
Trong vô thức đôi mắt của Duy Nhất ngày một chìm sâu
hơn, mang theo một nụ cười mãn nguyện tiến vào mộng đẹp. Lúc Minh Dạ
Tuyệt bước vào nhìn thấy cảnh tượng này không khỏi thẩn thờ.
Cô đang cười cái gì vậy? Rốt cuộc có chuyện gì đáng để cô vui vẻ như thế?
Minh Dạ Tuyệt đứng bên giường nghiêm túc quan sát người đã sớm ngủ say,
trong đầu tràn đầy nghi ngờ. Trước kia cô không thường xuyên cười như
vậy, hôm nay chỉ cười một chút đã khiến lòng người mê loạn rồi. Đến tột
cùng cô đang suy nghĩ cái gì thế? Rốt cuộc có chuyện gì làm cô vui vẻ
như thế?
Không nghĩ ra, cũng không còn muốn. Minh Dạ Tuyệt vén
một góc chăn lên rồi nằm xuống, đem thân thể của cô kéo lại trong lồng
ngực mình, chóp mũi lập tức ngập tràn hương thơm của cô, thỏa mãn đem
cằm chóng lên đỉnh đầu, từ từ nhắm hai mắt lại.
Mười năm qua anh
chưa từng có cảm giác như thế, hai tháng nay cảm giác ấy đã khôi phục,
cô giống như là liều thuốc ngủ của anh, cô khiến cho anh cực kỳ an tâm
khi ngủ, nếu như cứ tiếp sống thế này với cô, cuộc đời anh sẽ nhẹ nhàng
hơn.
- Ừ. – Người trong ngực bỗng ừ lên một tiếng, giống như con mèo nhỏ khẽ kêu, khiến cơ thể
sắp đi vào giấc ngủ của Minh Dạ Tuyệt trở nên cương cứng. Thân thể của
anh giống n