hư càng ngày càng khó có thể kháng cự trước sự hấp dẫn của
cô. Trước kia ôm cô ngủ, chỉ bởi vì có cô bên cạnh anh không khó ngủ,
nhưng bây giờ anh lại phát hiện, việc ôm cô ngủ đơn thuần sẽ không thỏa
mãn nhu cầu của anh.
- haizzz. . . . . . - Minh Dạ Tuyệt nhìn cô
gái trong ngực anh, hình như người kia lại tiếp tục ngủ, anh cười khổ
một tiếng, cô gái này thật đúng là không cảnh giác gì cả, ngủ an tâm như vậy sao.
Không khí đêm ấy dần nóng lên, nhưng cô gái bên cạnh
dường như chẳng phát hiện ra, người đàn ông này lại chẳng muốn vì dục
vọng của mình mà đánh thức cô, bởi vì nhìn cô ngủ ngon như thế, mà tự
mình chịu đựng hỏa dục thêu đốt cơ thể.
Từ ngày đó, Duy Nhất ngủ
đến sáng bét, trên căn bản là khi mặt trời lên cao rồi cô vẫn chưa tỉnh
dậy. Nhưng cũng từ ngày đó mỗi đêm cô đều chờ anh về rồi mới đi ngủ,
cũng bắt đầu tự mình xếp quần áo cho anh, làm tất cả vì anh. Mặc dù anh
chưa bao giờ nói cảm ơn cô, nhưng cô vẫn vui vẻ khi làm việc. Mỗi ngày
sau khi sắp xếp đồ đạc trong phòng anh, cô lại vào vườn cô phía cạnh nhà để tản bộ, hít thở không khí mới mẻ, và khi chuẩn bị trở về nhà, cô lại ghé thăm vườn hoa một chút, sau đó là ngồi ở phòng khách đợi anh về.
Mặc dù thời gian anh trở về khá thất thường, có lúc anh sẽ về sớm một chút, cũng có hôm đến nửa đêm anh mới về, thậm chí có lúc cô ngồi ở trong đại sảnh đợi cả một đêm cũng không thấy bóng dáng. Đợi đến khi mặt trời
lên, mới kéo thân thể mệt mỏi về giường nghỉ ngơi, rồi tối lại tiếp tục
đợi chờ anh. Mặc dù anh không có nói gì, nhưng cô vẫn đợi. Tựa như khi
còn bé, cô luôn kiên nhẫn đợi chờ anh.
Mỗi ngày mặt trời lên rồi
lại xuống, ngày từng ngày trôi qua, cô bắt đầu hoài nghi, anh rốt cuộc
có biết cô đang ở nhà đợi anh hay không? Nếu như anh biết rõ, vì sao
buổi tối anh không về nhà, tại sao anh lại chẳng thông báo cho cô một
tiếng? Nếu như không biết, vậy tại sao mỗi khi trở về đều nhìn thấy cô
đợi cả, một chút dáng vẻ ngoài ý muốn cũng không có, thậm chí đoán chừng anh cũng biết cô đang đợi anh. Hay là anh cảm thấy đó là chuyện mà cô
bắt buộc phải làm?
Tối hôm đó, sau khi Minh Dạ Tuyệt trở về, Duy
Nhất không đợi anh đi đến, mà chủ động tự mình chạy vào lồng ngực anh,
mang theo chút buồn nhàn nhạt, nồng nặc lo lắng, dán mình lên ngực anh.
Anh lạnh nhạt, khiến cô không biết rõ là anh đang nghĩ cái gì, mặc dù mỗi
ngày anh đều ngủ cùng cô, nhưng chưa bao giờ vượt quá giới hạn cho phép, từ hôm cô say rượu cho đến giờ, anh chưa bao giờ chạm vào người cô,
cũng chẳng biết ở trong lòng anh cô có chút lực hấp dẫn nào không?
- Làm gì? - Minh Dạ Tuyệt không đẩy thân thể của cô ra, chỉ nhìn chằm chằm cô gái nhỏ trong lồng ngực của anh, cau mày hỏi.
Cô đây là sao vậy? Trước kia cô chẳng bao giờ chủ động nhảy vào lồng ngực
của anh, cô cũng chưa bao giờ sẽ chủ động đến gần anh. Bây giờ là thế
nào?
- Không có gì, chỉ là muốn ôm anh một cái mà thôi. - Duy
Nhất nhẹ nhàng nói, dính vào bộ ngực anh, môi mấp máy, mang đến cho nội
tâm anh sự tê dại, khiến những tế bào trên người Minh Dạ Tuyệt đột nhiên dâng lên, thân thể chợt bị lửa nóng thêu đốt.
- Cô. . . . . . - Minh Dạ Tuyệt khàn khàn nói, thân thể trở nên căng thẳng.
- Đừng động được không? Chỉ lần này thôi, để cho em ôm anh một cái. - Duy Nhất nhẹ nhàng nói, nơi cổ họng từ từ căng lên, một cỗ cảm giác khó
chịu ập vào lòng cô.
- Cô biết hậu quả của việc làm này là sao
không? – Giọng nói của Minh Dạ Tuyệt trở nên trầm thấp, đôi tay từ từ
vòng qua thân thể cô.
- À? – Đầu Duy Nhất dính trên bộ ngực của
anh, lúc này mới thấy, không biết từ lúc nào trong mắt của anh đã xuất
hiện một tia lửa nóng rực, giống như muốn dùng nó thêu đốt cơ thể cô.
- Ách. . . . . . , em. . . . . – mặt Duy Nhất từ từ đỏ lên, lúc này mới
phát giác chuyện mình vừa làm. Vội vàng buông tay xuống muốn rời khỏi sự đụng chạm của anh, nhưng không nghĩ là anh lại lần nữa kéo thân thể của cô vào, mắt mở to nhìn chằm chằm vào anh. .
- Đây là cô chọc
tôi, không thể trách tôi, có biết hay không? - Minh Dạ Tuyệt nhìn thật
sâu và đôi mắt ngượng ngùng của cô, nói từng chữ một.
Mấy ngày
nay, anh biết trong bụng của cô có một sinh mệnh nhỏ, cho nên cẩn thận
không để cô đụng đến việc gì, cũng cố gắng khống chế lực để không làm
tổn thương cô, nên nhu cầu sinh lý anh đều tìm những cô gái bên ngoài để giải quyết. Nhưng không hiểu sao mọi khi gặp cô trái tim anh đều rung
động.
- À? Anh nói là. . . . . . ? - Duy Nhất khẽ cắn răng nhẹ nhàng hỏi, gương mặt giống như bị lửa đốt, đỏ gấc lên.
- Ngu ngốc. - Minh Dạ Tuyệt gầm nhẹ một tiếng, chợt ngậm lấy môi của cô,
tùy ý xâm phạm vào trong khoang miệng cô. Không tiếp tục để cho cô có cơ hội thở dốc.
- Ách. . . . . . , đứa bé. - Duy Nhất thật vất vả lấy được chút xíu cơ hội để lên tiếng, giùng giằng nhắc nhở anh.
- Thật sự là phiền toái, tôi sẽ cẩn thận. - Minh Dạ Tuyệt gầm nhẹ một
tiếng, đè cô ngã xuống giường, cẩn thận không đụng đến bụng của cô, cả
đêm nay anh không nhịn được, thân thể lạnh lẽo sớm đã dấy lên hỏa dục.
Muốn được cùng cô bốc cháy.
Sáng sớm, khi D