a, anh nhìn thấy
trong mắt cô thể hiện một sự nghiêm túc, chẳng lẽ cô có mưu tính gì sao?
Hoài nghi đã ăn sâu bén rễ ở trong lòng của anh, người bên cạnh, trừ Phạm ra anh đều mang hòai nghi hết, dù ít hay nhiều, bao gồm cả Minh Thiên. Đối với cô gái trước mắt, anh không muốn hoài nghi, nhưng chưa bao giờ suy
nghĩ đến điều đó. Phòng ngừa ngộ nhỡ anh làm trái nguyên tắc một lần thì sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba.
Nhưng anh vẫn không biết, anh làm như thế càng khiến Duy Nhất xa rời anh mà thôi.
Từ ngày đó trở về sau, chỉ cần anh mang tài liệu về, Duy Nhất chưa bao giờ đến gần chỗ anh làm việc, mang đồ ăn đến cho anh cũng chỉ đứng cách xa, không để cho anh hoài nghi cô thêm nữa. Nếu như đây là điều anh muốn,
như vậy anh biết nên làm gì, cô sẽ không vọng tưởng bước vào thế giới
của anh.
Minh Dạ Tuyệt nhìn thân thể cô mọi ngày một cái xa anh,
trong lòng bắt đầu hoài nghi có gì đó không đúng. Không biết sao, thời
điểm cô muốn đến gần anh, anh lại muốn cô cách xa hơn một chút, nhưng
khi nhìn cô cách xa anh một khoảng cách nhất định, trong lòng của anh
đột nhiên có chút mất mác.
Cuộc sống ngày ngày trôi qua, thân thể Duy Nhất cũng càng ngày càng khó chịu, khi thai nhi được bảy tháng, tay chân của cô cũng bắt đầu phù nề, thường thường mỗi ngày, chân của cô sẽ sưng lên, mặc dù dì Trương vẫn tỉ mỉ giúp cô chăm sóc thân thể, nhưng
cô lại cảm thấy càng ngày càng khó chịu.
Cô càng ngày càng hơn ăn nhiều, đứa bé cũng càng ngày càng lanh lợi, cô rất thường xuyên bị nó
đá khiến đau đớn, mới dừng cái chân nhỏ lại; đây là khẳng định, về sau
chắc chắn nó sẽ trở thành một đứa bé rất hiếu động. Đi đứng sững sờ, đứa bé hiếu động khiến cô chịu không ít đau khổ, thân thể càng ngày càng
trở nên sưng vù, cô cũng càng ngày càng không thể động đẩy nhiều. Nhưng
tất cả những thứ này, chỉ mình cô chịu đựng, Minh Dạ Tuyệt giống như
không thấy được sự khổ cực của cô, mỗi ngày trở về vẫn bắt cô làm thức
ăn cho anh, nhìn thân thể sưng vù của cô cũng chưa từng nói một câu quan tâm. Ban đêm cô chuột rút khó chịu, anh cũng chưa từng giúp cô đấm bóp, vẫn ngủ rất ngon. Cô chỉ có thể vụng về bò dậy, nhẹ nhàng xoa bóp cho
mình.
Mỗi khi thế, Duy Nhất đều cố gắng dùng lực xoa bóp, vừa
nhìn người đàn ông đang ngủ an ổn, trong lòng dâng lên hàng loạt chua
xót.
Cô biết anh rất mệt mỏi, nhưng đối mặt một người cho tới bây giờ đều chưa từng nói qua một câu quan tâm, chưa từng có chủ động giúp
cô giảm bớt một chút xíu khổ sở, cô đợi chờ anh, cô không thể kiên trì
được nữa.
Nhưng mỗi khi nước mắt sắp rơi ra ngoài, cô sẽ dùng lực lau đi, tự an ủi lòng mình. Anh vốn là người không biết quan tâm đến
người khác, không nên cưỡng cầu anh yêu thương một ai. Trong lòng anh
không phải không có cô, chỉ là không thích nói chuyện mà thôi, tối thiểu anh chưa bao giờ tạo xì-căng-đan bên ngoài, nó nói rằng anh chưa từng
đụng qua phụ nữ khác, như vậy nên là đủ rồi.
Nhưng ngày trôi qua
càng lâu, lòng của cô lại càng tới càng lạnh, anh không tới giúp cô, dù
cho một chút. Dùng cách tự mình an ủi mình cũng càng ngày càng vô lực.
Cô lại muốn nhanh chóng sinh đứa bé ra, hy vọng anh nhìn thấy con mình
rồi, sẽ thay đổi một chút, chú ý đến mẹ con các cô một chút? Nhưng nhất
định những thứ này đều là do cô vọng tưởng mà thôi.
Mỗi một ngày
qua đi rất vô vị, một ngày lại một ngày lặp lại giống nhau, cho đến khi
bụng cô bắt đầu đau, cuộc sống của cô rốt cuộc không hề nữa lặp lại
trước kia, cũng nói rằng khoảng cách của bọn họ ngày một xa nhau, nó
biến thành cái rãnh sâu không thấy đáy, để cho cô không thể tiếp tục
vượt qua.
Vào đêm, cửa sổ bên trong thỉnh thoảng truyền ra những
tiếng rên rỉ, trong đêm tối yên tĩnh khiến lòng người không ngừng lo
lắng, ngoài cửa sổ cũng khẽ động vì tiếng rên rỉ kia.
- A. . . . . . - Duy Nhất cắn răng chờ đau đớn từ từ quay trở về trạng thái bình
thường, mới đưa tay cầm lấy cái điện thoại di động đang để ở đầu giường, gọi một số điện thoại cho người mà cô chưa từng gọi. Gần tối ngày hôm
qua bụng của cô liền bắt đầu đau, nhưng cô cũng không có quá để ý, bởi
vì tình huống như thế này, đã kéo dài mấy ngày rồi, nhưng không nghĩ
tới, mỗi cơn đau cách nhau ngày càng gần.
Cô đọc sách, biết đây là dấu hiệu mình sắp sanh, cơn đau mỗi lúc một gần nhau, cô không thể chịu đựng thêm nữa.
Duy Nhất bấm một dãy số, lẳng lặng chờ người ở đầu dây bên kia điện thoại
di động, tối nay anh chưa trở về, không thể làm gì khác hơn là gọi điện
thoại cho anh, dường như đứa bé sắp ra đời rồi?
- Alo. . . . . . - Không lâu sau đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói dịu dàng, khiến
Duy Nhất hoài nghi mình có gọi lầm số hay không. Nhìn kỹ dãy số trên
điện thoại, đúng là số của anh kia mà, nhưng bên trong tại sao lại
truyền đến giọng nói của một cô gái? Không phải anh rất ghét phụ nữ sao?
- Alo? Có gì xin cứ nói? - Bên đầu điện thoại kia lại truyền một tiếng hỏi thăm, đem Duy Nhất đang ngẩn người đánh thức.
- Xin chào, xin hỏi đây có phải là số điện thoại của Minh Dạ Tuyệt không? - Duy Nhất chần chờ hỏi, vẫn muốn tin đây không
