h
tĩnh lại.
Chỉ chốc lát sau cửa phòng sanh liền mở ra, y tá ôm trong ngực một đứa bé xinh xắn, mang theo khuôn mặt mỉm cười đi ra.
- Chúc mừng ạ, là một tiểu công chúa, hơn nữa còn rất khỏe mạnh - Y tá nhìn ba người đang vây quanh, mỉm cười nói.
Cô đã làm công việc này nhiều năm qua, nhưng chưa nghe tiếng khóc của đứa bé nào lại có lực như thế.
- Các người là ông nội và bà nội của đứa bé à? Nhanh lên đến đây nhìn
cháu gái mình một chút đi, sau đó tôi sẽ ôm nó đi tắm - Y tá mỉm cười đi tới bên cạnh dì Trương và chú Trương.
- Ách. . . . . . Tôi không phải. . . . . .
- Dì xem đứa nhỏ này thật đúng đáng yêu ạ.
Dì Trương vừa định phủ nhận bà không phải là mẹ của Duy Nhất, nhưng chú
Trương lại cắt đứt lời của bà..., mắt nhìn về đứa bé trong ngực của cô y tá, mang vẻ mặt ngạc nhiên.
- Thật sao? tôi xem một chút, thật
đúng là sao này trưởng thành sẽ thành Mỹ nữ. - Nghe chú Trương nói như
vậy, dì Trương cũng liền vội tới gần, nhìn đứa bé trong ngực của cô y tá khiến bà có chút kinh hãi.
Một đứa bé nhỏ xíu, mở mắt thật to vì tò mò, sóng mũi thẳng tắp rất giống Minh Dạ Tuyệt, cái miệng nho nhỏ
thì có lẽ nghiêng về nét đẹp của Duy Nhất. Lỗ tai giống như có thể nghe
được tiếng người nói chuyện, nơi đó có âm thanh, đầu của bé liền nghiêng về nơi đó. Ánh mắt nhìn cái này cái kia, có lẽ bé tò mò muốn khám phá
cái thế giới mà bé chưa bao giờ gặp qua. Không khóc cũng không náo, vô
cùng yên tĩnh, tuyệt không giống như những đứa trẻ vừa mới chào đời.
- Đứa bé này thật biết điều nha, trừ lúc vừa sinh ra khóc mấy tiếng, liền không khóc nữa. - Y tá cúi đầu nhìn đứa bé đang nằm trong ngực mình,
mỉm cười dịu dàng. Đứa bé này cho người ta một cảm giác vô cùng kiêu
ngạo và lạnh lẽo.
- Mẹ của đứa bé đâu? Cô ấy thế nào rồi, sau đến bây giờ cũng chưa thấy ra? - Minh Dạ Phạm nhìn đứa bé một chút, nhớ tới Duy Nhất vẫn đang ở trong phòng sanh, dù sao đứa bé đã là bình an ra
đời, nhưng mẹ của nó thì sao? Có bình an giống như nó không?
-
Anh cứ yên tâm đi, bác sĩ đang xử lý cuống rốn của cô ấy, chắc một chút
nữa cô ấy sẽ ra tới. - Y tá nhìn vào mắt của anh càng thêm phần ngưỡng
mộ, anh không vội vã lo lắng cho con mình, ngược lại một mực lo lắng cho người đã cực khổ sanh ra đứa bé, có lẽ anh yêu vợ mình nhiều lắm?
- A, vậy thì tốt. - Minh Dạ Phạm buông trái tim đang lơ lửng xuống, thở
phào một hơi. Mới vừa rồi dáng vẻ cô ấy thật khiến người ta lo lắng, mặc dù cô một mực chịu đựng, nhưng anh nhìn ra được cô đau đến cỡ nào. Thì
ra là sanh con là chuyện cực khổ như thế.
Hơn nửa năm qua này,
mặc dù cô không giống như lúc ban đầu luôn cô ý tránh né anh, nhưng anh
có thể cảm nhận được, cô không muốn gần gũi anh. Anh liền làm theo ý
muốn của cô, không hề cố ý đến gần cô.
Anh cũng không biết rõ
chuyện gì xảy ra, nhưng mỗi khi cô có chuyện gì, cô lại luôn lo lắng và
đề phòng anh, cô cũng chẳng muốn gần anh quá mức, anh sẽ cố gắng cách xa cô để cho cô không cảm thấy phiền toái. Anh biết cô là chị dâu của anh, không thể vọng tưởng chuyện gì khác, nhưng nhất cử nhất động của cô lại vô thức đi đến tim anh. Không nên tiếp tục như vậy nữa, thật không thể
tiếp tục như vậy nữa.
Y tá không biết đã đi từ lúc nào, dì Trương và chú Trương lại cùng đứng ở cửa phòng sanh, chờ người ở bên trong ra. Đây là lần đầu bọn họ không hề gấp gáp như vậy, tâm từ từ bình tĩnh,
đứa bé bình an ra đời, vậy người mẹ cũng không nên có chuyện gì!
Đang lúc Minh Dạ Phạm lẳng lặng tự suy nghĩ mọi chuyện, cửa "Xoạch" một
tiếng mở ra. Ngay sau đó Duy Nhất bị đẩy ra ngoài, mồ hôi ướt nhẹp trên
tóc, xốc xếch dính vào cái trán của cô, trên mặt, mắt khẽ nhắm, chân mày không hề nhíu lại, nhưng cũng không có một tia động tĩnh nào. Tất cả
những chuyện này làm cho người ta biết chuyện mới vừa rồi đã vắt kiệt
sức cô ra sao.
Minh Dạ Phạm theo bước chân của bác sĩ, vội vàng
đi đến phòng bệnh, nghe xong những lời căn dặn của bác sĩ, sau đó đưa
bác sĩ ra về.
"Như thế nào? Con trai hay con gái?"
Minh Dạ Phạm vừa định nhấc chân trở về phòng bệnh, liền nghe phía sau truyền
đến những bước chân dồn dập, cùng một tiếng nóng nảy hỏi thăm.
Minh Dạ Phạm chợt quay đầu lại, nhìn thấy người đang đến thì khẽ nhíu mày
Bọn họ tới nơi này làm gì?
- Phạm, con trai hay
con gái? - Minh Thiên chạy đến trước mặt của Minh Dạ Phạm, bắt lấy cánh
tay của anh, giống như không nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Duy Nhất
trong phòng bệnh, ông chỉ quan tâm đứa bé là con trai hay con gái mà
thôi?
- Cái gì? Con trai hay con gái? - Đi theo sau lưng Minh
Thiên là Lâm Lệ cũng nhanh chóng hỏi, trong lòng không ngừng cầu nguyện
ngàn vạn lần đừng là con trai.
Thời điểm Duy Nhất mệt mỏi sắp
ngủ, lại đột nhiên nghe được một giọng nói xa lạ mà quen thuộc, khiến cô dù có mệt mỏi cũng trở nên phòng bị. Chợt mở hai mắt ra, nhìn người
đứng ở cửa phòng bệnh.
Ông ta tới nơi này làm gì? Bỗng nhiên nhớ
tới chuyện ban đầu khi biết tin cô mang thai ông ta gọi cô đến nhà chính nói chuyện để hay phá, tâm đột nhiên ‘căng thẳng’ nhảy vội vã. Chẳng lẽ là ông ta muốn cướp đứa bé của cô?
Duy