đêm khuya mới kết thúc, mệt mỏi nên anh không muốn
lách đường xa về nhà cho nên trở về phòng làm việc, khi tỉnh lại thì làm việc luôn.
Ai! Thật là nhức đầu, những trưởng lão cao cấp vừa
nghe đến việc anh muốn thay đổi cơ cấu bang Thiên Minh, thiếu chút nữa
liền muốn giết anh, thề kiên quyết phản đối, ngày hôm qua anh hẹn tất cả bọn họ ra ngoài nói chuyện, về phương thức phát triển sau này của bang
Thiên Minh, cuối cùng bọn họ đều nói động lòng, cũng đồng ý cách làm của anh. Nhưng khiến cho anh mệt mỏi đến gần chết.
- Tổng giám đốc
anh tỉnh rồi à. - Mới vừa đứng dậy, sau lưng liền truyền đến một giọng
nói ngọt ngào, hồ nghi quay đầu lại thấy một cô gái tóc dài xõa vai, mặc áo đầm màu hồng đứng bên cạnh mỉm cười nhìn anh, mang theo một vẻ dịu
dàng đầy ý nhị.
- Cô là ai? - Trong lúc nhất thời Minh Dạ Tuyệt
có chút mê hoặc, nhăn mày lạnh giọng hỏi. Bây giờ còn không phải là giờ
làm việc, nơi đây là phòng nghỉ riêng của anh, cô ta vào bằng cách nào!
- Anh quên rồi sao, em là thư ký Hạ Thanh Lịch, ngày hôm qua anh bảo em
đi bàn chuyện ở khách sạn ‘Hoàng Đô’ cùng với anh đó. - Hạ Thanh Lịch
nhẹ nhàng mỉm cười nhìn anh, không hề chú ý đến sự lạnh lùng cua anh.
Cô đã chờ đợi cơ hội này hai năm rồi, rốt cuộc cũng có cơ hội tiếp cận
anh, tối ngày hôm qua cô luôn ở bên cạnh anh, một bước cũng không rời.
- Thật sao? - Minh Dạ Tuyệt cúi đầu nghiêm túc nhớ lại chuyện ngày hôm
qua, ngày hôm qua anh uống hơi nhiều rượu, không nhớ ra được quá nhiều
chuyện. Chỉ nhớ đúng thật anh bảo một thư ký cùng anh đến khác sạn
‘Hoàng Đô’, còn đoạn sau như thế nào, trong đầu anh chẳng có chút ấn
tượng gì cả.
Hạ Thanh Lịch chỉ là nhàn nhạt mỉm cười nhìn gương
mặt lạnh lẽo của anh, chân mày hơi nhíu, cũng không nói gì, một mình
lẳng lặng chờ anh nhớ ra. Cô cố gắng duy trì nụ cười ngọt ngào, cố gắng
đem mình trở thành một người ưu nhã. Nhưng chỉ có chính cô mới biết,
hiện tại tim của cô đang đập mạnh như thế nào.
"Đinh linh linh,
đinh linh linh." Đang lúc Minh Dạ Tuyệt lâm vào trầm tư, điện thoại bên
ngoài phòng làm việc vang lên cắt ngang suy nghĩ của anh.
Không
chần chờ, Minh Dạ Tuyệt đứng lên sải bước đến ngoài cửa chỗ Hạ Thanh
Lịch đang đứng. Lúc đi qua cô, chóp mũi xẹt qua một mùi thơm quen thuộc, Minh Dạ Tuyệt sửng sốt liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó đi về phía
phòng làm việc.
Khi anh đi qua Hạ Thanh Lịch khẽ cúi đầu, lộ ra
cái cổ trắng noãn, trên mặt vẫn là nụ cười nhàn nhạt. Cô biết mình rất
đẹp, không có bất kỳ một người đàn ông nào có thể chống lại vẽ đẹp của
cô.
Nhưng anh chỉ hơi dừng lại, rồi rời khỏi cô, trong khoảnh
khắc Hạ Thanh Lịch thấy anh rời đi, lông mi cong lên sau đó khôi phục nụ cười dịu dàng, giống như mới vừa rồi anh nhất thời hoa mắt mà thôi.
- Uy. . . . . . Chuyện gì? - Minh Dạ Tuyệt vuốt lại đầu hơi say của mình, cầm ống nghe lên tức giận hỏi, sớm như vậy là ai gọi anh?
- Anh
cả, rốt cuộc có chuyện gì thế, em gọi điện thoại cả đêm cho anh mà không được. Anh gặp chuyện gì mà tắt máy thế? - Điện thoại vừa thông, Minh Dạ Phạm lập tức răng rắc hỏi, giọng điệu cũng không tốt cho lắm. Hiện tại
anh mới nhận điện thoại là sao, tối hôm qua tự nhiên tắt máy, hơn nữa cố tình để ngay thời điểm Duy Nhất sinh thì tắt máy.
Anh gọi điện
thoại mười mấy lấy, bảo người trong bang gọi hơi trăm cuộc, nhưng không
lần nào thông cả, nghĩ đến lúc này anh có lẽ đã đến văn phòng rồi, cho
nên vội vàng liền gọi đến phòng làm việc của anh. Không ngờ anh đúng là
đang ở đó.
- Không gọi được? Làm sao lại không gọi được. Anh vẫn
luôn mở máy mà! Có chuyện gì gấp cần tìm anh sao? - Minh Dạ Tuyệt kỳ
quái hỏi, Phạm không bao giờ tìm anh lại dùng giọng khẩn trương thế,
huống chi cả đêm tìm anh. Nhưng điện thoại của anh không tắt máy chuyện
này còn lạ hơn.
- Bây giờ anh mau tới bệnh viện đi, chuyện khác
sau này hãy nói. - Minh Dạ Phạm không để ý giải thích cái gì, vội vàng
nói. Trực giác cho là anh biết là anh phải tự tìm lý do.
- Đến bệnh viện làm cái gì? Em xảy ra chuyện gì sao? - Nghe đến đó, lòng của Minh Dạ Tuyệt căng thẳng liền vội vàng hỏi.
- Không phải là em, là chị dâu, chị dâu sinh rồi. - Minh Dạ Phạm trợn
trắng cả mắt, chẳng lẽ anh không suy nghĩ một chút sao? Vừa nói bệnh
viện liền cho là anh đã xảy ra chuyện, làm sao anh lại xui xẻo như thế?
- À? Sinh? Được, anh lập tức đến. - Minh Dạ Tuyệt cúp điện thoại, xoay
người đi về phía phòng nghỉ ngơi muốn tìm chìa khóa xe, lại vừa hay nhìn thấy Hạ Thanh Lịch đang đứng trong phòng.
Gửi thanks
Tịnh Yên↓ Re: [Hiện đại'> Vợ trước của tổng giám đốc Satan - Tử Yên Phiêu Miểu 04.06.2014, 11:17
Chương 59: CON, CÂM MIỆNG CHO BA (tiếp theo)
- Trở về đi, sau này không có lệnh của tôi, cô không được bước vào phòng
này dù nửa bước. - Minh Dạ Tuyệt nhìn qua cô, trực tiếp đi vào phòng
nghỉ, khi đi qua tủ giường nhìn thấy điện thoại đang ở trạng thái khóa
nguồn.
- Cô động tới điện thoại di động của tôi sao? -Minh Dạ
Tuyệt cầm điện thoại tối đen lên, giọng nói trở nên trầm thấp, điện
thoại di động tắt máy, mà trước giờ anh chưa bao giờ tắt má