hìn cô.
Cô muốn thế nào đây? Ngày hôm trước vẫn rất tốt kia mà? Thế nào vừa sinh
xong đứa bé lại thay đổi thế ? Chẳng lẽ phụ nữ sau khi sinh con đều như
thế sao?
Vật nhỏ trong ngực đang an nhiên ngủ, Duy Nhất êm ái đặt bé xuống giường, sau đó từ từ nằm bên cạnh, hai mắt nhắm lại, cô rất
mệt mỏi, mệt đã đến không cần hơi sức cải cọ với anh, cô chỉ muốn nghỉ
ngơi thật tốt mà thôi.
- Cô mệt lắm à?. - Minh Dạ Tuyệt thấy cô
nhắm mắt lại, giống như cực kỳ mệt mỏi, tâm không nhịn được mềm xuống,
lửa giận trong lòng phai nhạt đi ít nhiều.
- Ừ. - Duy Nhất nhắm hai mắt, trả lời một tiếng, mắt cũng không thèm mở ra.
Đúng vậy, cô đã quá mệt mỏi, thật sự mệt mỏi.
Cô phải tiếp tục chờ đợi sao? Nhất định chưa chưa thể yêu cô, anh xứng đáng để cô tiếp tục chờ ư?
- Vậy cô nghỉ ngơi thật tốt đi, tôi về công ty trước. – Cô không nói một
lời khiến anh thấy mình cực kỳ thất bại. Dường như cô cố ngăn cản anh
bên ngoài thế giới của cô, trong lòng có chút trống không, lại không
biết nên làm thế nào.
Duy Nhất không tiếp tục lên tiếng, chỉ nhắm hai mắt, hàm răng trắng noãn cắn chặt lấy môi, trong lòng giống như là
có tảng đá ép tới khiến cô không thở nổi. Nghe tiếng bước chân anh rời
đi, khóe mắt từ từ rịn ra những giọt nước mắt trong suốt.
Tại sao anh không giải thích với cô? Chỉ cần anh giải thích một chút, cô sẽ
tin. Mặc dù chưa từng vọng tưởng anh sẽ tích cực giải thích chuyện tối
qua, nhưng anh cũng nên nói một vài câu, một câu nói xin lỗi cũng không
nói, chỉ lạnh lùng muốn cô tiếp nhận. Anh cho rằng cô đầu gỗ sao? Cho là cô không có tình cảm, không có cảm giác sao?
- Mợ cả, chỉ là cậu cả có chút vội vàng mà thôi, cô đừng khổ sở, hôm nay cậu ấy đến đây
thăm cô như thế, đã nói trong lòng cậu ấy có cô. Đừng khóc, cô mới vừa
sinh em bé khóc như thế là không tốt, coi chừng khóc sẽ ảnh hưởng đến
tuyến sữa? – Dì Trương nhìn khóe mắt đang lặng lẽ chảy nước mắt của cô,
thở dài một cái, đưa tay nhẹ nhàng giúp cô lau nước mắt.
Duy Nhất cắn môi thật chặt, không để cho mình phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào,
trong lòng anh thật sự có cô sao? Nếu như có, tại sao ngay cả một lời an ủi cũng không nói?
Mới vừa đi ra phòng bệnh, Minh Dạ Tuyệt liền
nghe điện thoại, không nghe được người bên kia nói gì đầu lại nóng nảy,
lửa giận trong nháy mắt cháy rực
- Làm gì? Không muốn sống sao,
lúc này gọi điện thoại cho tôi làm gì? - Minh Dạ Tuyệt cầm điện thoại di động lên liền mắng, trong lòng bộc phát sự tức giận, toàn bộ phát trút
lên người gặp xui kia.
Tiếng rỗng giận của người bên kia điện
thoại thiếu chút nữa khiến tay đối phương điếc, vội vàng đưa điện thoại
ra xa lỗ tai, sau hồi lâu lại mới dám lên tiếng:
- Ách. . . . . . , Tổng giám đốc Minh, đã đến giờ họp. Xin hỏi anh có đến không ạ?
- Đến, chứ không mở hội nghị làm gì? Nuôi cái người không công sao? Phế
vật. - Minh Dạ Tuyệt hầm hừ với người bên kia điện thoại, bước nhanh ra
ngoài đi tới. Trong hành lang vắng người, ai vừa nhìn đến bộ dạng này,
cũng vội vã né ra, trợn to cặp mắt hoảng sợ nhìn anh, chỉ sợ sơ ý đụng
trúng anh, từ đâu lại xuất hiện một người đàn ông như Quỷ ám vậy?
Minh Dạ Phạm cầm hộp cơm trong tay, nhìn cái bóng dáng xa xa, khẽ nhíu mày.
Là Tuyệt đó sao? Thế nào anh vừa xuống căn-tin mua cơm thôi, Tuyệt đã tới
rồi lại đi? Hơn nữa, nhìn anh giống như đang mang uất ức lớn vậy?
Đi vào trong phòng bệnh, chỉ thấy dì Trương đang ngồi bên cạnh giường lặng lẽ nhìn Duy Nhất, xem ra trong chua xót có ấm áp.
- Dì Trương ăn cơm. - Minh Dạ Phạm giơ thức ăn trong tay lên, vừa nói vừa đi vào phòng bệnh.
- Suỵt . . . . . – Dì Trương nghe được âm thanh của anh, vội vàng quay
đầu muốn bảo anh nói nhỏ thôi, đứng dậy nhẹ nhàng đi tới bên cạnh anh
nói – Mợ cả mới vừa ngủ, chớ quấy rầy sợ cô tỉnh lại.
- A, tôi
hiểu rồi, anh cả. . . . . . - Minh Dạ Phạm nhìn sang người trên giường,
thấy sắc mặt của cô vô cùng kém, vì vậy nhẹ giọng hỏi.
- Cậu cả mới vừa đi, xem ra giống như có chút không vui vẻ. – Dì Trương thở dài một tiếng, chậm rãi nói.
Bà không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mợ cả vừa nhìn thấy cậu hai
thì trở nên lạnh lẽo, mà cậu cả cũng không giải thích rõ vì sao lúc mợ
cả sinh cậu lại không có ở bên cạnh. Hai người không lên tiếng, ai cũng
không chịu mở miệng làm sáng tỏ mọi chuyện, nếu quả là hiểu lầm thì phải cố gắng giải quyết chứ?
- Tôi biết rồi, dì Trương - Minh Dạ Phạm vỗ vỗ nhẹ vai dì Trương, trong bụng ra một quyết định: - Dì hãy ở đây
chăm sóc tốt cho mợ cả. Tôi đi ra ngoài một chút.
- Cậu hai, đây là việc tôi phải làm. Xin cậu cứ yên tâm – Dì Trương mở miệng nói lời bảo đảm với Minh Dạ Phạm.
Từ lâu bà đã đem Duy Nhất trở thành con cái của mình, dù không có phân phó của anh, bà cũng sẽ làm tất cả vì cô.
Minh Dạ Phạm nhanh chóng vọt đến phòng làm việc của Minh Dạ Tuyệt, nhưng
không có nhìn thấy người, lập tức đi ra ngoài, vừa đúng lúc đụng phải
một người đang cầm tài liệu đi tới, Minh Dạ Phạm ôm đồm giữ cô lại hỏi:
- Tổng giám đốc đâu?
- Tổng giám đốc đang họp, xin hỏi ngài. . . . . . .
Minh Dạ Phạm vừa nghe đến lờ