y, mặc kệ
uống không uống rượu hay uống rượu đều không khóa máy.
- Ách. . . . . . , là tổng giám đốc nói không hi vọng có người tới quấy rầy, cho
nên em chủ động khóa máy, thật xin lỗi. - Hạ Thanh Lịch vội vàng cúi đầu mang theo vẻ uất ức, nhẹ giọng nói, giống như cô chỉ phạm một sai lầm
nhỏ mà thôi .
- Tôi cho phép cô động đến điện thoại của tôi sao?
Dùng thân phận gì động đến đồ của tôi? Một thư ký nhỏ mà dám làm thế
sao? Ai cho phép cô làm thế? - Minh Dạ Tuyệt từ từ quay đầu lại, từng
bước đi tới gần cô, giận không kềm chế được lạnh lùng quát.
-
Thật xin lỗi, thật xin lỗi, tôi không phải cố ý, chỉ là tôi sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh mà thôi, tôi thật sự không cố ý, làm sai chỗ nào,
tôi sẽ đổi, tôi nhất định sẽ sửa , xin anh đừng nóng giận, đừng sa thải
tôi. – Nhìn anh càng ngày càng đến gần thân thể Hạ Thanh Lịch lui về
phía sau mấy bước, âm thanh có chút run rẫy, mang theo vài tia uất ức,
vẫn cứ nói xin lỗi.
Minh Dạ Tuyệt nhìn cô cúi thấp đầu, nghe cô
không ngừng nói xin lỗi, tâm chợt nhéo lên, đột nhiên nhớ tới mười năm
trước, một cô bé không ngừng van xin anh: " Đừng, anh Tuyệt, em không
muốn đi, em làm sai chỗ nào, em sửa, tất cả em đều sửa đổi. Anh đừng bắt em đi có được hay không? Anh Tuyệt, em sợ" (Edit: Chương 25:Không cho)
giọng nói kia như xé rách cõi lòng anh.
"Đi ra ngoài, cút ra
ngoài, đừng xuất hiện trước mặt của tôi." Minh Dạ Tuyệt chợt hét lớn,
trong lòng đột nhiên dâng lên tia đau đớn, để cho anh không thể khống
chế tâm tình của mình.
Tại sao bóng dáng cái đồ đần không thể
biến mất? Nếu không để cho anh tìm được cô, tại sao không cho nó biến
mất khỏi trí nhớ anh luôn đi? Vì cái gì mà vào những lúc anh lơ đãng nó
lại xông ra khỏi đầu anh?
- Dạ, cám ơn, cám ơn tổng giám đốc. -
Hạ Thanh Lịch giống như bị hù dọa khiến kinh sợ, liếc khuôn mặt nhỏ
nhắn, liền vội vàng xoay người trốn ra khỏi phòng làm việc. Nhưng trong
nháy mắt khi cô xoay người đóng cửa lại, trên mặt đã không có vẻ kinh
sợ, hốt hoảng, thay vào đó chính là tràn đầy hài lòng, coi như cô chọc
giận anh, còn có thể từ phòng làm việc của anh đi ra mà không bị thương
tích? Nói như vậy, vẻ mặc dịu dàng của cô cũng có tác dụng? Xem ra sau
này chỉ cần dùng chiêu này có thể đến gần anh, không bị anh đẩy ra khỏi
cửa rồi.
Nghĩ tới đây, mặt Hạ Thanh Lịch mang nụ cười tự tin, ưu
nhã bước đi, xoay người đi về phía phòng làm việc của cô trong hai năm
qua.
Minh Dạ Tuyệt nhắm mắt lại thật vất vả lấy lại hơi thở bình
thường, thở ra một hơi, cầm quần áo lên xoay người rời khỏi phòng làm
việc, nên quên đi, thật nên quên đi, đồ đần! dù là trừng phạt tôi, như
vậy cũng đã đủ chưa?
Một cô gái đã sinh con cho anh? Anh không
nghĩ việc đó lại nhanh như thế, mấy ngày nay, anh bận tối mắt tối mũi,
quên bên cạnh còn có một người, trên căn bản mỗi ngày đều dồn tất cả
tinh lực vào công việc, cho đến mệt mỏi mới bò lên giường ngủ, cho nên
không chú ý đến cô nhiều lắm, chính anh cũng quên chuyện cô mang thai.
Nghĩ tới đây, anh vội vàng bấm thang máy đi ra khỏi phòng làm việc, thang máy lập tức mở ra.
Cô sanh con, anh lại chẳng có ở bên cạnh cô, trong lòng đúng là có chút áy náy.
Minh Dạ Tuyệt vừa đi vào thang máy, nơi khúc quanh có một người bước ra, mang trên mặt nụ cười lạnh lẽo.
Hai năm đợi chờ, cô đã đợi hai năm rồi, nhưng không có cơ hội tiếp cận anh, chuyện ngày hôm nay, sẽ phải là một bước ngoặc mới?
Minh Dạ Tuyệt, sớm muộn cũng có một ngày anh thuộc về em, chỉ của một mình
Hạ Thanh Lịch em thôi, sẽ không chia sẻ anh với ai cả.
Minh Dạ Tuyệt chạy như bay đến bệnh viện, tìm được phòng bệnh của Duy Nhất thì đẩy cửa phòng
vào, liền nhìn thấy Duy Nhất đang nằm trên giường, một cái đầu nhỏ đang
nằm bên cạnh cô. Mà dì Trương cũng ngủ gật bên cạnh.
- Cậu cả. - Dì Trương nghe được âm thanh lập tức mở mắt ra, nhìn thấy anh đi tới vội vàng đứng lên.
- Ừ, cô ấy thế nào rồi? - Minh Dạ Tuyệt nhìn cô gái thân người gầy gò vì mệt mỏi nên ngủ thiếp đi, nhỏ giọng hỏi.
Cô giống như rất mệt mỏi, hai gò má vốn đỏ thắm hiện tại hoàn toàn trắng
bệch, đôi môi đỏ hồng bây giờ đã chồng chất vết thương, có phải là trong quá trình sinh ẩn nhẫn đau thương mà cắn môi không?
- Mợ cả vừa mới ngủ ạ, đêm qua cô ấy đã rất mệt mỏi! - Dì Trương nhẹ nhàng nói, chỉ sợ sẽ đánh thức Duy Nhất.
- Cậu cả, cậu cả cậu xem cô bé một chút này, dáng dấp rất đẹp. - Dì
Trương nhẹ nhàng nói xong lập tức tránh ra, để anh có thể đi tới. Nhìn
cái đầu nhỏ tràn đầy vui mừng khi gặp được cha mình.
- Ừ, tốt. Xấu. - Minh Dạ Tuyệt cúi người nhìn về hai mắt mở to của cô gái nhỏ, vừa nghe đến giọng nói của anh liền cao mày.
Nhìn một chút, trong lòng của anh có một cảm giác rất lạ, cái vật nhỏ này
chính là con anh sao? Nhưng vì sao nó lại nhỏ thế, khuôn mặt nhỏ nhắn
hoàn hảo một chút coi như là trắng trắng mềm mềm, nhưng mấy ngón tay kia có chút khó coi, da dẻ lại nhiều nếp nhăn, thật là xấu xí.
- Đứa bé đều là như vậy, qua mấy tháng đẹp được. – Dì Trương sững sờ, buồn
cười nói. Đứa bé nào chẳng như thế? Đứa bé này đã coi như là đẹp rồi,
vừa