i nói lập tức chuyển sang phòng họp, nơi này anh rất ít khi lui tới, nhưng phòng họp ở đâu anh vẫn còn nhớ đường.
- Anh, anh không thể làm loạn như thế, anh. - Hạ Thanh Lịch liền vội vàng đuổi theo, nhìn tính khí không tốt của người kia, cũng thầm than phiền
phức.
"Bành" một tiếng, Minh Dạ Phạm dùng một cước đá cửa phòng
họp văng ra, liền nhìn thấy hai hàng dài người trong đồng phục chỉnh tề
đang ngồi quanh, bên trong là không khí khẩn trương và trầm muộn, mọi
người bởi vì anh xông vào mà lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay
không biết Tổng giám đốc ăn trúng thứ gì? Vốn đã làm việc cho anh nhiều
năm, hiểu rõ tính cách của anh, hôm nay anh càng tệ hơn, đem tất cả
những sai lầm của bọn họ ra mắt một lần.
- Anh cả, anh tính như
thế nào vậy? - Minh Dạ Phạm mặc kệ những ngững người kia đang dùng loại
ánh mắt nào nhìn anh, mấy bước đi tới trước mặt Minh Dạ Tuyệt, lạnh lùng chất vấn anh.
"Cộc cộc. . . . . lộc cộc" một hồi giày cao gót
dồn dập tiếng vang, theo đó là một bóng người đi tới, Minh Dạ Phạm cau
mày nhìn về phía cửa, Minh Dạ Tuyệt cũng nghiêng đầu nhìn theo, vừa hay
nhìn thấy Hạ Thanh Lịch thở hồng hộc đi đến.
- Tổng. . . . . .
Tổng giám đốc, em không ngăn được anh ấy, thật xin lỗi. - Gương mặt Hạ
Thanh Lịch mang đầy sợ hãi, nhìn thấy hai người lập tức kiếp sợ nói.
Giống như là con thỏ nhỏ chịu kinh sợ.
- Đi ra ngoài, hội nghị
tới đây kết thúc, tất cả các người đều đi ra ngoài. - Minh Dạ Tuyệt
không để ý Hạ Thanh Lịch, lạnh giọng ra lệnh.
"Soạt soạt soạt"
trong phòng họp lập tức vang lên một loạt âm thanh thu dọn đồ đạc, chỉ
chốc lát sau liền tất đám người bên trong biến mất hoàn toàn.
Hạ
Thanh Lịch hồ nghi nhìn người đứng bên cạnh Minh Dạ Tuyệt, cũng theo
những người đó lui ra ngoài, thoáng qua trong mắt một đạo sắc bén, người đàn ông này tìm đến Minh Dạ Tuyệt vì chuyện gì? Nhìn dáng vẻ của anh
ra, có vẻ như bọn họ có quan hệ không hề đơn giản?
- Chuyện gì? - Minh Dạ Tuyệt nhìn em trai đang đứng trước mặt, hỏi.
- Anh phải đối với cô ấy như thế sao? - Minh Dạ Phạm níu cổ áo anh, tức giận hỏi.
- Cái gì? - Minh Dạ Tuyệt mờ mịt hỏi, không hiểu cậu đang nói gì.
- Cô ấy vừa mới sinh xong, vì sao phải khiến cô ấy đau lòng như thế? Ba
vừa nghe đến cô ấy sinh con gái, lập tức quay đầu đi. Thân là chồng của
cô, khi cô chịu đựng khổ sợ vì sao anh không ở bên cạnh cô ấy, điều này
cũng coi như không có gì. Anh làm gì vừa đến đã rời đi? Tất yếu khiến
người vừa sinh xong phải đau lòng?
- Tôi khiến cho cô ấy đau
lòng, cô ấy nói gì với em? - Nghe đến đó, hỏa khí Minh Dạ Tuyệt cũng dần dần giơ lên, cô gái kia không nói gì với anh, thế mà khi anh vừa quay
đầu rời đi, cô lại khóc than, đây là ý gì?
- Em ngược lại hi vọng cô ấy nói gì với em, không cần giấu ở trong lòng. Đáng tiếc cô ấy lại
không nói gì với em, chỉ một mình gánh chịu tất cả. Anh rốt cô ấy muốn
gì đây? À? Mấy ngày nay anh đối với cô ấy không tốt sao? Ngay cả em cũng có thể nhìn ra, cô ấy yêu anh rất nhiều, nhưng anh thì sao? Anh rốt
cuộc đã làm được gì? Lòng của anh làm bằng cái gì vậy?
- Đủ rồi,
em đừng nói nhiều, cô ấy là người phụ nữ của anh, anh đối với cô ta như
thế nào, trong lòng anh có tính toán. Hơn nữa, bây giờ công việc của anh rất bận. Không có thời gian đi chăm sóc cô ấy. Cô ta cũng không phải là đứa bé, cô ta là một người trưởng thành, nếu như cô ta cũng không thể
tự chăm sóc tốt cho mình, thì cũng chẳng xứng đáng để anh lo lắng. Hiểu
chưa? - Minh Dạ Tuyệt rời khỏi tay em trai, cao giọng nói.
Tại sao đem tất cả sai lầm đẩy lên người anh, đây không phải lỗi của anh.
- Anh cũng biết cô ấy là người phụ nữ của anh hả? Ha ha. - Minh Dạ Phạm
cười lạnh một tiếng, tiếp tục nói: - Không có người phụ nữ nào không cần người đàn ông của mình chăm sóc, phụ nữ ở trước mặt đàn ông chỉ như một đứa bé mà thôi, mà anh lại vì chuyện đó nói rằng cô ấy không xứng đáng ở bên cạnh anh, chưa bao giờ vì cô ấy mà suy nghĩ. Bây giờ anh đi gặp cô
ấy, nhận lỗi với cô ấy. - Minh Dạ Phạm nói tới điểm này, liền kéo tay
anh đi.
- Phạm, bây giờ anh còn rất nhiều chuyện phải làm, không
có thời gian đi theo anh làm những chuyện nhàm chán như thế, buông tay. - Minh Dạ Tuyệt hất tay mình ra khỏi tay em trai, rồi lại không biết nói
gì. Anh biết là lỗi của mình, nhưng cô không để ý tới anh, làm sao anh
lại tự tìm phiền não.
- Chuyện nhàm chán? Anh cho là đây tất cả
là chuyện nhàm chán? - Minh Dạ Phạm không thể tưởng tượng nổi hỏi, chẳng lẽ đi thăm vợ của mình, anh lại cho đó là chuyện nhàm chán?
- Buổi tối tan việc, anh sẽ đến, hiện tại không có thời gian.
- Anh thật không đi? - Minh Dạ Phạm hỏi lần nữa.
Lần này Minh Dạ Tuyệt không có trả lời nữa, chỉ nhìn em trai, bày tỏ lập trường kiên trì.
- Xem như em xen vào chuyện người khác đi, anh hết thuốc cứu rồi, thật hy vọng sớm ngày gặp dáng vẻ hối hận của anh - Minh Dạ Phạm hận anh đến
cắn răng nghiến lợi, nói xong quay người rời đi.
Một cô gái ngu ngốc cộng thêm người đàn ông ngu ngốc, thật không biết đây là lỗi của người nào.
Minh Dạ Tuyệt nhìn
bóng lưng em trai rời đi