, đi tới trước cửa sổ nhìn bầu trời bên ngoài.
Trong đầu vang lên lời nói của Minh Dạ Phạm, nhớ tới sáng sớm hôm nay
người nằm trên giường không có lấy một người thân thích, có chút mờ mịt.
Hối hận? Tại sao anh có vẻ như hối hận thế? Cũng bởi vì ngày hôm qua không có anh bên cạnh sao? Chẳng lẽ anh có hơi quá đáng ư?
Lần đầu tiên trong đời, trong lòng của anh không thể tập trung vào công
việc, trong đầu hỗn loạn, lúc tan việc vừa tới, anh lập tức thu dọn hồ
sơ, rời khỏi văn phòng.
Được rồi, có lẽ là gần đây anh quá lạnh nhạt với cô, nhiều lắm tan việc anh về bên cạnh cô, như vậy cô bỏ qua tức giận đi?
Gần tối, Minh Dạ Phạm nhìn thấy anh tới, trên mặt lộ ra một nụ cười, sau đó xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Nhưng, khi đi ra phòng bệnh, nụ cươi trên mặt anh chậm chạp biến mất. Trong
lòng có chút căng lên, hai người anh quan tâm nhất, có thể có tiến
triển, anh nên vui mừng mới đúng. Nhưng lòng của anh lại trở nên trầm
muộn.
Duy Nhất ở bệnh viện mấy ngày đó, Minh Dạ Tuyệt tận lực mỗi ngày tan sở sớm một chút, dù là có công việc cũng dời đến phòng bệnh
giải quyết, như người hầu bên cạnh cô. Mặc dù không dùng từ hoa mỹ để
nói, nhưng dùng phương thức hành động để xin lỗi cô.
Có thời điểm Duy Nhất cứ như vậy lẳng lặng nhìn anh, không biết trong lòng anh đang
suy nghĩ cái gì. Nếu là vô tâm với cô, vậy anh có thể cách xa cô; nếu
như đối với cô có lòng, tại sao ngay cả một câu thân thiết cũng không
nói?
Cô không hiểu nổi anh đang nghĩ cái gì, cũng không biết anh đang muốn làm gì.
Từ ngày đó bắt đầu, Minh Dạ Tuyệt thay đổi rất nhiều, nếu như có thể mang
công việc về nhà, anh sẽ về sớm, dù là không thể trở về nhà, cũng học
xong bài học thông báo một tiếng qua điện thoại. Thế nhưng anh lại không phát hiện, cô đang cố khéo dài khoảng cách với anh, cô không hề giống
như trước mọi người ở đại sảnh đợi anh, cũng không hỏi han ân cần mọi
khi nhìn thấy anh. Quan trọng nhất là, cô không chịu ngủ cùng anh, để
cho anh một mình trên giường của cô như kẻ ngốc, giấc ngủ của anh bắt
đầu không được ngon giấc như xưa, thậm chí đôi khi còn mất ngủ. Đây hết
thảy làm lòng anh trở nên nôn nóng.
Trong lòng anh bắt đầu không
có thăng bằng, lần đầu tiên trong đời có một cô gái làm thay đổi, mà cô
lại dám tuyệt tình với anh, điều này làm cho anh vô cùng nổi giận. Có lẽ từ vừa mới bắt đầu anh đã không nên làm những chuyện ngu xuẩn thế, để
cho cô có lá gan lớn dám bỏ mặt anh.
- Cô định đi đâu? - Rốt cuộc có một ngày, anh không nhịn được sự lạnh nhạt của cô, bắt tay cô lại
khi cô dự định đi vào phòng trẻ.
- Em muốn đi qua nhìn bảo bảo
một chút. - Duy Nhất quay đầu lại nói, sau khi từ trong bệnh viện trở
về, anh thay đổi như thế nào cô đều biết, chỉ là trong lòng cô đã có một tầng cách ngăn. Lòng tham của cô nhỏ, rất nhỏ, chỉ một lần dung nạp
anh, dung nạp con của hai người, nếu như nhiều hơn nữa, lòng của cô sẽ
không chịu nói. Nói cô nhỏ mọn cũng tốt, ghen tỵ cũng được. Tóm lại,
kiêu ngạo của cô không cho phép người đàn ông của cô chung đụng với
người phụ nữ khác.
Có thể cô khác những người phụ nữ khác, cô đủ
kiên nhẫn để đợi anh yêu cô. Nhưng một khi có thêm một người khác tồn
tại song song với cô tại lòng anh, cô không muốn kiên trì đợi chờ thêm.
Nếu như anh có một chút để ý với cô, dù cho một chút, cô cũng có thể bỏ qua cho anh, tranh thủ chiếm lấy trái tim anh. Nhưng cô biết rõ ràng trong
lòng anh, cô chưa từng tồn tại. Anh đối với cô luôn như gần như xa, lúc
cô mở lòng lần nữa quan tâm anh thì lại lại như người xa cách. Sau đó,
khi thấy cô không để ý tới anh, đột nhiên lại làm ra vẻ quan tâm đến cô. Đây hết thảy khiến cho cô không thể đoán được.
- Không phải là muốn ngủ trong phòng con nữa chứ? - Minh Dạ Tuyệt nhàn nhạt nói, có chút xíu tiến đến gần cô.
- Bảo bảo còn nhỏ, không thể không có người chăm sóc - Duy Nhất từ từ cúi đầu, không dám nhìn vào ánh mắt của anh.
- Hả? Thật sao? – Anh nhẹ nhàng nâng cằm của cô lên, không để cho đôi mắt cô tránh né anh.
Đủ rồi, nhịn mấy ngày nay, anh đã nhịn đủ rồi. Minh Dạ Tuyệt chưa từng có
nhân nhượng cho người nào, lần đầu tiên nhân nhượng, cô lại không cảm
kích, như vậy anh cũng không cần tiếp tục nữa.
- Dĩ nhiên. - Nhìn con ngươi thâm thúy của anh, Duy Nhất có chút khẩn trương, tay không tự giác từ từ nắm chặt, không để cho mình lui về phía sau.
- Không
phải là vì tránh tôi? - Minh Dạ Tuyệt từ từ tiến gần đến môi cô, nhẹ
nhàng hỏi, nháy mắt một cái cũng không nháy mắt canh chừng hành động của cô, không bỏ sót bất cứ một động thái nào.
- Ách. . . . . .
Không phải. - Ánh mắt Duy Nhất lóe lên do dự một chút, chậm rãi nói.
Nhịp tim như sấm, không biết anh lại muốn làm gì.
- Không phải, vậy tại sao cô do dự? - Minh Dạ Tuyệt lần nữa hỏi.
- Em. . . . . . , em đi xem bảo bảo một chút được không. - Duy Nhất muốn
rời khỏi tiếp xúc với anh, xoay người muốn đi ra ngoài, nhưng không nghĩ lại bị anh kéo lại, chợt cô sà vào lồng ngực anh.
- Em muốn. . . . . .
- Nếu như tối hôm nay cô dám rời khỏi đây một bước, chúng ta lập tức ly
hôn, tôi không cần