nên chạy loạn, mau trở về. - Trong đám người đột nhiên vang lên một
giọng nói nóng nảy, ngay sau đó là một đứa bé gái mặc áo đầm hồng, vừa
chạy vừa cười thanh thoát, sau lưng còn có một cô gái xinh đẹp đuổi
theo, tóc dài xõa vai vô cùng động lòng người.
- Tiểu bại hoại,
cũng biết chạy, ngộ nhỡ chạy mất thì làm thế nào? - Duy Nhất chạy mấy
bước bắt được cô gái nhỏ còn đang muốn chạy trốn, nghéo vào cái mũi nhỏ
của cô.
Đứa bé này, thật là làm cho cô hao tâm tổn sức, cả ngày
không phải chạy, chính là nhảy, yêu vận động như mạng, một chút cũng
không có sự thanh lịch của thục nữ. Thua thiệt nhất của bé sau này sẽ là sự dịu dàng.
- Ha ha ha. – Đứa bé không ngừng cười, ôm lấy cổ của cô, hôn lên gương mặt của cô, sau đó đưa tay làm nũng: - Mẹ, Bảo Bảo.
- Đi, chỉ biết khi dễ mẹ, tiểu bại hoại. - Duy nhất cười ôm lấy con gái
của mình, cọ sát đầu vào cơ thể cô, bé nhột nên lập tức cười rũ rượi
trên vai cô, không chịu ngẩng đầu lên.
Đứa bé này chính là quá bướng bỉnh, mỗi lần chọc sẽ làm nũng, để cho người ta không cách nào phạt được.
- Mợ cả, có thể tìm được các người rồi, chạy nhanh như vậy làm gì? - Dì Trương xách theo hai túi lớn, thở hổn hển chạy tới.
- Còn không phải do nó sao, chỉ biết chạy chẳng biết đi. - Duy Nhất vỗ vỗ gương mặt nhỏ của đứa bé trong ngực.
Bây giờ Minh Dạ Tuyệt đã không quá cấm cô đi ra ngoài, nhưng chỉ được đi ra ngoài nếu có anh hay có người đi theo cùng, nếu không là dì Trương thì
chính là tài xế đi theo cô, nhưng đại đa số cô đều để dì Trương đi theo
mình, bởi vì có một người đàn ông đi theo sau vô cùng bất tiện.
- Đứa bé đều là như vậy, trưởng thành là tốt rồi. – Dì Trương cười cười đưa tay sờ sờ vai của đứa bé.
- Dì Trương, dì đừng cưng chiều bé quá, hiện tại nó chẳng có nề nếp gì cả - Duy Nhất cong môi nói.
- Nào có, bé rất hiểu chuyện, dì còn chưa thấy đứa nhỏ nào lại thân thiện với mọi người như bé. Có đúng hay không, Nhu Nhi! – Dì Trương cưng chìu đùa với cô gái nhỏ trong ngực bà.
- Dạ, con rất hiểu chuyện ạ - Nhu Nhi ngẩng đầu chống lại ánh mắt Duy Nhất, nói thật.
- Đúng, con hiểu chuyện, hiểu chuyện trong lời nói, cũng không được chạy
loạn, còn khiến mẹ đuổi theo con - Duy Nhất buồn cười nói.
- Hừ. . . . . . Nhu Nhi thật là hiểu chuyện mà! – Cái môi nhỏ dẩu lên, không chịu thua, nhìn chằm chằm Duy Nhất.
- Được được, con hiểu chuyện, thì đừng có cong môi lên như vịt thế. - Duy Nhất buồn cười nhìn bé, nhìn cái môi đỏ mọng mê người kia, sau đó quay
đầu nói với dì Trương - Chúng ta đi thôi.
- Con mới không phải con vịt nhỏ, mỏ vịt xấu xí, hừ. - Nhu Nhi nghe xong thì mất hứng, tức giận quay đầu lại.
- Được, được, không phải con vịt nhỏ, Nhu Nhi xinh đẹp nhất. - Duy nhất vỗ vai cô cười nói, như vậy mới đáng yêu làm sao
- Có muốn dì ôm con không - Dì Trương hỏi.
- Không cần, con có thể, bé rất nặng, ôm lâu, dì sẽ không chịu nổi. - Duy Nhất nói xong ôm Nhu Nhi xoay người đi về phía trước.
Dì Trương lắc đầu một cái xách theo túi đồ trong tay đi phía sau lưng cô,
đứa nhỏ này xem bà đã già rồi, nhưng bà đây cái gì cũng có thể làm, làm
sao lại già được?
Đi ra khỏi cổng, Nhu Nhi liền đá bắp chân cô, giãy giụa không để cho cô ôm.
Duy Nhất bất đắc dĩ thở dài, nhẹ nhàng đặt bé lên mặt đất, những đứa trẻ
khác khi ra khỏi cửa đều mong có người lớn ôm, nhưng Nhu Nhi giống như
có tế bào lạ vậy, trừ việc hướng về người lớn làm nũng xin tha thứ, ra
cửa không mệt mỏi, cũng không cho ai ôm mình.
- Chậm một chút, chớ đi xa. - Nhu Nhi vừa rời khỏi ngực của cô, lập tức giống như con chim nhỏ bay loạn.
- Dạ. - Nhu Nhi liền đồng ý, thật không có chạy xa, chỉ là ở bên cạnh cô chạy tới chạy lui.
Đột nhiên, Nhu Nhi phát hiện một chiếc xe đỏ đang chạy chầm chậm, bay đến
trước mặt bọn họ, vì vậy không để ý đến lời nói của Duy Nhất, lập tức
chạy lại đó.
- Ah? Nhu Nhi đâu? - Chỉ một cái nháy mắt đã không
thấy tâm hơi của con gái, Duy Nhất lập tức nhìn chung quanh, lại nhìn
thấy Nhu Nhi đang chạy đâu đó.
- A, Nhu nhi, dừng lại, đừng chạy. - Duy Nhất kinh hô một tiếng không để ý dì Trương đang đứng bên cạnh
chạy như bay ra khỏi bồn hoa, nhưng vẫn là chậm một bước.
"Chi"
một tiếng tiếng thắng xe chói tai vang lên, chỉ thấy thân thể Nhu Nhi bị ném giữa không trung, ‘Bành’ một tiếng rơi xuống đám cỏ ven đường.
- Nhu nhi. . . . . . - Một tiếng thét thê lương đột nhiên vang lên. Duy Nhất giống như
điên chạy đến bên cạnh con gái, ngã phịch xuống bên cạnh gương mặt nhỏ
nhắn tràn đầy vết máu của bé, tâm đau thắt, hai tay run rẩy nhẹ nhàng ôm lấy thân thể nho nhắn của con, nước mắt rơi ướt nền gạch.
- Nhu nhi, Nhu nhi, tỉnh, nói chuyện, không cần hù dọa mẹ nha. - Duy Nhất nhẹ nhàng ôm lấy thân thể mềm mại hốt hoảng nói.
- Cái đó, cái đó, thật xin lỗi, đột nhiên đứa bé chạy đến trên đường,
tôi… tôi không cố ý. - Một người thanh niên trẻ tuổi gấp gáp chạy đến
bên cạnh bọn họ, trên mặt chảy đầy mồ hôi hột, còn mang theo chút hoảng
sợ.
- Nhu nhi, nói một câu, nói với mẹ một câu đi, Nhu nhi,
tỉnh.-Duy Nhất giống như không nghe được lời của người thanh niên kia,
chỉ nh
