uyện với cậu như thế, nếu không phải là lỗi của cậu, cậu sẽ không để mình chịu uất ức như thế.
Cậu mới vừa nói xong,
Duy Nhất đóng cửa lại đạp chân ga, xe lập tức ‘vèo’ một tiếng vọt ra
ngoài, chạy nhanh như phóng tên lửa, dọc theo đường đi đưa tới những
trận kèn xe đầy tức giận, mà Duy Nhất vẫn chăm chú nhìn về phía trước,
tốc độ xe không có giảm ngược lại nhanh hơn.
- Uy. . . . . . Này, cô chậm một chút, xảy ra tai nạn xe cộ thì nguy - Người thanh niên trẻ
tuổi nắm thật chặt cửa xe, giọng thét lớn. Bên tai là tiếng gió ào ào,
để cho cậu sợ xe không tránh được đưa cả hai người đến cửa tử, chỉ thấy
tất cả mọi vật xung quanh nhanh chóng lui về phía sau.
- Nếu như
không có sự cố, thì cậu câm miệng cho tôi. Cậu chỉ cần ngồi đó nói đường đi là tốt rồi - Duy Nhất không để ý đến vẻ mặt bất mãn của cậu, chỉ là
lạnh lùng nói.
- Phía trước có biển quảng cáo, quẹo phải, cô chạy chậm một chút. - Người thanh niên trẻ tuổi nắm thật chặt cửa xe, tay đã trắng bệch, trong mắt tràn đầy sợ hãi, đây là phụ nữ sao, sao lại lái
xe như đòi mạng vậy, tay đua xe cũng chưa chắc có thể chạy đến tốc độ
này!
- Trước. . . . . . Trước mặt là đến - Đến cuối cùng người
thanh niên tuổi trẻ chỉ có thể mang sắc mặt trắng bệch, khi xe dừng ở
khách sạn ‘Hoàng Đô’, cậu mới định thần lại bước xuống xe, nhưng bước
chân đã nhũn ra.
- Tổng giám đốc Minh, anh đã tới. - Đã chờ từ
sớm ở cửa, Hạ Thanh Lịch vừa nhìn thấy bóng dáng của Minh Dạ Tuyệt, vội
vàng đè vui sướng trong lòng xuống, mặt mỉm cười đi ra đón anh.
- Tổng giám đốc Dương đang ở đâu? - Minh Dạ Tuyệt tiếp tục đi về phía
trước, đối với sự chào đón của Hạ Thanh Lịch cũng không đặc biệt để ý
tới.
Hạ Thanh Lịch nhìn bóng lưng tuấn nhã của anh, nụ cười trên
mặt từ từ biến mất, khẽ cắn đôi môi đỏ mọng cho thấy cô đang bất bình,
nhưng đảo mắt cô lại lộ ra một bộ cười nịnh nọt. Anh với cô có khoảng
cách bây giờ đã là tiến bộ, tin tưởng trải qua tối nay, anh sẽ càng đến
bên cạnh cô?
- Tổng giám đốc Dương đang ở phòng đợi ạ. - Hạ Thanh Lịch đi theo bước chân của anh, đang muốn đến gần anh.
- Ừ - Minh Dạ Tuyệt gật đầu một cái, bước chân chưa từng dừng lại. Đối với Hạ Thanh Lịch kéo ra một cự ly nhất định.
Đi tới trước thang máy, Hạ Thanh Lịch bước lên trước, đưa tay bấm thang máy, sau đó trở ra phía sau lưng anh, chờ thang máy đến.
- Tuyệt, Minh Dạ Tuyệt. - Khi cửa thang máy mở ra, Minh Dạ Tuyệt đang
chuẩn bị đi vào, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng thét lo lắng.
Nghe được giọng nói kia anh nghi ngờ quay đầu lại, từ xưa tới nay chưa từng
có ai dám lớn tiếng gọi tên anh như thế, là ai to gan như vậy? Lại dám ở nơi ngày gọi thẳng tên anh?
Khi thấy bóng dáng của người đàng chạy như bay đến thì mặt của Minh Dạ Tuyệt từ từ biến thành màu đen, cô gái ấy đến đây làm gì?
- Tuyệt, đi theo em - Duy Nhất thở không ra hỏi, chạy đến bên cạnh anh, kéo tay của anh muốn lôi anh đi.
- Cô nổi điên cái gì thế? hiện tại tôi có chuyện không thể đi theo cô, cô nhanh đi về nhà đi. - Minh Dạ Tuyệt cau mày nói, từ khi nào cô gái này
lại trở nên vô lễ thế hả?
- Tuyệt, Nhu Nhi xảy ra tai nạn xe cộ,
hiện tại vô cùng cần anh, xin anh theo em đến bệnh viện được không? -
Duy Nhất nói lần nữa, trong mắt tràn đầy van xin, cầm tay của anh run
rẩy không biết làm gì.
- Cái gì? - Minh Dạ Tuyệt kinh ngạc, trong lòng không tránh khỏi hoang mang.
Cô đang nói gì, Nhu Nhi đã xảy ra chuyện gì?
- Tổng giám đốc Minh, một tiếng sau Tổng giám đốc Dương sẽ lên máy bay
sang Mỹ để bàn chuyện, đây đã là cơ hội cuối cùng rồi. - Đôi mắt quyến
rũ mang đầy ý xấu xa của Hạ Thanh Lịch nhìn Duy Nhất một cái, sau đó dịu dàng nhắc nhở Minh Dạ Tuyệt.
Minh Dạ Tuyệt hơi do dự rồi nói
- À . . . . . , cô trở về bệnh viện trước đi, một lát nữa tôi sẽ đến.
Chuyện tại nạn xe cộ cũng đã xảy ra, bây giờ anh đi ngay cũng chưa chắc cứu
vãn được gì, chuyện quan trọng lúc này là gặp Tổng giám đốc Dương vì nó
liên quan đến việc đưa tập đoàn Minh Thị phát triển ra nước ngoài.
- Nhưng con chảy rất nhiều máu, máu của em thì không thể được, bây giờ nó cần anh giúp - Duy Nhất nóng nảy, nắm thật chặt tay anh không chịu
buông ra, trên mặt ngập tràn vẻ cầu xin và mong đợi.
Minh Dạ Tuyệt gỡ cánh tay đang nắm chặt của cô ra, chậm rãi nói
- Cô về bệnh viện trước đi, về phần truyền máu. . . . . . Tôi sẽ giải
quyết. Bây giờ tôi vẫn còn chuyện quan trọng khác cần phải làm, chờ tôi
xong rồi sẽ đến đó.
- Tuyệt, coi như em van anh có được không? Dù sao nó cũng là con gái của anh, chẳng lẽ bây giờ anh thấy công việc vẫn quan trọng hơn con gái của anh sao? - Duy Nhất không cam lòng, kéo tay
anh lần nữa, không muốn tin rằng anh sẽ tuyệt tình như vậy.
- . . . . . . - Minh Dạ Tuyệt do dự, kết hôn với cô cũng đã nhiều năm như
vậy. Chưa bao giờ nhìn thấy cô lo lắng như thế này, chẳng lẽ Nhu Nhi bị
thương rất nặng?
- Tổng giám đốc Minh, thời gian không còn nhiều, chuyện Tổng giám đốc Dương như thế nào, anh cũng biết rõ rồi, bỏ lỡ lần này thì về sau không bao giờ có cơ hội gặp ông ta nữa. - Hạ Thanh Lịch
thấy vẻ mặt do