. . . . . - Duy Nhất đột nhiên nở nụ
cười, nụ cười đau lòng, nụ cười thê lương, nụ cười trong nước mắt ràn
rụa, nước mắt theo gương mặt cô rơi xuống mặt đất, hòa cùng với những
giọt nước mưa, trong nháy mắt ấy, hai cá thể hòa thành một.
- Cậu chịu trách nhiệm bằng cách nào? Cậu có thể để mọi thứ quay lại như thời điểm ban đầu không? Cậu có thể khiến cho con gái tôi bình an vô sự
không? Cậu có thể bảo chồng tôi đến bệnh viện cùng tôi không? Nếu như
không có chuyện ngày hôm nay, tôi sẽ không biết rằng từng ấy thời gian
mình chờ đợi là ngu ngốc, nếu như xe cậu không đụng phải con gái tôi,
tôi sẽ không thể biết được trong lòng anh ấy không có mẹ con tôi. . . . . . Nhưng bây giờ, có cũng được mà không có cũng chả sao, tại sao cậu lại phải làm vậy? Tại sao cậu lại như người không có mắt vậy? Mắt cậu rốt
cuộc để đâu hả? - Trong lòng Duy Nhất đau đớn, cô gào khóc, thân thể khẽ run rẩy, tất cả sự tức giận liền bộc phát.
Mặc kệ người trước
mắt mình là ai, cô vươn tay ra, nắm thật chặt lấy cổ áo của cậu ta,
không ngừng đánh vào cơ thể của cậu ta, giọng nói run rẩy giống như đang chửi vào mặt người thanh niên trước mặt, cũng là trách ông trời sao
không có mắt, tại sao bắt cô bỏ ra nhiều như vậy để đến bây giờ mới hiểu mọi chuyện. Tại sao không để cho cô hiểu sớm hơn một chút?
- Xin lỗi. . . . . . - Người thanh niên trẻ tuổi nói lời xin lỗi, bởi vì cô
không kìm được đau lòng nên ra tay hạ một quả đấm xuống người cậu, mặc
dù có chút đau nhưng cậu không cố ý tránh né.
Cô đang ấm ức, cậu hiểu được điều đó. Nhưng cậu không có năng lực khiến mọi thứ trở về vị trí ban đầu!
Cho đến khi Duy Nhất đánh anh đến tay chân đau nhức, khóc đến mệt mỏi, Duy
Nhất mới chậm rãi dừng những quả đấm lại. Cơ thể trở nên vô lực, từ từ
xoay người, một lần nữa đi vào màn mưa lạnh lẽo.
Cô muốn dùng
trận mưa này đẽ rửa sạch tất cả yêu thương mà cô dành cho anh, cô không
thể chỉ biết phục tùng như thế này, cô không là Duy Nhất chỉ biết nghe
lời, cô không cần phải vì anh mà đau lòng.
Mưa ơi! Mưa hãy rơi nặng hạt thêm! Cuốn hết đi, đem hết tất cả ở đây cuốn hết đi!
Người thanh niên trẻ tuổi nhìn theo dáng vẻ cô đơn của cô, trong mắt xuất
hiện sự thương tiếc, tại sao trên người của cô lại ẩn chứa quá nhiều bí
mật? Sao bóng lưng của cô lại ưu thương như vậy? Sao thân thể của cô nhu nhược như vậy? Rốt cuộc tên đàn ông kia đã khiến cô ấy tổn thương đến
mức nào?
- Lên xe đi, nếu như con gái cô tỉnh lại thấy dáng vẻ
hiện tại của cô, không biết tự chăm sóc mình, con gái cô sẽ đau lòng
như thế nào chứ? - Người thanh niên trẻ tuổi một lần nữa đi tới bên cạnh cô, che ô giúp cô, để mặc nước mưa thấm ướt cơ thể cậu ta.
- Con gái tôi? Không có máu thì làm sao mà cứu nó? - Duy Nhất nói như người
vô hồn. Trong mắt không có lấy một tia hy vọng, tất cả đều đen huyền và
sâu hun hút.
- Tôi đã bảo người từ nơi khác tìm máu rồi, tin
tưởng cô bé sẽ không có chuyện gì. – Cậu dùng một giọng đầy dịu dàng để
nói, trong mắt đầy sự tin tưởng.
- Thật sự? - Duy Nhất trợn mắt, không thể tin được việc này, một tia vui mừng len lỏi vào trong lòng cô.
- Thật. – Cậu mỉm cười gật đầu, chứng tỏ lời mình nói sự thật .
- Nhưng mà, làm sao anh có thể biết ở đâu có nhóm máu của con gái tôi?
- Tôi tự có biện pháp, yên tâm, con gái của cô rồi sẽ khỏe thôi, bây giờ
chúng ta nên đi về thôi! - Cậu lộ ra một nụ cười thản nhiên, nhưng trong mắt Duy Nhất, nụ cười ấy như ánh mặt trời chiếu vào lòng cô. Để cho cô
có thêm nhiều hi vọng.
- Ừ. - Cô gật đầu liên tục, dùng sức lau
nước mắt trên mặt, không để ý đến người thanh niên bên cạnh, lập tức
chạy như bay tới chỗ đậu xe, người thanh niên kia đi phía sau lưng cô,
vì cô che dù, một tấc cũng không rời.
Lần nữa ngồi lên xe, vẫn là Duy Nhất lái xe, tốc độ xe vẫn nhanh đến kinh người, thỉnh thoảng giữa
trong bầu trời đêm lại phát ra tiếng thắng xe ‘két, két’, nhưng lần này
người thanh niên trẻ tuổi không ngăn cản hành động của cô, mặt cũng
không giống như lúc trước, chỉ im lặng nhìn dáng vẻ lái xe của cô.
Tới bây giờ, cậu đã hiểu kỹ thuật lái xe của cô thuần thục như thế nào, cô
không lấy sinh mệnh bản thân mình ra đùa giỡn, bởi vì cậu nhìn thấy, khi đến cua quẹo thì tay phải của cô sẽ đặt lên bộ hãm phanh, chân đang để
lên chân ga cũng dịch chuyển qua đặt lên bộ thắng xe, mặc dù đó chỉ là
một động tác nhỏ. Nhưng anh hiểu được sự cẩn thận của cô.
Duy
Nhất chạy thẳng một mạch đến bệnh viện, vừa dừng xe lại, chẳng còn biết
bên ngoài trời có mưa hay không, quăng chìa khóa xe cho người thanh niên bên cạnh, sau đó chạy vào trong phòng cấp cứu.
***
Minh Dạ
Tuyệt vừa ngồi đợi Tổng giám đốc Dương xem tài liệu, vừa lặng lẽ liếc
nhìn đồng hồ đeo tay, nhớ tới nụ cười ngọt ngào của con, lòng Minh Dạ
Tuyệt càng thêm rối bời.
Nhu Nhi, cũng giống như đồ đần của anh
ngày xưa, khiến cho anh mỗi lần nhìn đều kinh sợ. Anh vẫn không dám tới
gần bé, vì anh sợ mình sẽ hồi tưởng đến những gì anh đã nợ đồ đần của
anh, nhưng mỗi khi bé ngồi chơi đùa một mình, anh sẽ không tự chủ mà
nhìn về phía bé. Chỉ vì khi