đó, trên người Nhu Nhi không có bóng dáng
của đồ đần; chưa bao giờ đồ đần cười tươi như vậy, cũng không làm mấy
việc quái đản như thế.
Nhưng Nhu Nhi đang bị thương, còn Tổng
giám đốc Dương thì cứ ngồi nhìn bản kế hoạch, chuyện này khiến lòng anh
cảm thấy phiền não.
- Tổng giám đốc Dương, xin hỏi ông đã xem xong chưa? – Mấy phút sau, Minh Dạ Tuyệt không nhịn được mở miệng ra hỏi.
- Chờ thêm chút nữa, sẽ nhanh thôi. - Tổng giám đốc Dương vẫn nhìn tài
liệu trong tay, coi như không nhìn thấy vẻ nóng lòng của Minh Dạ Tuyệt
Lại mấy phút trôi qua, ông lặng lẽ nhìn Hạ Thanh Lịch đang đứng một bên,
thấy cô hơi gật đầu, mới thở ra một hơi, lấy bút ký tên xuống hợp đồng.
Nha đầu này thật sự làm khó ông, bảo ông kéo dài thời gian làm việc, không
biết vì sao ông lại nghe theo chủ mưu của cô, làm việc ác này khiến ông
tổn thọ mấy năm?
- Tổng giám đốc Minh, hi vọng chúng ta hợp tác
vui vẻ. -Ký hết các tài liệu liên quan, Tổng giám đốc Dương đem đưa cho
Minh Dạ Tuyệt.
- Dĩ nhiên, Tổng giám đốc Dương, bây giờ tôi còn
có việc gấp phải đi trước, chuyện còn lại giao cho thư ký Hạ giải quyết, xin lỗi. - Minh Dạ Tuyệt nói xong cầm hợp đồng chạy nhanh như bay ra
khỏi khách sạn, không để ý đến vẻ kinh ngạc của thư ký Hà và Tổng giám
đốc Dương. Hạ Thanh Lịch nhìn
theo bóng lưng Minh Dạ Tuyệt trong nháy mắt, mặt trở nên lạnh lẽo, cắn
chặt môi; trong lòng là sự không cam lòng, anh có thể vì con của người
phụ nữ kia mà bỏ cô ở đây một mình sao?
Minh Dạ Tuyệt, sớm muộn gì cũng có một ngày, em sẽ khiến anh phải chạy theo em, mà không phải chạy theo con nhỏ kia.
- Thanh Lịch, nhìn dáng vẻ của anh ta, dường như chẳng có chút tình cảm
nào với cháu, khiến một người không yêu cháu trở thành người đàn ông của cháu, cháu không thấy như vậy là ác quá sao? - Tổng giám đốc Dương đi
tới bên người cô, vỗ nhẹ vào bả vai của cô, trong mắt thoáng qua một
tia bất đắc dĩ.
- Cậu, cám ơn cậu đã giúp cháu, cháu biết rõ bây
giờ trong lòng anh ấy không có cháu, chẳng qua cháu tin tưởng một ngày
nào đó anh ấy sẽ yêu cháu thôi. - Hạ Thanh Lịch nở nụ cười, nhìn thẳng
vào Tổng giám đốc Dương, trong mắt tràn đầy sự ưu thương pha lẫn chút
kiên định.
Cô ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy, tại sao có thể dễ dàng chịu thua chứ? Cô sẽ không lùi bước.
***
Nhìn Nhu Nhi nằm trên giường trắng, không phát ra chút tiếng động nào, Duy
Nhất đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tái nhạt của bé, nở nụ cười yên tâm.
Không sao, con không sao rồi!
- Cám ơn cậu. - Duy
Nhất xoay người lại nói với người con trai vẫn luôn bên cạnh cô, cùng cô đợi chờ Nhu Nhi từ nguy hiểm biến thành bình an vô sự.
- Không
cần cám ơn, chuyện này vốn là do tôi gây ra, cô không trách tôi, tôi đã
rất vui rồi, còn nói cảm ơn cái gì chứ. - Người thanh niên kia nhìn cô,
nhẹ nhàng nói.
- Mặc kệ chuyện như thế nào, cũng cần phải cám ơn
cậu, nếu không có chuyện ngày hôm nay, tôi cũng sẽ không nhận ra được
nhiều chuyện như thế. Tôi nhắm mắt suốt nhiều năm trời, rốt cuộc bây giờ cũng thông suốt rồi. - Duy Nhất chậm rãi nói, giống như nói cho cậu ta
biết, cũng giống như nhắc nhở chỉnh bản thân mình.
Không nên tiếp tục như vậy nữa, ít nhất cũng chẳng nên vì người đàn ông kia, mà tự ôm tổn thương, cô nên tỉnh táo lại.
- Cái gì? - Người thanh niên trẻ tuổi không hiểu ý trong lời nói của cô,
nhưng cũng nghe được hình như cô đang quyết định một chuyện gì đó.
- Cái gì? À, không có gì. - Nghe được giọng nói của cậu, Duy Nhất chợt
hòan hồn, còn nói: - Cậu về trước đi, hôm nay tôi đã phiền cậu nhiều rồi
- Không có gì, với những gì xảy ra hôm nay, tôi vô cùng áy náy, đây là số điện thoại của tôi, nếu sau này có chuyện gì cần tôi giúp, cứ gọi điện
thoại cho tôi, nếu như tôi đủ khả năng, tôi nhất định sẽ giúp cô. -
Người thanh niên trẻ tuổi lấy từ trong túi áo bác sĩ ra một cây bút,
viết một dãy số, đưa cho cô.
- Cám ơn. - Duy Nhất nhận lấy mảnh giấy để vào trong túi áo của mình, rồi nhẹ nhàng nói.
- Vậy tôi đi trước, nếu còn có chuyện gì, nhất định phải gọi điện thoại cho tôi.
- Vâng, cám ơn cậu. - Duy Nhất nhẹ nhàng gật đầu một cái, tiễn cậu ra
khỏi cửa phòng bệnh, nhìn bóng lưng cậu mọi lúc một xa, xoay người trở
vào bên trong.
Người thanh niên bước trên hành lang vắng vẻ, lúc
anh sắp đi ra khỏi cửa bệnh viện, đột nhiên có một người quần áo ướt đẫm xông vào, lướt qua người cậu, chạy vội vàng vào bên trong.
Cậu
đứng lại, nhìn người đàn ông đang vội vã chạy vào, trong mắt thoáng qua
một tia nghi ngờ. Đây không phải là người đàn ông lúc nãy đã gặp ở trong khách sạn hay sao? Sao bây giờ lại chạy đến đây?
Không biết cô
gái kia nhìn thấy chồng mình chạy đến đây sẽ có biểu hiện như thế nào?
Là nhào vào trong ngực anh ta gào khóc? Hay tức giận chửi anh ta?
Cậu thoáng nghĩ qua, rồi đứng chết lặng hồi lâu, sau đó quay lại phòng bệnh mà cậu mới vừa rời khỏi.
Nhưng khi cậu chuẩn bị đến, lại phát hiện ra có điều gì đó không phải? Mặc kệ cô gái kia đối xử với chồng cô ta như thế nào, cũng đâu có liên quan
đến cậu.
Minh Dạ Tuyệt vội vã đi tới phòng bệnh, đẩy cửa ra,